Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 1325
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1325Anh dịu dàng v**t v* đầu cô, trong mắt đầy nuông chiếu và yêu thương. Anh không muốn Hữu Minh Tâm tiếp xúc với những người phức tạp đó, anh chỉ mong có vĩnh viễn giống như một tờ giấy trắng,Nhưng… là anh đã ném cô vào chào nhuộm rồi lại muốn cô đứng ngoài cuộc.Thật quá khó khăn.Hứa Minh Tâm cũng chìm vào trong suy nghĩ, vì một tên sát thủ chưa quen được hai tháng mà mình thật sự phải đi sao?Cô không biết khi đi đến nhà họ Quý sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không ngờ bản thân sẽ cuốn vào âm vẫn giữa nhà họ Quý và Phó Minh Tước.Trước kia cô chính là một con đà điểu, khi gặp phiền toái có thể trốn bao xa thì sẽ trốn, mà bây giờ…Trong lúc cô đang do dự, phía sau truyền đến một âm thanh nhỏ nhỏ yếu ớt “Mẹ. là tin tức của bổ sao?”.Cô xoay người nhìn lại, nhìn thấy Minh Diệp đang đứng ở bên cây cột cầu thang, bàn tay nhỏ ôm chặt cây cột, cúi đầu thật cẩn thận hỏi cô.Cô bé rất sợ hãi khi nghe được bất cứ tin tức không tốt nào của Phó Minh Tước.Hứa Minh Tâm nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của cô bé, lỏng lấy như lưu lì, ngập nước, và tôi nhìn mình.Trái tim cô lập tức mềm nhữn.Cô vay tay với cô bé, lúc này cô bé mới từ phía sau cây cột đi ra tới. Đối với hoàn cảnh mới này, cô bé vẫn có chút sợ hãi.Hứa Minh Tâm ôm cô bé vào trong ngực, nói: “Mẹ đưa con đi tìm bố được không?”. “Thật vậy sao? Có tin tức của bố sao?”Ảnh mắt Minh Diệp sáng lên, cảm xúc kích độngHứa Minh Tâm mìm cười, gật đầu.Minh Diệp vui vẻ đến phát điên, ôm lấy đầu HứaMinh Tâm, hôn lên hai cái “Cam on me.”“Mẹ cũng không phải là người có công lớn nhất, chú ấy mới đúng.”Hứa Minh Tâm chỉ chi Cố Gia Huy. “Cảm ơn ông!”Minh Diệp ngây thơ nói, “Khụ khụCố Gia Huy nghe được lời này thì họ khan nói. không ngừng, bị nước miếng của mình làm cho bị sắc.Hứa Minh Tâm nghe thấy cách gọi này cũng ngày. người sau một lúc lâu mới phản ứng lại, không nhìn được cười ha ha. “Hừa Minh Tâm, đây là em dạy sao?”Cố Gia Huy bình tĩnh lại, nhíu chặt mày, sắc mặt u ám nhìn cô,Đáng chếtVai về thật là rối loạn, ban đầu còn là chủ, bây giờ lại thành ông rồi, anh mới chỉ 29 tuổi thôi mà!Hứa Minh Tâm vô tội nhún nhún vai: “Con bé gọi em là mẹ, em gọi anh là chủ, con bé gọi anh một tiếng ông cũng không sai mà. Chú ba Cổ, không thể ngờ được tuổi anh không lớn, nhưng vai về lại không nhỏ, đã có đến tận đời cháu rồi, có vui không?”“Vui cái đầu em”Cố Gia Huy tức giận thô bạo mắng một câu. “Còn có trẻ con ở đây!”Hứa Minh Tâm vội vàng che kín hai tại Minh Diệp, giao cô bé cho chủ An, đề chủ An đưa Minh Diệp xuống ăn cơm rồi đi ngủ sớm một chút.
Chương 1325
Anh dịu dàng v**t v* đầu cô, trong mắt đầy nuông chiếu và yêu thương. Anh không muốn Hữu Minh Tâm tiếp xúc với những người phức tạp đó, anh chỉ mong có vĩnh viễn giống như một tờ giấy trắng,
Nhưng… là anh đã ném cô vào chào nhuộm rồi lại muốn cô đứng ngoài cuộc.
Thật quá khó khăn.
Hứa Minh Tâm cũng chìm vào trong suy nghĩ, vì một tên sát thủ chưa quen được hai tháng mà mình thật sự phải đi sao?
Cô không biết khi đi đến nhà họ Quý sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không ngờ bản thân sẽ cuốn vào âm vẫn giữa nhà họ Quý và Phó Minh Tước.
Trước kia cô chính là một con đà điểu, khi gặp phiền toái có thể trốn bao xa thì sẽ trốn, mà bây giờ…
Trong lúc cô đang do dự, phía sau truyền đến một âm thanh nhỏ nhỏ yếu ớt “Mẹ. là tin tức của bổ sao?”.
Cô xoay người nhìn lại, nhìn thấy Minh Diệp đang đứng ở bên cây cột cầu thang, bàn tay nhỏ ôm chặt cây cột, cúi đầu thật cẩn thận hỏi cô.
Cô bé rất sợ hãi khi nghe được bất cứ tin tức không tốt nào của Phó Minh Tước.
Hứa Minh Tâm nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của cô bé, lỏng lấy như lưu lì, ngập nước, và tôi nhìn mình.
Trái tim cô lập tức mềm nhữn.
Cô vay tay với cô bé, lúc này cô bé mới từ phía sau cây cột đi ra tới. Đối với hoàn cảnh mới này, cô bé vẫn có chút sợ hãi.
Hứa Minh Tâm ôm cô bé vào trong ngực, nói: “Mẹ đưa con đi tìm bố được không?”. “Thật vậy sao? Có tin tức của bố sao?”
Ảnh mắt Minh Diệp sáng lên, cảm xúc kích động
Hứa Minh Tâm mìm cười, gật đầu.
Minh Diệp vui vẻ đến phát điên, ôm lấy đầu Hứa
Minh Tâm, hôn lên hai cái “Cam on me.”
“Mẹ cũng không phải là người có công lớn nhất, chú ấy mới đúng.”
Hứa Minh Tâm chỉ chi Cố Gia Huy. “Cảm ơn ông!”
Minh Diệp ngây thơ nói, “Khụ khụ
Cố Gia Huy nghe được lời này thì họ khan nói. không ngừng, bị nước miếng của mình làm cho bị sắc.
Hứa Minh Tâm nghe thấy cách gọi này cũng ngày. người sau một lúc lâu mới phản ứng lại, không nhìn được cười ha ha. “Hừa Minh Tâm, đây là em dạy sao?”
Cố Gia Huy bình tĩnh lại, nhíu chặt mày, sắc mặt u ám nhìn cô,
Đáng chết
Vai về thật là rối loạn, ban đầu còn là chủ, bây giờ lại thành ông rồi, anh mới chỉ 29 tuổi thôi mà!
Hứa Minh Tâm vô tội nhún nhún vai: “Con bé gọi em là mẹ, em gọi anh là chủ, con bé gọi anh một tiếng ông cũng không sai mà. Chú ba Cổ, không thể ngờ được tuổi anh không lớn, nhưng vai về lại không nhỏ, đã có đến tận đời cháu rồi, có vui không?”
“Vui cái đầu em”
Cố Gia Huy tức giận thô bạo mắng một câu. “Còn có trẻ con ở đây!”
Hứa Minh Tâm vội vàng che kín hai tại Minh Diệp, giao cô bé cho chủ An, đề chủ An đưa Minh Diệp xuống ăn cơm rồi đi ngủ sớm một chút.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1325Anh dịu dàng v**t v* đầu cô, trong mắt đầy nuông chiếu và yêu thương. Anh không muốn Hữu Minh Tâm tiếp xúc với những người phức tạp đó, anh chỉ mong có vĩnh viễn giống như một tờ giấy trắng,Nhưng… là anh đã ném cô vào chào nhuộm rồi lại muốn cô đứng ngoài cuộc.Thật quá khó khăn.Hứa Minh Tâm cũng chìm vào trong suy nghĩ, vì một tên sát thủ chưa quen được hai tháng mà mình thật sự phải đi sao?Cô không biết khi đi đến nhà họ Quý sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không ngờ bản thân sẽ cuốn vào âm vẫn giữa nhà họ Quý và Phó Minh Tước.Trước kia cô chính là một con đà điểu, khi gặp phiền toái có thể trốn bao xa thì sẽ trốn, mà bây giờ…Trong lúc cô đang do dự, phía sau truyền đến một âm thanh nhỏ nhỏ yếu ớt “Mẹ. là tin tức của bổ sao?”.Cô xoay người nhìn lại, nhìn thấy Minh Diệp đang đứng ở bên cây cột cầu thang, bàn tay nhỏ ôm chặt cây cột, cúi đầu thật cẩn thận hỏi cô.Cô bé rất sợ hãi khi nghe được bất cứ tin tức không tốt nào của Phó Minh Tước.Hứa Minh Tâm nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của cô bé, lỏng lấy như lưu lì, ngập nước, và tôi nhìn mình.Trái tim cô lập tức mềm nhữn.Cô vay tay với cô bé, lúc này cô bé mới từ phía sau cây cột đi ra tới. Đối với hoàn cảnh mới này, cô bé vẫn có chút sợ hãi.Hứa Minh Tâm ôm cô bé vào trong ngực, nói: “Mẹ đưa con đi tìm bố được không?”. “Thật vậy sao? Có tin tức của bố sao?”Ảnh mắt Minh Diệp sáng lên, cảm xúc kích độngHứa Minh Tâm mìm cười, gật đầu.Minh Diệp vui vẻ đến phát điên, ôm lấy đầu HứaMinh Tâm, hôn lên hai cái “Cam on me.”“Mẹ cũng không phải là người có công lớn nhất, chú ấy mới đúng.”Hứa Minh Tâm chỉ chi Cố Gia Huy. “Cảm ơn ông!”Minh Diệp ngây thơ nói, “Khụ khụCố Gia Huy nghe được lời này thì họ khan nói. không ngừng, bị nước miếng của mình làm cho bị sắc.Hứa Minh Tâm nghe thấy cách gọi này cũng ngày. người sau một lúc lâu mới phản ứng lại, không nhìn được cười ha ha. “Hừa Minh Tâm, đây là em dạy sao?”Cố Gia Huy bình tĩnh lại, nhíu chặt mày, sắc mặt u ám nhìn cô,Đáng chếtVai về thật là rối loạn, ban đầu còn là chủ, bây giờ lại thành ông rồi, anh mới chỉ 29 tuổi thôi mà!Hứa Minh Tâm vô tội nhún nhún vai: “Con bé gọi em là mẹ, em gọi anh là chủ, con bé gọi anh một tiếng ông cũng không sai mà. Chú ba Cổ, không thể ngờ được tuổi anh không lớn, nhưng vai về lại không nhỏ, đã có đến tận đời cháu rồi, có vui không?”“Vui cái đầu em”Cố Gia Huy tức giận thô bạo mắng một câu. “Còn có trẻ con ở đây!”Hứa Minh Tâm vội vàng che kín hai tại Minh Diệp, giao cô bé cho chủ An, đề chủ An đưa Minh Diệp xuống ăn cơm rồi đi ngủ sớm một chút.