Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 2116

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2116Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói của cô ấy liền ngước mắt lên nhìn, ánh mắt tập trung từng chút một.Dù say nhưng anh ta vẫn có vài phần tỉnh táo, biết người trước mặt mình là ai.Anh ta không dẫn lại được cảm xúc dâng trào trong lòng, chỉ có thể dùng rượu để làm càn.Ôn Mạc Ngôn dùng đôi bàn tay to ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Bạch Thư Hân, thô bạo rút gần khoảng cách giữa hai người, rồi… đôi môi mỏng mím lại.Một nụ hôn hạ xuống không hề báo trước.Anh ta hôn không theo quy tắc nhưng rất gấp gáp và nóng bỏng, như muốn nói ra nỗi lòng.Một năm nay…Đã có quá nhiều lời không thể mở miệng nói ra, chỉ có thể dung hòa trong nụ hôn này.Bạch Thư Hân sửng sốt, không phản ứng lại cũng không đẩy anh ta ra.Cô ấy mở to mắt nhìn gương mặt tuấn lãng trước mặt mình, lòng dần trùng xuống.Cho dù có phản ứng lại…Cô ấy cũng… không nỡ đẩy Ôn Mạc Ngôn ra.Nụ hôn này, rất dịu dàng.Một lúc lâu sau Ôn Mạc Ngôn mới buông Bạch Thư Hân ra, cơ thể nặng nề đè lên người cô ấy.Hóa ra là… say đến lăn ra ngủ.Người anh ta rất nặng cũng rất ấm áp, suýt chút nữa đã bị anh ta đẩy ngã xuống đất.Hai tay Bạch Thư Hân run rẩy, cuối cùng… cô ấy lấy hết can đảm đặt tay lên lưng anh ta như đang dỗ một đứa trẻ ngủ vậy.Cuối cùng cô ấy vẫn phải tìm người khác giúp đỡ mới có thể đỡ Ôn Mạc Ngôn lên xe rồi đưa anh ta về nhà một cách khó khăn.May là vết thương ở chân không quá nghiêm trọng, nếu không cô ấy chắc chắn sẽ bị tàn phế thêm lần nữa.Bạch Thư Hân đặt anh ta lên giường, bản thân cô ấy cũng không chống đỡ được mà cũng ngã xuống, ngã thẳng vào lồng ngực Ôn Mạc Ngôn.Vì động tác hơi mạnh nên anh ta bị đánh thức, đôi mắt mơ màng hơi mở ra.Con ngươi trong tròng mắt sáng ngời, bên trong như chứa một khoảng biển mơ màng.Không giống như đã hoàn toàn tỉnh táo, cũng không hoàn toàn mất đi thần trí.Hai người họ nhìn nhau, bầu không khí như yên tĩnh hơn rất nhiều.Bạch Thư Hân phản ứng lại, muốn đứng dậy nhưng lại bị anh ta ôm chặt lại.“Anh chắc chắn đang nằm mơ, chỉ có trong mơ, anh mới dám ôm em thật chặt như vậy…”“Bạch Thư Hân, có những lời… anh không thể nói trực tiếp với em được. Một khi anh thừa nhận là anh sẽ thua thảm hại hơn, cho dù bây giờ anh đã thua sạch không còn mảnh giáp nào, chạy trốn một cách thảm hại. Anh là tàn binh bại trận, đứng trước mặt em, lãng phí một chút lòng tự tôn đáng thương mà anh còn sót lại, mặc cho em chà đạp giày xéo. Sao em lại… tàn nhẫn như vậy, khiến trái tim của anh đau đớn như thế?

Chương 2116

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói của cô ấy liền ngước mắt lên nhìn, ánh mắt tập trung từng chút một.

Dù say nhưng anh ta vẫn có vài phần tỉnh táo, biết người trước mặt mình là ai.

Anh ta không dẫn lại được cảm xúc dâng trào trong lòng, chỉ có thể dùng rượu để làm càn.

Ôn Mạc Ngôn dùng đôi bàn tay to ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Bạch Thư Hân, thô bạo rút gần khoảng cách giữa hai người, rồi… đôi môi mỏng mím lại.

Một nụ hôn hạ xuống không hề báo trước.

Anh ta hôn không theo quy tắc nhưng rất gấp gáp và nóng bỏng, như muốn nói ra nỗi lòng.

Một năm nay…

Đã có quá nhiều lời không thể mở miệng nói ra, chỉ có thể dung hòa trong nụ hôn này.

Bạch Thư Hân sửng sốt, không phản ứng lại cũng không đẩy anh ta ra.

Cô ấy mở to mắt nhìn gương mặt tuấn lãng trước mặt mình, lòng dần trùng xuống.

Cho dù có phản ứng lại…

Cô ấy cũng… không nỡ đẩy Ôn Mạc Ngôn ra.

Nụ hôn này, rất dịu dàng.

Một lúc lâu sau Ôn Mạc Ngôn mới buông Bạch Thư Hân ra, cơ thể nặng nề đè lên người cô ấy.

Hóa ra là… say đến lăn ra ngủ.

Người anh ta rất nặng cũng rất ấm áp, suýt chút nữa đã bị anh ta đẩy ngã xuống đất.

Hai tay Bạch Thư Hân run rẩy, cuối cùng… cô ấy lấy hết can đảm đặt tay lên lưng anh ta như đang dỗ một đứa trẻ ngủ vậy.

Cuối cùng cô ấy vẫn phải tìm người khác giúp đỡ mới có thể đỡ Ôn Mạc Ngôn lên xe rồi đưa anh ta về nhà một cách khó khăn.

May là vết thương ở chân không quá nghiêm trọng, nếu không cô ấy chắc chắn sẽ bị tàn phế thêm lần nữa.

Bạch Thư Hân đặt anh ta lên giường, bản thân cô ấy cũng không chống đỡ được mà cũng ngã xuống, ngã thẳng vào lồng ngực Ôn Mạc Ngôn.

Vì động tác hơi mạnh nên anh ta bị đánh thức, đôi mắt mơ màng hơi mở ra.

Con ngươi trong tròng mắt sáng ngời, bên trong như chứa một khoảng biển mơ màng.

Không giống như đã hoàn toàn tỉnh táo, cũng không hoàn toàn mất đi thần trí.

Hai người họ nhìn nhau, bầu không khí như yên tĩnh hơn rất nhiều.

Bạch Thư Hân phản ứng lại, muốn đứng dậy nhưng lại bị anh ta ôm chặt lại.

“Anh chắc chắn đang nằm mơ, chỉ có trong mơ, anh mới dám ôm em thật chặt như vậy…”

“Bạch Thư Hân, có những lời… anh không thể nói trực tiếp với em được. Một khi anh thừa nhận là anh sẽ thua thảm hại hơn, cho dù bây giờ anh đã thua sạch không còn mảnh giáp nào, chạy trốn một cách thảm hại. Anh là tàn binh bại trận, đứng trước mặt em, lãng phí một chút lòng tự tôn đáng thương mà anh còn sót lại, mặc cho em chà đạp giày xéo. Sao em lại… tàn nhẫn như vậy, khiến trái tim của anh đau đớn như thế?

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2116Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói của cô ấy liền ngước mắt lên nhìn, ánh mắt tập trung từng chút một.Dù say nhưng anh ta vẫn có vài phần tỉnh táo, biết người trước mặt mình là ai.Anh ta không dẫn lại được cảm xúc dâng trào trong lòng, chỉ có thể dùng rượu để làm càn.Ôn Mạc Ngôn dùng đôi bàn tay to ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Bạch Thư Hân, thô bạo rút gần khoảng cách giữa hai người, rồi… đôi môi mỏng mím lại.Một nụ hôn hạ xuống không hề báo trước.Anh ta hôn không theo quy tắc nhưng rất gấp gáp và nóng bỏng, như muốn nói ra nỗi lòng.Một năm nay…Đã có quá nhiều lời không thể mở miệng nói ra, chỉ có thể dung hòa trong nụ hôn này.Bạch Thư Hân sửng sốt, không phản ứng lại cũng không đẩy anh ta ra.Cô ấy mở to mắt nhìn gương mặt tuấn lãng trước mặt mình, lòng dần trùng xuống.Cho dù có phản ứng lại…Cô ấy cũng… không nỡ đẩy Ôn Mạc Ngôn ra.Nụ hôn này, rất dịu dàng.Một lúc lâu sau Ôn Mạc Ngôn mới buông Bạch Thư Hân ra, cơ thể nặng nề đè lên người cô ấy.Hóa ra là… say đến lăn ra ngủ.Người anh ta rất nặng cũng rất ấm áp, suýt chút nữa đã bị anh ta đẩy ngã xuống đất.Hai tay Bạch Thư Hân run rẩy, cuối cùng… cô ấy lấy hết can đảm đặt tay lên lưng anh ta như đang dỗ một đứa trẻ ngủ vậy.Cuối cùng cô ấy vẫn phải tìm người khác giúp đỡ mới có thể đỡ Ôn Mạc Ngôn lên xe rồi đưa anh ta về nhà một cách khó khăn.May là vết thương ở chân không quá nghiêm trọng, nếu không cô ấy chắc chắn sẽ bị tàn phế thêm lần nữa.Bạch Thư Hân đặt anh ta lên giường, bản thân cô ấy cũng không chống đỡ được mà cũng ngã xuống, ngã thẳng vào lồng ngực Ôn Mạc Ngôn.Vì động tác hơi mạnh nên anh ta bị đánh thức, đôi mắt mơ màng hơi mở ra.Con ngươi trong tròng mắt sáng ngời, bên trong như chứa một khoảng biển mơ màng.Không giống như đã hoàn toàn tỉnh táo, cũng không hoàn toàn mất đi thần trí.Hai người họ nhìn nhau, bầu không khí như yên tĩnh hơn rất nhiều.Bạch Thư Hân phản ứng lại, muốn đứng dậy nhưng lại bị anh ta ôm chặt lại.“Anh chắc chắn đang nằm mơ, chỉ có trong mơ, anh mới dám ôm em thật chặt như vậy…”“Bạch Thư Hân, có những lời… anh không thể nói trực tiếp với em được. Một khi anh thừa nhận là anh sẽ thua thảm hại hơn, cho dù bây giờ anh đã thua sạch không còn mảnh giáp nào, chạy trốn một cách thảm hại. Anh là tàn binh bại trận, đứng trước mặt em, lãng phí một chút lòng tự tôn đáng thương mà anh còn sót lại, mặc cho em chà đạp giày xéo. Sao em lại… tàn nhẫn như vậy, khiến trái tim của anh đau đớn như thế?

Chương 2116