Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 1167

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1167Anh tránh sang một bên chứa một khoảng trống lớn cho cô ấy đủ để lăn qua lặn lại. Bạch Thư Hân chỉ tấm chăn rồi nói: “Nếu bạn đêm anh thấy lạnh thì nhớ gọi em dậy. “Anh không nỡ “Anh đừng xu ninh được không?” Cô ấy bất lực nói. “Anh nói thật, lúc em ngủ trông thật đáng yêu làm anh cứ muốn ngắm mãi. Nhìn còn không đủ lại còn gọi em dậy?”Khi nghe những lời này, mặt Bạch Thư Hân đỏ lên, tim đập nhanh hơn vài nhịp.Anh cũng không phải tên đầu gỗ Ôn Mạc Ngôn nói chuyện vụng về kia.Cô ấy nghi ngờ đây không phải là lần thứ hai Thiên Ngôn nói mà là từ trước đến nay, anh đã là cao thủ tình trường rồi.Nói những câu ê răng rất lưu loát.Làm cô ấy rùng mình. “Làm sao vậy? Lạnh a?”“Anh không thấy em nổi da gà sao?Buồn nón lắm à? Không phải con gái các em rất thích như vậy sao?”“Em không thích.Cô ấy nằm xuống, tắt đèn.Anh cũng đứng đắn nằm yên một chỗ.Chỉ là giữa hai người có khoảng trống lớn.Bây giờ trời vào thu, ban đêm rất lạnh.Gió lùa vào khiến cô ấy khó ngủ.Cô ấy nói: “Anh có thể nhích vào đây một chút, anh không thấy có gió à? Không lạnh sao?”“Lạnh”“Không phải nam nữ khác biệt à? Anh không thấy hai ta ngủ chung rất bình thường sao? Bây giờ thế nào?”“Sợ em giận.”“Em không giận đâu, em lạnh.”Lúc này, Thiện Ngôn mới chủ động nhích lại gần, cô ấy tự giác chui vào lồng ngực anh,Cô ấy hoàn toàn không có suy nghĩ bậy bạ, chỉ là khi nhìn thấy anh, bất giác cô ấy nhớ đến Ôn MạcNgôn, Cô ấy rất một cho nên nhanh chóng chim vào giác ngủ. Nhưng Thiên Ngôn lại trở to mắt không ngủ giống hệt đêm hôm qua.Có và anh đang rất phấn khích, phải đợi một lúc mới có thể đi ngủ.Anh ôm cô ấy, để cơ thể cô ấy áp sát vào ngực mình.Cô ấy khó chịu giãy dụa nhưng không được nên bỏ cuộc.Hơi thở cô ấy phả vào cổ làm anh ngứa ngáy, lòng cũng rạo rực theo.Một thứ cảm giác thật an toàn.Anh sống hai mươi lăm năm nay nhưng chỉ cảm nhận được nó trong hai đêm này. “Bạch Thư HânAnh gọi tên cô ấy một cách nồng nàn. “Ôn Mạc Ngôn…”Thế mà cô ấy lại gọi cái tên nàyNgười Thiện Ngôn cứng đờ, cơ thể vừa ấm áp dần trở nên lạnh buốt.

Chương 1167

Anh tránh sang một bên chứa một khoảng trống lớn cho cô ấy đủ để lăn qua lặn lại. Bạch Thư Hân chỉ tấm chăn rồi nói: “Nếu bạn đêm anh thấy lạnh thì nhớ gọi em dậy. “Anh không nỡ “Anh đừng xu ninh được không?” Cô ấy bất lực nói. “Anh nói thật, lúc em ngủ trông thật đáng yêu làm anh cứ muốn ngắm mãi. Nhìn còn không đủ lại còn gọi em dậy?”

Khi nghe những lời này, mặt Bạch Thư Hân đỏ lên, tim đập nhanh hơn vài nhịp.

Anh cũng không phải tên đầu gỗ Ôn Mạc Ngôn nói chuyện vụng về kia.

Cô ấy nghi ngờ đây không phải là lần thứ hai Thiên Ngôn nói mà là từ trước đến nay, anh đã là cao thủ tình trường rồi.

Nói những câu ê răng rất lưu loát.

Làm cô ấy rùng mình. “Làm sao vậy? Lạnh a?”

“Anh không thấy em nổi da gà sao?

Buồn nón lắm à? Không phải con gái các em rất thích như vậy sao?”

“Em không thích.

Cô ấy nằm xuống, tắt đèn.

Anh cũng đứng đắn nằm yên một chỗ.

Chỉ là giữa hai người có khoảng trống lớn.

Bây giờ trời vào thu, ban đêm rất lạnh.

Gió lùa vào khiến cô ấy khó ngủ.

Cô ấy nói: “Anh có thể nhích vào đây một chút, anh không thấy có gió à? Không lạnh sao?”

“Lạnh”

“Không phải nam nữ khác biệt à? Anh không thấy hai ta ngủ chung rất bình thường sao? Bây giờ thế nào?”

“Sợ em giận.”

“Em không giận đâu, em lạnh.”

Lúc này, Thiện Ngôn mới chủ động nhích lại gần, cô ấy tự giác chui vào lồng ngực anh,

Cô ấy hoàn toàn không có suy nghĩ bậy bạ, chỉ là khi nhìn thấy anh, bất giác cô ấy nhớ đến Ôn Mạc

Ngôn, Cô ấy rất một cho nên nhanh chóng chim vào giác ngủ. Nhưng Thiên Ngôn lại trở to mắt không ngủ giống hệt đêm hôm qua.

Có và anh đang rất phấn khích, phải đợi một lúc mới có thể đi ngủ.

Anh ôm cô ấy, để cơ thể cô ấy áp sát vào ngực mình.

Cô ấy khó chịu giãy dụa nhưng không được nên bỏ cuộc.

Hơi thở cô ấy phả vào cổ làm anh ngứa ngáy, lòng cũng rạo rực theo.

Một thứ cảm giác thật an toàn.

Anh sống hai mươi lăm năm nay nhưng chỉ cảm nhận được nó trong hai đêm này. “Bạch Thư Hân

Anh gọi tên cô ấy một cách nồng nàn. “Ôn Mạc Ngôn…”

Thế mà cô ấy lại gọi cái tên này

Người Thiện Ngôn cứng đờ, cơ thể vừa ấm áp dần trở nên lạnh buốt.

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1167Anh tránh sang một bên chứa một khoảng trống lớn cho cô ấy đủ để lăn qua lặn lại. Bạch Thư Hân chỉ tấm chăn rồi nói: “Nếu bạn đêm anh thấy lạnh thì nhớ gọi em dậy. “Anh không nỡ “Anh đừng xu ninh được không?” Cô ấy bất lực nói. “Anh nói thật, lúc em ngủ trông thật đáng yêu làm anh cứ muốn ngắm mãi. Nhìn còn không đủ lại còn gọi em dậy?”Khi nghe những lời này, mặt Bạch Thư Hân đỏ lên, tim đập nhanh hơn vài nhịp.Anh cũng không phải tên đầu gỗ Ôn Mạc Ngôn nói chuyện vụng về kia.Cô ấy nghi ngờ đây không phải là lần thứ hai Thiên Ngôn nói mà là từ trước đến nay, anh đã là cao thủ tình trường rồi.Nói những câu ê răng rất lưu loát.Làm cô ấy rùng mình. “Làm sao vậy? Lạnh a?”“Anh không thấy em nổi da gà sao?Buồn nón lắm à? Không phải con gái các em rất thích như vậy sao?”“Em không thích.Cô ấy nằm xuống, tắt đèn.Anh cũng đứng đắn nằm yên một chỗ.Chỉ là giữa hai người có khoảng trống lớn.Bây giờ trời vào thu, ban đêm rất lạnh.Gió lùa vào khiến cô ấy khó ngủ.Cô ấy nói: “Anh có thể nhích vào đây một chút, anh không thấy có gió à? Không lạnh sao?”“Lạnh”“Không phải nam nữ khác biệt à? Anh không thấy hai ta ngủ chung rất bình thường sao? Bây giờ thế nào?”“Sợ em giận.”“Em không giận đâu, em lạnh.”Lúc này, Thiện Ngôn mới chủ động nhích lại gần, cô ấy tự giác chui vào lồng ngực anh,Cô ấy hoàn toàn không có suy nghĩ bậy bạ, chỉ là khi nhìn thấy anh, bất giác cô ấy nhớ đến Ôn MạcNgôn, Cô ấy rất một cho nên nhanh chóng chim vào giác ngủ. Nhưng Thiên Ngôn lại trở to mắt không ngủ giống hệt đêm hôm qua.Có và anh đang rất phấn khích, phải đợi một lúc mới có thể đi ngủ.Anh ôm cô ấy, để cơ thể cô ấy áp sát vào ngực mình.Cô ấy khó chịu giãy dụa nhưng không được nên bỏ cuộc.Hơi thở cô ấy phả vào cổ làm anh ngứa ngáy, lòng cũng rạo rực theo.Một thứ cảm giác thật an toàn.Anh sống hai mươi lăm năm nay nhưng chỉ cảm nhận được nó trong hai đêm này. “Bạch Thư HânAnh gọi tên cô ấy một cách nồng nàn. “Ôn Mạc Ngôn…”Thế mà cô ấy lại gọi cái tên nàyNgười Thiện Ngôn cứng đờ, cơ thể vừa ấm áp dần trở nên lạnh buốt.

Chương 1167