Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 779

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 779Tóm lại là rất thơm.Giây phút ngón tay anh chạm vào người cô, cả người anh như có một dòng điện chảy qua, cả người hơi run lên.Ôn Mạc Ngôn vội vàng rụt tay lại.Cả người Bạch Thư Hân đều là mồ hôi, nóng đến mức không thể chịu được. Tự nhiên có một thứ mát như băng chạm vào người cô nên không nhịn được vươn tay ra bắt lấy.Tay của cô rất mềm, lòng bàn tay cũng có một lớp mồ hôi.Cô vội vàng nắm chặt lấy tay của Ôn Mạc Ngôn rồi áp má của mình vào.“Thoải mái quá… viên đá… đừng đi mà…”Cô tự nói với mình, cả người Ôn Mạc Ngôn cứng đờ, không dám động đậy, chỉ ngồi yên như khúc gỗ.Ôn Mạc Ngôn ngây người ra nhìn Bạch Thư Hân, cô giống như một đứa con nít, đang ôm chặt món đồ chơi mình yêu thích nhất, không chịu buông tay.Anh khẽ giãy ra một chút, cô cảm nhận được nên chu môi thể hiện sự bất mãn.“Em… quần áo của em… vẫn… vẫn chưa…”Tật nói lắp của anh hình như càng nghiêm trọng hơn, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được, đầu lưỡi giống như bị đông lại vậy.Bên trong cổ họng giống như bị nhét bông, âm thanh không thể nào phát ra được.“Uống… tôi muốn uống nước…”“Em… em không buông ra, anh làm sao… đi rót nước cho em được…”“Anh… anh đi một lát… được không?”“Vậy anh đi nhanh lên.”Bạch Thư Hân cuối cùng cũng buông tay ra.Ôn Mạc Ngôn ôm ngang người cô, định bế cô lên giường cho cô nghỉ ngơi.Nhưng áo của cô vẫn còn chưa được cài nút xong, ba nút áo ở cổ áo vẫn chưa cài xong. Anh cúi đầu nhìn xuống thì có thể nhìn thấy làn da hơi phiếm hồng của cô.Ôn Mạc Ngôn vội vàng quay đầu đi, hít sâu vào mấy hơi.Nhưng không khí hít vào phổi giống như bị thiêu cháy vậy. Anh khó khăn lắm mới đưa cô được lên giường. Anh đi rót cho cô một cốc nước, cô vội vàng uống ừng ực xuống.Cuối cùng cô cũng quên mất chuyện giữ tay anh, Ôn Mạc Ngôn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Anh đắp chăn lại giúp cô, đến khi anh định quay người rời đi thì không ngờ Bạch Thư Hân ở đằng sau bỗng bật khóc như một đứa trẻ.Cô co người lại thành một cục, ôm chặt lấy chăn, vừa bất lực lại vừa thê thảm.“Tại sao…”“Tại sao lại không cần em? Có phải em có chỗ nào làm không tốt không mà anh mới không thích em?”Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói yếu đuối đó thì hô hấp nhu căng ra.Anh nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Thư Hân, nước mắt rơi xuống lã chã làm ướt cả vỏ gối.Anh lấy khăn giấy, cẩn thận lau nước mắt cho cô.Cô rất xinh, khuôn mặt trái xoan tinh tế, da cũng rất đẹp, trắng bóc, hồng nhuận mềm mượt giống như một quả trứng gà luộc vậy.

Chương 779

Tóm lại là rất thơm.

Giây phút ngón tay anh chạm vào người cô, cả người anh như có một dòng điện chảy qua, cả người hơi run lên.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng rụt tay lại.

Cả người Bạch Thư Hân đều là mồ hôi, nóng đến mức không thể chịu được. Tự nhiên có một thứ mát như băng chạm vào người cô nên không nhịn được vươn tay ra bắt lấy.

Tay của cô rất mềm, lòng bàn tay cũng có một lớp mồ hôi.

Cô vội vàng nắm chặt lấy tay của Ôn Mạc Ngôn rồi áp má của mình vào.

“Thoải mái quá… viên đá… đừng đi mà…”

Cô tự nói với mình, cả người Ôn Mạc Ngôn cứng đờ, không dám động đậy, chỉ ngồi yên như khúc gỗ.

Ôn Mạc Ngôn ngây người ra nhìn Bạch Thư Hân, cô giống như một đứa con nít, đang ôm chặt món đồ chơi mình yêu thích nhất, không chịu buông tay.

Anh khẽ giãy ra một chút, cô cảm nhận được nên chu môi thể hiện sự bất mãn.

“Em… quần áo của em… vẫn… vẫn chưa…”

Tật nói lắp của anh hình như càng nghiêm trọng hơn, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được, đầu lưỡi giống như bị đông lại vậy.

Bên trong cổ họng giống như bị nhét bông, âm thanh không thể nào phát ra được.

“Uống… tôi muốn uống nước…”

“Em… em không buông ra, anh làm sao… đi rót nước cho em được…”

“Anh… anh đi một lát… được không?”

“Vậy anh đi nhanh lên.”

Bạch Thư Hân cuối cùng cũng buông tay ra.

Ôn Mạc Ngôn ôm ngang người cô, định bế cô lên giường cho cô nghỉ ngơi.

Nhưng áo của cô vẫn còn chưa được cài nút xong, ba nút áo ở cổ áo vẫn chưa cài xong. Anh cúi đầu nhìn xuống thì có thể nhìn thấy làn da hơi phiếm hồng của cô.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng quay đầu đi, hít sâu vào mấy hơi.

Nhưng không khí hít vào phổi giống như bị thiêu cháy vậy. Anh khó khăn lắm mới đưa cô được lên giường. Anh đi rót cho cô một cốc nước, cô vội vàng uống ừng ực xuống.

Cuối cùng cô cũng quên mất chuyện giữ tay anh, Ôn Mạc Ngôn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh đắp chăn lại giúp cô, đến khi anh định quay người rời đi thì không ngờ Bạch Thư Hân ở đằng sau bỗng bật khóc như một đứa trẻ.

Cô co người lại thành một cục, ôm chặt lấy chăn, vừa bất lực lại vừa thê thảm.

“Tại sao…”

“Tại sao lại không cần em? Có phải em có chỗ nào làm không tốt không mà anh mới không thích em?”

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói yếu đuối đó thì hô hấp nhu căng ra.

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Thư Hân, nước mắt rơi xuống lã chã làm ướt cả vỏ gối.

Anh lấy khăn giấy, cẩn thận lau nước mắt cho cô.

Cô rất xinh, khuôn mặt trái xoan tinh tế, da cũng rất đẹp, trắng bóc, hồng nhuận mềm mượt giống như một quả trứng gà luộc vậy.

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 779Tóm lại là rất thơm.Giây phút ngón tay anh chạm vào người cô, cả người anh như có một dòng điện chảy qua, cả người hơi run lên.Ôn Mạc Ngôn vội vàng rụt tay lại.Cả người Bạch Thư Hân đều là mồ hôi, nóng đến mức không thể chịu được. Tự nhiên có một thứ mát như băng chạm vào người cô nên không nhịn được vươn tay ra bắt lấy.Tay của cô rất mềm, lòng bàn tay cũng có một lớp mồ hôi.Cô vội vàng nắm chặt lấy tay của Ôn Mạc Ngôn rồi áp má của mình vào.“Thoải mái quá… viên đá… đừng đi mà…”Cô tự nói với mình, cả người Ôn Mạc Ngôn cứng đờ, không dám động đậy, chỉ ngồi yên như khúc gỗ.Ôn Mạc Ngôn ngây người ra nhìn Bạch Thư Hân, cô giống như một đứa con nít, đang ôm chặt món đồ chơi mình yêu thích nhất, không chịu buông tay.Anh khẽ giãy ra một chút, cô cảm nhận được nên chu môi thể hiện sự bất mãn.“Em… quần áo của em… vẫn… vẫn chưa…”Tật nói lắp của anh hình như càng nghiêm trọng hơn, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được, đầu lưỡi giống như bị đông lại vậy.Bên trong cổ họng giống như bị nhét bông, âm thanh không thể nào phát ra được.“Uống… tôi muốn uống nước…”“Em… em không buông ra, anh làm sao… đi rót nước cho em được…”“Anh… anh đi một lát… được không?”“Vậy anh đi nhanh lên.”Bạch Thư Hân cuối cùng cũng buông tay ra.Ôn Mạc Ngôn ôm ngang người cô, định bế cô lên giường cho cô nghỉ ngơi.Nhưng áo của cô vẫn còn chưa được cài nút xong, ba nút áo ở cổ áo vẫn chưa cài xong. Anh cúi đầu nhìn xuống thì có thể nhìn thấy làn da hơi phiếm hồng của cô.Ôn Mạc Ngôn vội vàng quay đầu đi, hít sâu vào mấy hơi.Nhưng không khí hít vào phổi giống như bị thiêu cháy vậy. Anh khó khăn lắm mới đưa cô được lên giường. Anh đi rót cho cô một cốc nước, cô vội vàng uống ừng ực xuống.Cuối cùng cô cũng quên mất chuyện giữ tay anh, Ôn Mạc Ngôn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Anh đắp chăn lại giúp cô, đến khi anh định quay người rời đi thì không ngờ Bạch Thư Hân ở đằng sau bỗng bật khóc như một đứa trẻ.Cô co người lại thành một cục, ôm chặt lấy chăn, vừa bất lực lại vừa thê thảm.“Tại sao…”“Tại sao lại không cần em? Có phải em có chỗ nào làm không tốt không mà anh mới không thích em?”Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói yếu đuối đó thì hô hấp nhu căng ra.Anh nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Thư Hân, nước mắt rơi xuống lã chã làm ướt cả vỏ gối.Anh lấy khăn giấy, cẩn thận lau nước mắt cho cô.Cô rất xinh, khuôn mặt trái xoan tinh tế, da cũng rất đẹp, trắng bóc, hồng nhuận mềm mượt giống như một quả trứng gà luộc vậy.

Chương 779