Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 1092
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1092Ông chủ nói xong, Hứa Minh Tâm hai chân mềm nhũn, vịn tường khó khăn lắm mới ổn định.Cô bất chấp những thứ khác, trực tiếp giật lấy áo mưa treo trên vách tường xông ra ngoài. “Cô Minh Tâm, mưa quá lớn, để tôi đi cho!”Khương Tuấn muốn ngăn cản cũng không kịp, thân hình nhỏ nhắn của cô đã lao vào trong mưa.Hứa Minh Tâm không để ý Khương Tuấn kêu gào phía sau, men theo đường núi mà đi.Mới vừa trời mưa, cho nên mặt đất chưa đến nỗi quá trơn trợt, cô phải mau chóng chạy tới động Nhân Duyên, lỡ mưa mưa càng lớn, lở đất thì biết làm thế nào?Cô càng nghĩ càng sợ, nhịp bước tăng nhanh.Khương Tuấn tương đối lý trí, biết tự đi, có lẽ cũng không thể giải quyết vấn đề, anh phải tìm cứu hộ tới.Anh gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, nhưng tắt máy.Ông chủ, ngàn vạn lần anh không được xảy ra chuyện gì đấy!Hứa Minh Tâm trên đường trượt chân một cái, chật vật té ngã, khắp người bùn lầy, chật vật không chịu nổi.Cô đau đớn, ngược lại hít vào một hơi, đầu gối còn bị đụng vào đá, đau đến cắn răng.Cô chật vật bò dậy, tiếp tục đi về phía trước, không dám dừng lại chút nào.Cố Gia Huy còn đang chờ cô.Ngu ngốc, mày mau trở về đi.Mưa rơi lớn như vậy, mày mau trở về đi chú!Trong lòng cô không ngừng kêu gào, thân hình gầy guộc lảo đảo nghiêng ngã cắm đầu hướng về phía trước.Động Nhân Duyên ở giữa sườn núi, cô đi khoảng chừng nửa giờ, cũng may đoạn đường này không gập ghềnh, nhưng càng đi lên càng khó khăn. Cô thấy lối rẽ đi vào động Nhân Duyên, ngạc nhiên mừng rỡ vô cùng, cũng chú ý tới bùn tất cả đều đi xuống thẳng đi, hoa lạp lạp.Cô vội vàng chạy qua, đi một đoạn rất cuộc cũng thấy được ngôi nhà mát, cây đại thụ kia, còn có cái động.Cố Gia Huy đưa lưng về phía cô ngồi trên bồ đoàn.Cái động này không hề sâu, cho nên một khi trời mưa, nước mưa bắn tung tóe vào, thì sẽ làm quần áo ướt sũng.Lần trước cũng trời mưa, nhưng không phát hiện ở đây có thể mưa như thế.Nếu như khi đó cô cũng biết động Nhân Duyên nguy hiểm như vậy, cô tuyệt đối sẽ không hẹn anh ở đây.Sau chuyện này cô phải hỏi rõ dân bản xứ mới được! “Cố Gia Huy, em đây.”Cô vội vàng la lên.Cô thấy thân thể cao lớn kia khẽ run lên, quay đầu nhìn lại.Sắc mặt anh hơi tái nhợt, anh lên núi đã rất lâu rồi, từ sáng sớm đến bây giờ, bụng đói uc uc.Anh có chút chật vật, nhưng ánh mắt vẫn sâu thăm thẳm.Hứa Minh Tâm vội vội vàng vàng đến gần, phát hiện sở dĩ anh đưa lưng về phía cô, là bởi vì trong ngực anh lại… ôm một cái bánh sinh nhật.Đây là bánh sinh nhật dành cho cô!Cô kinh ngạc nhìn hết thảy trước mắt. Còn có quà vặt, thức uống, đều là những thứ cô mua lần trước.
Chương 1092
Ông chủ nói xong, Hứa Minh Tâm hai chân mềm nhũn, vịn tường khó khăn lắm mới ổn định.
Cô bất chấp những thứ khác, trực tiếp giật lấy áo mưa treo trên vách tường xông ra ngoài. “Cô Minh Tâm, mưa quá lớn, để tôi đi cho!”
Khương Tuấn muốn ngăn cản cũng không kịp, thân hình nhỏ nhắn của cô đã lao vào trong mưa.
Hứa Minh Tâm không để ý Khương Tuấn kêu gào phía sau, men theo đường núi mà đi.
Mới vừa trời mưa, cho nên mặt đất chưa đến nỗi quá trơn trợt, cô phải mau chóng chạy tới động Nhân Duyên, lỡ mưa mưa càng lớn, lở đất thì biết làm thế nào?
Cô càng nghĩ càng sợ, nhịp bước tăng nhanh.
Khương Tuấn tương đối lý trí, biết tự đi, có lẽ cũng không thể giải quyết vấn đề, anh phải tìm cứu hộ tới.
Anh gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, nhưng tắt máy.
Ông chủ, ngàn vạn lần anh không được xảy ra chuyện gì đấy!
Hứa Minh Tâm trên đường trượt chân một cái, chật vật té ngã, khắp người bùn lầy, chật vật không chịu nổi.
Cô đau đớn, ngược lại hít vào một hơi, đầu gối còn bị đụng vào đá, đau đến cắn răng.
Cô chật vật bò dậy, tiếp tục đi về phía trước, không dám dừng lại chút nào.
Cố Gia Huy còn đang chờ cô.
Ngu ngốc, mày mau trở về đi.
Mưa rơi lớn như vậy, mày mau trở về đi chú!
Trong lòng cô không ngừng kêu gào, thân hình gầy guộc lảo đảo nghiêng ngã cắm đầu hướng về phía trước.
Động Nhân Duyên ở giữa sườn núi, cô đi khoảng chừng nửa giờ, cũng may đoạn đường này không gập ghềnh, nhưng càng đi lên càng khó khăn. Cô thấy lối rẽ đi vào động Nhân Duyên, ngạc nhiên mừng rỡ vô cùng, cũng chú ý tới bùn tất cả đều đi xuống thẳng đi, hoa lạp lạp.
Cô vội vàng chạy qua, đi một đoạn rất cuộc cũng thấy được ngôi nhà mát, cây đại thụ kia, còn có cái động.
Cố Gia Huy đưa lưng về phía cô ngồi trên bồ đoàn.
Cái động này không hề sâu, cho nên một khi trời mưa, nước mưa bắn tung tóe vào, thì sẽ làm quần áo ướt sũng.
Lần trước cũng trời mưa, nhưng không phát hiện ở đây có thể mưa như thế.
Nếu như khi đó cô cũng biết động Nhân Duyên nguy hiểm như vậy, cô tuyệt đối sẽ không hẹn anh ở đây.
Sau chuyện này cô phải hỏi rõ dân bản xứ mới được! “Cố Gia Huy, em đây.”
Cô vội vàng la lên.
Cô thấy thân thể cao lớn kia khẽ run lên, quay đầu nhìn lại.
Sắc mặt anh hơi tái nhợt, anh lên núi đã rất lâu rồi, từ sáng sớm đến bây giờ, bụng đói uc uc.
Anh có chút chật vật, nhưng ánh mắt vẫn sâu thăm thẳm.
Hứa Minh Tâm vội vội vàng vàng đến gần, phát hiện sở dĩ anh đưa lưng về phía cô, là bởi vì trong ngực anh lại… ôm một cái bánh sinh nhật.
Đây là bánh sinh nhật dành cho cô!
Cô kinh ngạc nhìn hết thảy trước mắt. Còn có quà vặt, thức uống, đều là những thứ cô mua lần trước.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1092Ông chủ nói xong, Hứa Minh Tâm hai chân mềm nhũn, vịn tường khó khăn lắm mới ổn định.Cô bất chấp những thứ khác, trực tiếp giật lấy áo mưa treo trên vách tường xông ra ngoài. “Cô Minh Tâm, mưa quá lớn, để tôi đi cho!”Khương Tuấn muốn ngăn cản cũng không kịp, thân hình nhỏ nhắn của cô đã lao vào trong mưa.Hứa Minh Tâm không để ý Khương Tuấn kêu gào phía sau, men theo đường núi mà đi.Mới vừa trời mưa, cho nên mặt đất chưa đến nỗi quá trơn trợt, cô phải mau chóng chạy tới động Nhân Duyên, lỡ mưa mưa càng lớn, lở đất thì biết làm thế nào?Cô càng nghĩ càng sợ, nhịp bước tăng nhanh.Khương Tuấn tương đối lý trí, biết tự đi, có lẽ cũng không thể giải quyết vấn đề, anh phải tìm cứu hộ tới.Anh gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, nhưng tắt máy.Ông chủ, ngàn vạn lần anh không được xảy ra chuyện gì đấy!Hứa Minh Tâm trên đường trượt chân một cái, chật vật té ngã, khắp người bùn lầy, chật vật không chịu nổi.Cô đau đớn, ngược lại hít vào một hơi, đầu gối còn bị đụng vào đá, đau đến cắn răng.Cô chật vật bò dậy, tiếp tục đi về phía trước, không dám dừng lại chút nào.Cố Gia Huy còn đang chờ cô.Ngu ngốc, mày mau trở về đi.Mưa rơi lớn như vậy, mày mau trở về đi chú!Trong lòng cô không ngừng kêu gào, thân hình gầy guộc lảo đảo nghiêng ngã cắm đầu hướng về phía trước.Động Nhân Duyên ở giữa sườn núi, cô đi khoảng chừng nửa giờ, cũng may đoạn đường này không gập ghềnh, nhưng càng đi lên càng khó khăn. Cô thấy lối rẽ đi vào động Nhân Duyên, ngạc nhiên mừng rỡ vô cùng, cũng chú ý tới bùn tất cả đều đi xuống thẳng đi, hoa lạp lạp.Cô vội vàng chạy qua, đi một đoạn rất cuộc cũng thấy được ngôi nhà mát, cây đại thụ kia, còn có cái động.Cố Gia Huy đưa lưng về phía cô ngồi trên bồ đoàn.Cái động này không hề sâu, cho nên một khi trời mưa, nước mưa bắn tung tóe vào, thì sẽ làm quần áo ướt sũng.Lần trước cũng trời mưa, nhưng không phát hiện ở đây có thể mưa như thế.Nếu như khi đó cô cũng biết động Nhân Duyên nguy hiểm như vậy, cô tuyệt đối sẽ không hẹn anh ở đây.Sau chuyện này cô phải hỏi rõ dân bản xứ mới được! “Cố Gia Huy, em đây.”Cô vội vàng la lên.Cô thấy thân thể cao lớn kia khẽ run lên, quay đầu nhìn lại.Sắc mặt anh hơi tái nhợt, anh lên núi đã rất lâu rồi, từ sáng sớm đến bây giờ, bụng đói uc uc.Anh có chút chật vật, nhưng ánh mắt vẫn sâu thăm thẳm.Hứa Minh Tâm vội vội vàng vàng đến gần, phát hiện sở dĩ anh đưa lưng về phía cô, là bởi vì trong ngực anh lại… ôm một cái bánh sinh nhật.Đây là bánh sinh nhật dành cho cô!Cô kinh ngạc nhìn hết thảy trước mắt. Còn có quà vặt, thức uống, đều là những thứ cô mua lần trước.