Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 1289
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1289Bàn tay siết chặt lại, các đốt ngón tay trắng bệch, gần xanh nổi lên.Hứa Minh Tâm bận việc ở phòng bếp, vừa nói vừa cười với cô Lan,Cô nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân liền biết là Cố Gia Huy tới, rửa sạch một quả dưa chuột đưa qua, nói: “Anh ăn không?”“Ừ, phải ăn như thế nào?”“Cẩm lấy gặm đi, vấn đề anh hỏi đúng là ngu ngốc, nếu không thì ăn như thế nào?”“Không gọt sao?”Cố Gia Huy cẩm dưa chuột, về mặt có chút kỳ quái.Anh chưa từng ăn dưa chuột như vậy, mỗi lần đầu có đầu bếp cắt ra đĩa.Mà Hứa Minh Tâm lại rất thô bạo, đối với cà chua, dưa chuột, cà rất linh tinh đều là trực tiếp gam. “Cậu Trung, cậu thật là càng ngày càng bình dân. Cổ Linh, nơi này để cho cô, tôi ra ngoài mưa đổ ăn.”Cô Lan thấy hai người hòa hảo như lúc ban đầu thì vui vẻ không thôi, lập tức lấy cớ đi ra ngoài, nhường không gian cho bọn họ.Cố Gia Huy thấy không có người ngoài, cũng không còn xấu hổ, cầm lấy dưa chuột lên ăn.Cách này thật sự rất bình dân.Anh vừa ăn, vừa công khỏe miệng nở nụ cười.Hứa Minh Tâm thoảng nhìn, cảm thấy khó hiểu: “Anh cười cái gì?”“Anh chỉ không ngờ, anh còn có lúc như vậy. Hứa Minh Tâm, em đang phá vỡ hình tượng tổng giám đốc bá đạo của anh. Em cho rằng tổng giám đốc bá đạo sẽ đứng ở chỗ này gặm dưa chuột sao?”“Vậy tổng giám đốc bá đạo cần phải như thế nào?”“Cần phải như vậy.”Vừa dứt lời, bàn tay to của anh ôm vòng lấy chiếc có than của Hứa Minh Tâm, vững vàng đặt cô ở trên Sau đó, một nụ hôn thâm trầm lưu luyến chậm rãi hạ xuống.Triền miên làm li.Thật lâu sau mới tách ra.Gò má cô ửng đỏ, * l**n t*nh m*.Hai tròng mắt cô mê mang giống như con non vừa mới sinh ra, trong suốt vô tội, chớp mắt nhìn anh. “Còn muốn không?”Giọng nói của anh trầm thấp khản khản, tràn đầy từ tính, mang theo mê hoặc.Cô ngồi ở trên quầy, độ cao hai người trở nên không cách biệt lắm nên có thể nhìn thẳng.Khi anh nói chuyện, hầu kết lên xuống, trông rất gợi cảm.Trong mắt anh tràn đầy d*c v*ng đang cố gắng kiểm chế.Cô biết, dù cho có hôn nữa thì anh cũng sẽ không làm xằng bậy.Cô mim cười: “Muốn, ăn rất ngon.”“Vậy tiếp tục điAnh mim cười, củi người tiếp tục hôn Mà cô cũng rất tự giác ôm lấy cổ anh, hai chân vòng quanh eo anh, mạnh mẽ hôn lại.Ánh đèn nhưng ấm áp chiếu xuống, kéo dài hình dáng triền miên của hai người trong phòng bếp vô cùng ái muội và hạnh phúc.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngoài cửa phát ra động tỉnh cắt ngang hai người.
Chương 1289
Bàn tay siết chặt lại, các đốt ngón tay trắng bệch, gần xanh nổi lên.
Hứa Minh Tâm bận việc ở phòng bếp, vừa nói vừa cười với cô Lan,
Cô nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân liền biết là Cố Gia Huy tới, rửa sạch một quả dưa chuột đưa qua, nói: “Anh ăn không?”
“Ừ, phải ăn như thế nào?”
“Cẩm lấy gặm đi, vấn đề anh hỏi đúng là ngu ngốc, nếu không thì ăn như thế nào?”
“Không gọt sao?”
Cố Gia Huy cẩm dưa chuột, về mặt có chút kỳ quái.
Anh chưa từng ăn dưa chuột như vậy, mỗi lần đầu có đầu bếp cắt ra đĩa.
Mà Hứa Minh Tâm lại rất thô bạo, đối với cà chua, dưa chuột, cà rất linh tinh đều là trực tiếp gam. “Cậu Trung, cậu thật là càng ngày càng bình dân. Cổ Linh, nơi này để cho cô, tôi ra ngoài mưa đổ ăn.”
Cô Lan thấy hai người hòa hảo như lúc ban đầu thì vui vẻ không thôi, lập tức lấy cớ đi ra ngoài, nhường không gian cho bọn họ.
Cố Gia Huy thấy không có người ngoài, cũng không còn xấu hổ, cầm lấy dưa chuột lên ăn.
Cách này thật sự rất bình dân.
Anh vừa ăn, vừa công khỏe miệng nở nụ cười.
Hứa Minh Tâm thoảng nhìn, cảm thấy khó hiểu: “Anh cười cái gì?”
“Anh chỉ không ngờ, anh còn có lúc như vậy. Hứa Minh Tâm, em đang phá vỡ hình tượng tổng giám đốc bá đạo của anh. Em cho rằng tổng giám đốc bá đạo sẽ đứng ở chỗ này gặm dưa chuột sao?”
“Vậy tổng giám đốc bá đạo cần phải như thế nào?”
“Cần phải như vậy.”
Vừa dứt lời, bàn tay to của anh ôm vòng lấy chiếc có than của Hứa Minh Tâm, vững vàng đặt cô ở trên Sau đó, một nụ hôn thâm trầm lưu luyến chậm rãi hạ xuống.
Triền miên làm li.
Thật lâu sau mới tách ra.
Gò má cô ửng đỏ, * l**n t*nh m*.
Hai tròng mắt cô mê mang giống như con non vừa mới sinh ra, trong suốt vô tội, chớp mắt nhìn anh. “Còn muốn không?”
Giọng nói của anh trầm thấp khản khản, tràn đầy từ tính, mang theo mê hoặc.
Cô ngồi ở trên quầy, độ cao hai người trở nên không cách biệt lắm nên có thể nhìn thẳng.
Khi anh nói chuyện, hầu kết lên xuống, trông rất gợi cảm.
Trong mắt anh tràn đầy d*c v*ng đang cố gắng kiểm chế.
Cô biết, dù cho có hôn nữa thì anh cũng sẽ không làm xằng bậy.
Cô mim cười: “Muốn, ăn rất ngon.”
“Vậy tiếp tục đi
Anh mim cười, củi người tiếp tục hôn Mà cô cũng rất tự giác ôm lấy cổ anh, hai chân vòng quanh eo anh, mạnh mẽ hôn lại.
Ánh đèn nhưng ấm áp chiếu xuống, kéo dài hình dáng triền miên của hai người trong phòng bếp vô cùng ái muội và hạnh phúc.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngoài cửa phát ra động tỉnh cắt ngang hai người.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1289Bàn tay siết chặt lại, các đốt ngón tay trắng bệch, gần xanh nổi lên.Hứa Minh Tâm bận việc ở phòng bếp, vừa nói vừa cười với cô Lan,Cô nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân liền biết là Cố Gia Huy tới, rửa sạch một quả dưa chuột đưa qua, nói: “Anh ăn không?”“Ừ, phải ăn như thế nào?”“Cẩm lấy gặm đi, vấn đề anh hỏi đúng là ngu ngốc, nếu không thì ăn như thế nào?”“Không gọt sao?”Cố Gia Huy cẩm dưa chuột, về mặt có chút kỳ quái.Anh chưa từng ăn dưa chuột như vậy, mỗi lần đầu có đầu bếp cắt ra đĩa.Mà Hứa Minh Tâm lại rất thô bạo, đối với cà chua, dưa chuột, cà rất linh tinh đều là trực tiếp gam. “Cậu Trung, cậu thật là càng ngày càng bình dân. Cổ Linh, nơi này để cho cô, tôi ra ngoài mưa đổ ăn.”Cô Lan thấy hai người hòa hảo như lúc ban đầu thì vui vẻ không thôi, lập tức lấy cớ đi ra ngoài, nhường không gian cho bọn họ.Cố Gia Huy thấy không có người ngoài, cũng không còn xấu hổ, cầm lấy dưa chuột lên ăn.Cách này thật sự rất bình dân.Anh vừa ăn, vừa công khỏe miệng nở nụ cười.Hứa Minh Tâm thoảng nhìn, cảm thấy khó hiểu: “Anh cười cái gì?”“Anh chỉ không ngờ, anh còn có lúc như vậy. Hứa Minh Tâm, em đang phá vỡ hình tượng tổng giám đốc bá đạo của anh. Em cho rằng tổng giám đốc bá đạo sẽ đứng ở chỗ này gặm dưa chuột sao?”“Vậy tổng giám đốc bá đạo cần phải như thế nào?”“Cần phải như vậy.”Vừa dứt lời, bàn tay to của anh ôm vòng lấy chiếc có than của Hứa Minh Tâm, vững vàng đặt cô ở trên Sau đó, một nụ hôn thâm trầm lưu luyến chậm rãi hạ xuống.Triền miên làm li.Thật lâu sau mới tách ra.Gò má cô ửng đỏ, * l**n t*nh m*.Hai tròng mắt cô mê mang giống như con non vừa mới sinh ra, trong suốt vô tội, chớp mắt nhìn anh. “Còn muốn không?”Giọng nói của anh trầm thấp khản khản, tràn đầy từ tính, mang theo mê hoặc.Cô ngồi ở trên quầy, độ cao hai người trở nên không cách biệt lắm nên có thể nhìn thẳng.Khi anh nói chuyện, hầu kết lên xuống, trông rất gợi cảm.Trong mắt anh tràn đầy d*c v*ng đang cố gắng kiểm chế.Cô biết, dù cho có hôn nữa thì anh cũng sẽ không làm xằng bậy.Cô mim cười: “Muốn, ăn rất ngon.”“Vậy tiếp tục điAnh mim cười, củi người tiếp tục hôn Mà cô cũng rất tự giác ôm lấy cổ anh, hai chân vòng quanh eo anh, mạnh mẽ hôn lại.Ánh đèn nhưng ấm áp chiếu xuống, kéo dài hình dáng triền miên của hai người trong phòng bếp vô cùng ái muội và hạnh phúc.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngoài cửa phát ra động tỉnh cắt ngang hai người.