Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 682
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 682“Không biết tuổi, chưa từng gặp, nhưng anh nghĩ là không đẹp bằng em đâu.”“Chắc chắn thế cơ à?”“Ừ, người phụ nữ do Cố Gia Huy anh lựa chọn là đẹp nhất.”Mặt cô hơi đỏ lên, tự nhiên được khen như vậy khiến cô hơi ngại.Nếu cô mà có cái đuôi chắc đã vẫy liên hồi rồi.“Biết rồi, anh đi đi.”“Ừ, ngủ sớm đi.”Hứa Minh Tâm cúp máy, đến phòng bếp nấu canh giải rượu và canh gừng cho Cố Gia Huy.Nhìn ngoài trời mưa như trút nước chắc còn lâu mới tạnh, nhỡ hai người họ về đến rồi bị mắc mưa thì phải làm sao?Tiết Mộc Khê đến nhà bếp nấu bữa khuya thì gặp được cô.“Cô giáo, nếu cô muốn ăn khuya thì cứ bảo em, không cần phải tự làm đâu.”“Tôi quen rồi, vả lại cũng ngại làm phiền người khác nữa.”Tiết Mộc Khê chưa từng được ai phục vụ nên không quen.“Em đang làm gì vậy?”“Em đang nấu canh giải rượu, buổi tối anh ấy đi tiếp khách, phải uống rượu nên em cứ chuẩn bị trước. Lát nữa em còn nấu canh gừng, sợ bọn họ mắc mưa.”“À, hóa ra là vậy.”Tiết Mộc Khê gật gật đầu, cuối cùng cũng không nấu bữa khuya, mà chỉ lấy chút hoa quả.Cô bận bịu trong nhà bếp một hồi, thấy đói nên uống tạm hai bát canh.Nhìn đồng hồ thấy đã mười giờ mà anh vẫn chưa về.Cô đặt canh vào hộp giữ nhiệt, rồi đặt lên bàn trà để anh về nhà là thấy luôn. Cô còn dán giấy ghi chú vì sợ anh nhầm hai loại.Cô về phòng mình nhưng không sao ngủ được, đành đợi anh về.Hứa Minh Tâm vừa đọc sách vừa đợi.Sắp mười hai giờ, cơn buồn ngủ ập đến, cô gật gà gật gù.Đúng lúc này, cô nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, biết dưới sân có xe lái vào.Cô vội vã chạy ra ban công nhìn, thấy đấy đúng là xe của Cố Gia Huy.Khương Tuấn không nhấn chuông, có lẽ vì sợ đánh thức cô.Cô mau chóng thay giày, khoác áo chạy xuống dưới.Vừa xuống lầu thì đã nhìn thấy Tiết Mộc Khê vẫn còn thức và đang đứng sẵn ở cửa.Khương Tuấn cũng rất bất ngờ.“Cô Khê vẫn chưa ngủ sao?”“Chưa, tôi vẫn chưa ngủ. Anh mau vào nhà tắm nước ấm đi rồi thay bộ khác. Cả người ướt đẫm rồi kìa.”Anh ta chỉ lo che ô cho Cố Gia Huy, chứ không hề lo cho bản thân, bây giờ cả người ướt hết cả.Anh ta nhìn Cố Gia Huy, vẫn có chút không yên lòng.“Để tôi gọi chú An hay cô Minh Tâm xuống giúp .”
Chương 682
“Không biết tuổi, chưa từng gặp, nhưng anh nghĩ là không đẹp bằng em đâu.”
“Chắc chắn thế cơ à?”
“Ừ, người phụ nữ do Cố Gia Huy anh lựa chọn là đẹp nhất.”
Mặt cô hơi đỏ lên, tự nhiên được khen như vậy khiến cô hơi ngại.
Nếu cô mà có cái đuôi chắc đã vẫy liên hồi rồi.
“Biết rồi, anh đi đi.”
“Ừ, ngủ sớm đi.”
Hứa Minh Tâm cúp máy, đến phòng bếp nấu canh giải rượu và canh gừng cho Cố Gia Huy.
Nhìn ngoài trời mưa như trút nước chắc còn lâu mới tạnh, nhỡ hai người họ về đến rồi bị mắc mưa thì phải làm sao?
Tiết Mộc Khê đến nhà bếp nấu bữa khuya thì gặp được cô.
“Cô giáo, nếu cô muốn ăn khuya thì cứ bảo em, không cần phải tự làm đâu.”
“Tôi quen rồi, vả lại cũng ngại làm phiền người khác nữa.”
Tiết Mộc Khê chưa từng được ai phục vụ nên không quen.
“Em đang làm gì vậy?”
“Em đang nấu canh giải rượu, buổi tối anh ấy đi tiếp khách, phải uống rượu nên em cứ chuẩn bị trước. Lát nữa em còn nấu canh gừng, sợ bọn họ mắc mưa.”
“À, hóa ra là vậy.”
Tiết Mộc Khê gật gật đầu, cuối cùng cũng không nấu bữa khuya, mà chỉ lấy chút hoa quả.
Cô bận bịu trong nhà bếp một hồi, thấy đói nên uống tạm hai bát canh.
Nhìn đồng hồ thấy đã mười giờ mà anh vẫn chưa về.
Cô đặt canh vào hộp giữ nhiệt, rồi đặt lên bàn trà để anh về nhà là thấy luôn. Cô còn dán giấy ghi chú vì sợ anh nhầm hai loại.
Cô về phòng mình nhưng không sao ngủ được, đành đợi anh về.
Hứa Minh Tâm vừa đọc sách vừa đợi.
Sắp mười hai giờ, cơn buồn ngủ ập đến, cô gật gà gật gù.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, biết dưới sân có xe lái vào.
Cô vội vã chạy ra ban công nhìn, thấy đấy đúng là xe của Cố Gia Huy.
Khương Tuấn không nhấn chuông, có lẽ vì sợ đánh thức cô.
Cô mau chóng thay giày, khoác áo chạy xuống dưới.
Vừa xuống lầu thì đã nhìn thấy Tiết Mộc Khê vẫn còn thức và đang đứng sẵn ở cửa.
Khương Tuấn cũng rất bất ngờ.
“Cô Khê vẫn chưa ngủ sao?”
“Chưa, tôi vẫn chưa ngủ. Anh mau vào nhà tắm nước ấm đi rồi thay bộ khác. Cả người ướt đẫm rồi kìa.”
Anh ta chỉ lo che ô cho Cố Gia Huy, chứ không hề lo cho bản thân, bây giờ cả người ướt hết cả.
Anh ta nhìn Cố Gia Huy, vẫn có chút không yên lòng.
“Để tôi gọi chú An hay cô Minh Tâm xuống giúp .”
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 682“Không biết tuổi, chưa từng gặp, nhưng anh nghĩ là không đẹp bằng em đâu.”“Chắc chắn thế cơ à?”“Ừ, người phụ nữ do Cố Gia Huy anh lựa chọn là đẹp nhất.”Mặt cô hơi đỏ lên, tự nhiên được khen như vậy khiến cô hơi ngại.Nếu cô mà có cái đuôi chắc đã vẫy liên hồi rồi.“Biết rồi, anh đi đi.”“Ừ, ngủ sớm đi.”Hứa Minh Tâm cúp máy, đến phòng bếp nấu canh giải rượu và canh gừng cho Cố Gia Huy.Nhìn ngoài trời mưa như trút nước chắc còn lâu mới tạnh, nhỡ hai người họ về đến rồi bị mắc mưa thì phải làm sao?Tiết Mộc Khê đến nhà bếp nấu bữa khuya thì gặp được cô.“Cô giáo, nếu cô muốn ăn khuya thì cứ bảo em, không cần phải tự làm đâu.”“Tôi quen rồi, vả lại cũng ngại làm phiền người khác nữa.”Tiết Mộc Khê chưa từng được ai phục vụ nên không quen.“Em đang làm gì vậy?”“Em đang nấu canh giải rượu, buổi tối anh ấy đi tiếp khách, phải uống rượu nên em cứ chuẩn bị trước. Lát nữa em còn nấu canh gừng, sợ bọn họ mắc mưa.”“À, hóa ra là vậy.”Tiết Mộc Khê gật gật đầu, cuối cùng cũng không nấu bữa khuya, mà chỉ lấy chút hoa quả.Cô bận bịu trong nhà bếp một hồi, thấy đói nên uống tạm hai bát canh.Nhìn đồng hồ thấy đã mười giờ mà anh vẫn chưa về.Cô đặt canh vào hộp giữ nhiệt, rồi đặt lên bàn trà để anh về nhà là thấy luôn. Cô còn dán giấy ghi chú vì sợ anh nhầm hai loại.Cô về phòng mình nhưng không sao ngủ được, đành đợi anh về.Hứa Minh Tâm vừa đọc sách vừa đợi.Sắp mười hai giờ, cơn buồn ngủ ập đến, cô gật gà gật gù.Đúng lúc này, cô nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, biết dưới sân có xe lái vào.Cô vội vã chạy ra ban công nhìn, thấy đấy đúng là xe của Cố Gia Huy.Khương Tuấn không nhấn chuông, có lẽ vì sợ đánh thức cô.Cô mau chóng thay giày, khoác áo chạy xuống dưới.Vừa xuống lầu thì đã nhìn thấy Tiết Mộc Khê vẫn còn thức và đang đứng sẵn ở cửa.Khương Tuấn cũng rất bất ngờ.“Cô Khê vẫn chưa ngủ sao?”“Chưa, tôi vẫn chưa ngủ. Anh mau vào nhà tắm nước ấm đi rồi thay bộ khác. Cả người ướt đẫm rồi kìa.”Anh ta chỉ lo che ô cho Cố Gia Huy, chứ không hề lo cho bản thân, bây giờ cả người ướt hết cả.Anh ta nhìn Cố Gia Huy, vẫn có chút không yên lòng.“Để tôi gọi chú An hay cô Minh Tâm xuống giúp .”