Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 1945
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1945Như vậy tôi sẽ không cảm thấy đau nữa”“Trở thành… Chị?”“Đúng vậy! Cô giúp tôi gặp lại cô ấy, được không?”Giọng nói đầy dịu dàng của anh ta chạm lên trái tim Hứa Minh Tâm.Tình yêu của anh ta đối với Ngọc Diệp đã không gì sánh kịp, sớm đã vượt qua lăn ranh sống chết Hứa Minh Tâm có hơi khó xử, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu.“Nếu là chị thì cô ấy sẽ làm thế nào?”“Cô ấy à..” Phó Minh Tước nói thầm một tiếng, khóe miệng xuất hiện ý cười, giống như rơi vào lốc xoáy hạnh phúc.“Ngọc Diệp rất dịu dàng, đối xử với người khác luôn chân thành lương thiện. Cô ấy biết tôi là người giới xã hội đen nhà họ Phó, những lúc tôi ra ngoài làm nhiệm vụ cô ấy đều sẽ lo lắng không yên, không ngủ ngon giấc. Nếu tôi bị thương trở về, cô ấy sẽ vừa khóc vừa điều trị cho tôi, khả năng xử lý vết thương của cô ấy học được là nhờ có tôi: “Cô ấy sẽ cố ý làm tôi đau, sau đó sẽ nói sau này không cần tôi nữa, giọng điệu giống như đứa trẻ đang hờn dỗi. Cô ấy không nỡ thấy tôi bị thương, không cho tôi đi liều mạng, cô ấy vẫn luôn chờ tôi về nhà..”“Cô ấy luôn gọi tôi là Minh Tước…”“Minh Tước”Trong nháy mắt, không hiểu tại sao Hứa Minh Tâm lại đột ngột tiếp lời, buột miệng thốt ra Thậm chí đại não còn không kịp xoay chuyển.Sau khi nói xong, cô nhìn thẳng vào đôi mắt Phó Minh Tước, trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc, không thể tin được Hứa Minh Tâm vẫn còn do dự không biết phải nhập diễn thế nào, nhưng nhìn vẻ mặt của anh ta thì xem ra cô đã đúng.Chẳng lẽ… Đây là thần giao cách cảm sao?Bởi vì cùng một mẹ sinh ra, là chị em ruột thịt, cho nên cho dù người kia đã lên thiên đường nhưng người còn lại cũng đã được định trước là sẽ có thế cảm ứng được với nhau sao?”Thậm chí cô còn có hơi tin tưởng lời nói của Phó Minh Tước, anh ta nói chị vẫn luôn ở bên cạnh anh ta, chẳng lẽ chị biết được điều này nên muốn thông qua cô mà chuyện trò với anh ta.Cô hơi rũ mắt, bàn tay bắt đầu khâu vết thương lại cho anh ta.Anh ta vẫn còn đang hết sức kinh ngạc vẫn chưa phục hồi tinh thần, đến khi cảm nhận được cảm giác đau đớn mới dần hòa hoãn.Anh ta nói: “Cô gọi tôi là gì?”“Đúng là càng lúc càng hồ đồ, không phải em vẫn luôn gọi anh như vậy sao? Anh coi anh kìa… Lại khiến cho mình bị thương, cho dù anh không lo cho mình, thì anh cũng phải nghĩ đến em và Dao Dao chứ”“Nếu như anh xảy ra chuyện gì thì em và con phải làm sao đây? Bọn em đều cần anh mà” Hứa Minh Tâm nói, không kìm được nước mắt.Cô có thể hiểu được tâm trạng của chị gái mình.Mỗi lần Cố Gia Huy bị thương, cô đều đau khổ muốn chết, nếu anh xảy ra chuyện gì không may thì cô phải làm sao bây giờ.Cho nên mỗi lần Phó Minh Tước ra ngoài làm nhiệm vụ, chắc hẳn chị gái ở nhà cũng sẽ không thể nào bình tĩnh cho được.Cô không cần phỏng đoán cũng biết được chị sẽ nói gì.Bởi vì đồng cảm, bản thân cô cũng như vậy, nhưng mà… Cô không thể nào cầm được nước Cô không biết đây chính là cảm xúc của mình, hay là cảm xúc của chị gái, nhưng tóm lại… Trong lòng không thoải mái, rất đau rất khó chịu, giống như bị một khối đá đè nặng.
Chương 1945
Như vậy tôi sẽ không cảm thấy đau nữa”
“Trở thành… Chị?”
“Đúng vậy! Cô giúp tôi gặp lại cô ấy, được không?”
Giọng nói đầy dịu dàng của anh ta chạm lên trái tim Hứa Minh Tâm.
Tình yêu của anh ta đối với Ngọc Diệp đã không gì sánh kịp, sớm đã vượt qua lăn ranh sống chết Hứa Minh Tâm có hơi khó xử, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu.
“Nếu là chị thì cô ấy sẽ làm thế nào?”
“Cô ấy à..” Phó Minh Tước nói thầm một tiếng, khóe miệng xuất hiện ý cười, giống như rơi vào lốc xoáy hạnh phúc.
“Ngọc Diệp rất dịu dàng, đối xử với người khác luôn chân thành lương thiện. Cô ấy biết tôi là người giới xã hội đen nhà họ Phó, những lúc tôi ra ngoài làm nhiệm vụ cô ấy đều sẽ lo lắng không yên, không ngủ ngon giấc. Nếu tôi bị thương trở về, cô ấy sẽ vừa khóc vừa điều trị cho tôi, khả năng xử lý vết thương của cô ấy học được là nhờ có tôi: “Cô ấy sẽ cố ý làm tôi đau, sau đó sẽ nói sau này không cần tôi nữa, giọng điệu giống như đứa trẻ đang hờn dỗi. Cô ấy không nỡ thấy tôi bị thương, không cho tôi đi liều mạng, cô ấy vẫn luôn chờ tôi về nhà..”
“Cô ấy luôn gọi tôi là Minh Tước…”
“Minh Tước”
Trong nháy mắt, không hiểu tại sao Hứa Minh Tâm lại đột ngột tiếp lời, buột miệng thốt ra Thậm chí đại não còn không kịp xoay chuyển.
Sau khi nói xong, cô nhìn thẳng vào đôi mắt Phó Minh Tước, trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc, không thể tin được Hứa Minh Tâm vẫn còn do dự không biết phải nhập diễn thế nào, nhưng nhìn vẻ mặt của anh ta thì xem ra cô đã đúng.
Chẳng lẽ… Đây là thần giao cách cảm sao?
Bởi vì cùng một mẹ sinh ra, là chị em ruột thịt, cho nên cho dù người kia đã lên thiên đường nhưng người còn lại cũng đã được định trước là sẽ có thế cảm ứng được với nhau sao?”
Thậm chí cô còn có hơi tin tưởng lời nói của Phó Minh Tước, anh ta nói chị vẫn luôn ở bên cạnh anh ta, chẳng lẽ chị biết được điều này nên muốn thông qua cô mà chuyện trò với anh ta.
Cô hơi rũ mắt, bàn tay bắt đầu khâu vết thương lại cho anh ta.
Anh ta vẫn còn đang hết sức kinh ngạc vẫn chưa phục hồi tinh thần, đến khi cảm nhận được cảm giác đau đớn mới dần hòa hoãn.
Anh ta nói: “Cô gọi tôi là gì?”
“Đúng là càng lúc càng hồ đồ, không phải em vẫn luôn gọi anh như vậy sao? Anh coi anh kìa… Lại khiến cho mình bị thương, cho dù anh không lo cho mình, thì anh cũng phải nghĩ đến em và Dao Dao chứ”
“Nếu như anh xảy ra chuyện gì thì em và con phải làm sao đây? Bọn em đều cần anh mà” Hứa Minh Tâm nói, không kìm được nước mắt.
Cô có thể hiểu được tâm trạng của chị gái mình.
Mỗi lần Cố Gia Huy bị thương, cô đều đau khổ muốn chết, nếu anh xảy ra chuyện gì không may thì cô phải làm sao bây giờ.
Cho nên mỗi lần Phó Minh Tước ra ngoài làm nhiệm vụ, chắc hẳn chị gái ở nhà cũng sẽ không thể nào bình tĩnh cho được.
Cô không cần phỏng đoán cũng biết được chị sẽ nói gì.
Bởi vì đồng cảm, bản thân cô cũng như vậy, nhưng mà… Cô không thể nào cầm được nước Cô không biết đây chính là cảm xúc của mình, hay là cảm xúc của chị gái, nhưng tóm lại… Trong lòng không thoải mái, rất đau rất khó chịu, giống như bị một khối đá đè nặng.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1945Như vậy tôi sẽ không cảm thấy đau nữa”“Trở thành… Chị?”“Đúng vậy! Cô giúp tôi gặp lại cô ấy, được không?”Giọng nói đầy dịu dàng của anh ta chạm lên trái tim Hứa Minh Tâm.Tình yêu của anh ta đối với Ngọc Diệp đã không gì sánh kịp, sớm đã vượt qua lăn ranh sống chết Hứa Minh Tâm có hơi khó xử, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu.“Nếu là chị thì cô ấy sẽ làm thế nào?”“Cô ấy à..” Phó Minh Tước nói thầm một tiếng, khóe miệng xuất hiện ý cười, giống như rơi vào lốc xoáy hạnh phúc.“Ngọc Diệp rất dịu dàng, đối xử với người khác luôn chân thành lương thiện. Cô ấy biết tôi là người giới xã hội đen nhà họ Phó, những lúc tôi ra ngoài làm nhiệm vụ cô ấy đều sẽ lo lắng không yên, không ngủ ngon giấc. Nếu tôi bị thương trở về, cô ấy sẽ vừa khóc vừa điều trị cho tôi, khả năng xử lý vết thương của cô ấy học được là nhờ có tôi: “Cô ấy sẽ cố ý làm tôi đau, sau đó sẽ nói sau này không cần tôi nữa, giọng điệu giống như đứa trẻ đang hờn dỗi. Cô ấy không nỡ thấy tôi bị thương, không cho tôi đi liều mạng, cô ấy vẫn luôn chờ tôi về nhà..”“Cô ấy luôn gọi tôi là Minh Tước…”“Minh Tước”Trong nháy mắt, không hiểu tại sao Hứa Minh Tâm lại đột ngột tiếp lời, buột miệng thốt ra Thậm chí đại não còn không kịp xoay chuyển.Sau khi nói xong, cô nhìn thẳng vào đôi mắt Phó Minh Tước, trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc, không thể tin được Hứa Minh Tâm vẫn còn do dự không biết phải nhập diễn thế nào, nhưng nhìn vẻ mặt của anh ta thì xem ra cô đã đúng.Chẳng lẽ… Đây là thần giao cách cảm sao?Bởi vì cùng một mẹ sinh ra, là chị em ruột thịt, cho nên cho dù người kia đã lên thiên đường nhưng người còn lại cũng đã được định trước là sẽ có thế cảm ứng được với nhau sao?”Thậm chí cô còn có hơi tin tưởng lời nói của Phó Minh Tước, anh ta nói chị vẫn luôn ở bên cạnh anh ta, chẳng lẽ chị biết được điều này nên muốn thông qua cô mà chuyện trò với anh ta.Cô hơi rũ mắt, bàn tay bắt đầu khâu vết thương lại cho anh ta.Anh ta vẫn còn đang hết sức kinh ngạc vẫn chưa phục hồi tinh thần, đến khi cảm nhận được cảm giác đau đớn mới dần hòa hoãn.Anh ta nói: “Cô gọi tôi là gì?”“Đúng là càng lúc càng hồ đồ, không phải em vẫn luôn gọi anh như vậy sao? Anh coi anh kìa… Lại khiến cho mình bị thương, cho dù anh không lo cho mình, thì anh cũng phải nghĩ đến em và Dao Dao chứ”“Nếu như anh xảy ra chuyện gì thì em và con phải làm sao đây? Bọn em đều cần anh mà” Hứa Minh Tâm nói, không kìm được nước mắt.Cô có thể hiểu được tâm trạng của chị gái mình.Mỗi lần Cố Gia Huy bị thương, cô đều đau khổ muốn chết, nếu anh xảy ra chuyện gì không may thì cô phải làm sao bây giờ.Cho nên mỗi lần Phó Minh Tước ra ngoài làm nhiệm vụ, chắc hẳn chị gái ở nhà cũng sẽ không thể nào bình tĩnh cho được.Cô không cần phỏng đoán cũng biết được chị sẽ nói gì.Bởi vì đồng cảm, bản thân cô cũng như vậy, nhưng mà… Cô không thể nào cầm được nước Cô không biết đây chính là cảm xúc của mình, hay là cảm xúc của chị gái, nhưng tóm lại… Trong lòng không thoải mái, rất đau rất khó chịu, giống như bị một khối đá đè nặng.