Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 1126
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1126Da thịt lập tức bị cắn rách, máu tươi ngọt ngấy và mùi tanh tràn ngập trong khoang miệng, đập thẳng vào vị giác. Người đàn ông cứng đờ, rõ ràng bị đau nhưng vẫn không buông tay mà còn nằm chặt hơn.Cố Yên thấy không được nên buông ra, lau vết máu đỏ tươi trên khóe miệng.Dấu răng trên cánh tay anh ấy nhìn thấy mà giật mình, cô ấy nhìn còn thấy đau mà người đàn ông này thậm chí không kêu la một tiếng. Lẽ nào anh ấy được làm bằng sắt sao? “Lệ Nghiêm, rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh làm vậy vui lắm sao? Ban đầu anh không cần tôi, bây giờ lại đến quấy rầy làm cái gì, vui lắm sao?”“Không muốn sao cả, chỉ muốn cùng em ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”Cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn, nặng nề, phảng phất nét u buồn, gõ vào tâm hồn cô ấy. đau. Trái tim cô không khỏi thắt lại, thấy hơi “Nói chuyện gì? Tôi với anh còn gì để nói nữa?”Cô ấy nhếch miệng cười khẩy, vén tóc ra sau để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay.Mặc dù cuộc sống trong quân đội vất vả nhưng da cô ấy rất đẹp, không quá trắng trẻo nhưng trông rất khỏe mạnh và căng bóng.Hôm nay cô ấy phải đi gặp cô của Quý Khiêm nên cũng có trang điểm.Cũng không trang điểm đậm mà chỉ trang điểm nhẹ, tô chút son, mặc áo phông đơn giản và váy ngắn màu đen trông s*x* gợi cảm.Cô ấy lạnh lùng nhìn Lệ Nghiêm, khỏe miệng cong lên đầy vẻ chế nhạo.“Nói chuyện yêu đương với em.” Lệ Nghiêm gắn từng câu từng chữ.Câu nói này khiến Cố Yên bị sốc. Từ khi nào mà anh ấy bắt đầu nói những câu thả thỉnh thế này, đúng là vô lý mà.“Nói chuyện cái con khỉ…”Cô ấy còn chưa nói hết lời thì không ngờ Lệ Nghiêm đã trực tiếp đè lên, ôm chặt cô ấy vào lòng, một tay vòng qua cái eo thon của cô ấy, một tay giữ lấy đầu cô ấy. Trong nháy mắt khống chế không cho cô ấy còn chỗ để tron.Miệng bị đoạt lấy sau đó bình thản hôn.Từng bước một, rất có quy tắc.Nhưng…cũng mang theo sự điên cuồng và tàn bạo vô tận.Lệ Nghiêm lý trí tỉnh táo trước kia đang ở đâu, mà bây giờ lại rõ ràng là dã thú.Một con thú đang trút giận vì không kìm chế được cảm xúc của mình.Trong nụ hôn này, cô ấy thật sự hiểu được rất nhiều điều.Nỗi nhớ trong nửa năm qua của anh ấy, nỗi đau của anh ấy, sự hết thuốc chữa của anh ấy…Nhưng… Vậy thì đã sao?Cô ấy thấy bị thương ở nơi đáy lòng, sau đó cắn mạnh xuống. Cơ thể Lệ Nghiêm run rẩy kịch liệt, đẩy cô ấy ra.Cô ấy hơi chật vật, lùi về sau vài bước.Máu trào ra từ khe hở của khóe miệng khiến đôi môi hơi sưng đỏ lại càng quyến rũ.Lệ Nghiêm ngạc nhiên nhìn cô ấy. Cô ấy không cắn anh ấy mà tự cắn vào lưỡi mình.Máu tươi quanh quẩn trong miệng hai người.Cô ấy lấy ngón tay lau khỏe miệng, nhìn vết máu trên đầu ngón tay, cười nhạo: “Căn anh, anh không biết đau đúng không? Là do anh ép tôi, cùng lắm tôi cắn lưỡi tự tử. Tôi muốn xem anh có thể lơ đi sự sống chết của tôi được không.”“Em nhẫn tâm vậy sao? “Phải, tôi nhẫn tâm vậy đấy. Lúc tôi yêu anh tôi có thể đánh đổi tất cả vì anh, nhưng lúc tôi không yêu anh tôi cũng không muốn dính líu gì đến anh cả.”
Chương 1126
Da thịt lập tức bị cắn rách, máu tươi ngọt ngấy và mùi tanh tràn ngập trong khoang miệng, đập thẳng vào vị giác. Người đàn ông cứng đờ, rõ ràng bị đau nhưng vẫn không buông tay mà còn nằm chặt hơn.
Cố Yên thấy không được nên buông ra, lau vết máu đỏ tươi trên khóe miệng.
Dấu răng trên cánh tay anh ấy nhìn thấy mà giật mình, cô ấy nhìn còn thấy đau mà người đàn ông này thậm chí không kêu la một tiếng. Lẽ nào anh ấy được làm bằng sắt sao? “Lệ Nghiêm, rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh làm vậy vui lắm sao? Ban đầu anh không cần tôi, bây giờ lại đến quấy rầy làm cái gì, vui lắm sao?”
“Không muốn sao cả, chỉ muốn cùng em ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”
Cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn, nặng nề, phảng phất nét u buồn, gõ vào tâm hồn cô ấy. đau. Trái tim cô không khỏi thắt lại, thấy hơi “Nói chuyện gì? Tôi với anh còn gì để nói nữa?”
Cô ấy nhếch miệng cười khẩy, vén tóc ra sau để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay.
Mặc dù cuộc sống trong quân đội vất vả nhưng da cô ấy rất đẹp, không quá trắng trẻo nhưng trông rất khỏe mạnh và căng bóng.
Hôm nay cô ấy phải đi gặp cô của Quý Khiêm nên cũng có trang điểm.
Cũng không trang điểm đậm mà chỉ trang điểm nhẹ, tô chút son, mặc áo phông đơn giản và váy ngắn màu đen trông s*x* gợi cảm.
Cô ấy lạnh lùng nhìn Lệ Nghiêm, khỏe miệng cong lên đầy vẻ chế nhạo.
“Nói chuyện yêu đương với em.” Lệ Nghiêm gắn từng câu từng chữ.
Câu nói này khiến Cố Yên bị sốc. Từ khi nào mà anh ấy bắt đầu nói những câu thả thỉnh thế này, đúng là vô lý mà.
“Nói chuyện cái con khỉ…”
Cô ấy còn chưa nói hết lời thì không ngờ Lệ Nghiêm đã trực tiếp đè lên, ôm chặt cô ấy vào lòng, một tay vòng qua cái eo thon của cô ấy, một tay giữ lấy đầu cô ấy. Trong nháy mắt khống chế không cho cô ấy còn chỗ để tron.
Miệng bị đoạt lấy sau đó bình thản hôn.
Từng bước một, rất có quy tắc.
Nhưng…cũng mang theo sự điên cuồng và tàn bạo vô tận.
Lệ Nghiêm lý trí tỉnh táo trước kia đang ở đâu, mà bây giờ lại rõ ràng là dã thú.
Một con thú đang trút giận vì không kìm chế được cảm xúc của mình.
Trong nụ hôn này, cô ấy thật sự hiểu được rất nhiều điều.
Nỗi nhớ trong nửa năm qua của anh ấy, nỗi đau của anh ấy, sự hết thuốc chữa của anh ấy…
Nhưng… Vậy thì đã sao?
Cô ấy thấy bị thương ở nơi đáy lòng, sau đó cắn mạnh xuống. Cơ thể Lệ Nghiêm run rẩy kịch liệt, đẩy cô ấy ra.
Cô ấy hơi chật vật, lùi về sau vài bước.
Máu trào ra từ khe hở của khóe miệng khiến đôi môi hơi sưng đỏ lại càng quyến rũ.
Lệ Nghiêm ngạc nhiên nhìn cô ấy. Cô ấy không cắn anh ấy mà tự cắn vào lưỡi mình.
Máu tươi quanh quẩn trong miệng hai người.
Cô ấy lấy ngón tay lau khỏe miệng, nhìn vết máu trên đầu ngón tay, cười nhạo: “Căn anh, anh không biết đau đúng không? Là do anh ép tôi, cùng lắm tôi cắn lưỡi tự tử. Tôi muốn xem anh có thể lơ đi sự sống chết của tôi được không.”
“Em nhẫn tâm vậy sao? “Phải, tôi nhẫn tâm vậy đấy. Lúc tôi yêu anh tôi có thể đánh đổi tất cả vì anh, nhưng lúc tôi không yêu anh tôi cũng không muốn dính líu gì đến anh cả.”
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1126Da thịt lập tức bị cắn rách, máu tươi ngọt ngấy và mùi tanh tràn ngập trong khoang miệng, đập thẳng vào vị giác. Người đàn ông cứng đờ, rõ ràng bị đau nhưng vẫn không buông tay mà còn nằm chặt hơn.Cố Yên thấy không được nên buông ra, lau vết máu đỏ tươi trên khóe miệng.Dấu răng trên cánh tay anh ấy nhìn thấy mà giật mình, cô ấy nhìn còn thấy đau mà người đàn ông này thậm chí không kêu la một tiếng. Lẽ nào anh ấy được làm bằng sắt sao? “Lệ Nghiêm, rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh làm vậy vui lắm sao? Ban đầu anh không cần tôi, bây giờ lại đến quấy rầy làm cái gì, vui lắm sao?”“Không muốn sao cả, chỉ muốn cùng em ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”Cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn, nặng nề, phảng phất nét u buồn, gõ vào tâm hồn cô ấy. đau. Trái tim cô không khỏi thắt lại, thấy hơi “Nói chuyện gì? Tôi với anh còn gì để nói nữa?”Cô ấy nhếch miệng cười khẩy, vén tóc ra sau để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay.Mặc dù cuộc sống trong quân đội vất vả nhưng da cô ấy rất đẹp, không quá trắng trẻo nhưng trông rất khỏe mạnh và căng bóng.Hôm nay cô ấy phải đi gặp cô của Quý Khiêm nên cũng có trang điểm.Cũng không trang điểm đậm mà chỉ trang điểm nhẹ, tô chút son, mặc áo phông đơn giản và váy ngắn màu đen trông s*x* gợi cảm.Cô ấy lạnh lùng nhìn Lệ Nghiêm, khỏe miệng cong lên đầy vẻ chế nhạo.“Nói chuyện yêu đương với em.” Lệ Nghiêm gắn từng câu từng chữ.Câu nói này khiến Cố Yên bị sốc. Từ khi nào mà anh ấy bắt đầu nói những câu thả thỉnh thế này, đúng là vô lý mà.“Nói chuyện cái con khỉ…”Cô ấy còn chưa nói hết lời thì không ngờ Lệ Nghiêm đã trực tiếp đè lên, ôm chặt cô ấy vào lòng, một tay vòng qua cái eo thon của cô ấy, một tay giữ lấy đầu cô ấy. Trong nháy mắt khống chế không cho cô ấy còn chỗ để tron.Miệng bị đoạt lấy sau đó bình thản hôn.Từng bước một, rất có quy tắc.Nhưng…cũng mang theo sự điên cuồng và tàn bạo vô tận.Lệ Nghiêm lý trí tỉnh táo trước kia đang ở đâu, mà bây giờ lại rõ ràng là dã thú.Một con thú đang trút giận vì không kìm chế được cảm xúc của mình.Trong nụ hôn này, cô ấy thật sự hiểu được rất nhiều điều.Nỗi nhớ trong nửa năm qua của anh ấy, nỗi đau của anh ấy, sự hết thuốc chữa của anh ấy…Nhưng… Vậy thì đã sao?Cô ấy thấy bị thương ở nơi đáy lòng, sau đó cắn mạnh xuống. Cơ thể Lệ Nghiêm run rẩy kịch liệt, đẩy cô ấy ra.Cô ấy hơi chật vật, lùi về sau vài bước.Máu trào ra từ khe hở của khóe miệng khiến đôi môi hơi sưng đỏ lại càng quyến rũ.Lệ Nghiêm ngạc nhiên nhìn cô ấy. Cô ấy không cắn anh ấy mà tự cắn vào lưỡi mình.Máu tươi quanh quẩn trong miệng hai người.Cô ấy lấy ngón tay lau khỏe miệng, nhìn vết máu trên đầu ngón tay, cười nhạo: “Căn anh, anh không biết đau đúng không? Là do anh ép tôi, cùng lắm tôi cắn lưỡi tự tử. Tôi muốn xem anh có thể lơ đi sự sống chết của tôi được không.”“Em nhẫn tâm vậy sao? “Phải, tôi nhẫn tâm vậy đấy. Lúc tôi yêu anh tôi có thể đánh đổi tất cả vì anh, nhưng lúc tôi không yêu anh tôi cũng không muốn dính líu gì đến anh cả.”