Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 2125

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2125“Tôi làm đau cô ấy?” Anh ta hung hăng nhíu mày, âm thanh trâm thấp khàn khàn, lộ ra ác ý nông đậm. Anh ta nhìn về phía Bạch Thư Hân, lạnh lùng nói: “Em đau sẽ không nói cho anh biết đúng không? Bây giờ có thể nhịn, không cần chính mình nói ra, để người khác làm thay sao?”“Ôn Mạc Ngôn, anh bị thần kinh à, anh chạy tới đây làm loạn cái gì hả? Anh thả em ral”Bạch Thư Hân cũng một bụng tức giận, cảm thấy anh ta không hiểu chuyện.Tốt xấu gì Thiệu Kính Đình cũng là bạn bè của mình, anh ta nổi giận đùng đùng đi tới, về sau cô ấy còn có thể giao hữu bình thường hay không?“Vê nhà!”“Chờ một chút! Anh có tư cách gì mà bắt cô ấy đi, cô ấy có tự do của mình”“Vậy anh có tư cách gì?” Ôn Mạc Ngôn gầm thét lên tiếng.“Tôi là hàng xóm của cô ấy, vậy còn anh? Anh là người thân của cô ấy hay là bạn trai? Anh dựa vào đâu mà bắt cô ấy đi, cô ấy có đi hay không là do cô ấy quyết định, anh không có quyền can thiệp!”“Đồ khốn, anh nói nhiều lời như vậy làm gì?”Ôn Mạc Ngôn híp mắt, toàn thân tràn ngập vẻ nguy hiểm, cả người giống như con thú bị nhốt.Anh ta buông lỏng tay của Bạch Thư Hân ra, bỗng nhiên nhấc cổ áo của Thiệu Kính Đình lên.Bạch Thư Hân bị dọa cho phát sợ, đây là Ôn Mạc Ngôn muốn ra tay rồi.Cô ấy lập tức vọt tới nói: “Đủ rồi, hai người đừng ồn ào nữa. Đây không phải nhà của tôi, tôi sẽ không ở lại chỗ này, chúng ta ai về nhà nấy được rồi!”“Còn nữa, Ôn Mạc Ngôn, anh giỏi rồi phải không? Dám đánh bạn bè của em trước mặt em à? Anh đánh xem, đánh xong bà đây sẽ từ từ tính sổ với anh, em thật sự không còn cách nào khác nữa rồi!”Cô ấy trừng mắt với Ôn Mạc Ngôn, nhìn anh ta một chút rồi buông tay ra, cố nén tức giận.“Tôi đi đây, các người cứ chậm rãi mà giằng co đi nhé.”Cô ấy tức giận quay người rời đi, không muốn xen vào nữa. Cô ấy vừa đi, bầu không khí ở trong phòng lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.Ôn Mạc Ngôn siết chặt hai tay, bởi vì lời nói của Bạch Thư Hân nên anh ta mới dò xét, vì sợ trong cơn nóng giận cô ấy thật sự sẽ không để ý đến mình.Thiệu Kính Đình lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.“Theo như tôi biết, anh là một người có gia đình rồi, phải không?”Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, tim như bị gai nhọn đâm vào, đau kinh khủng.Cô ấy và người hàng xóm này quen nhau được bao lâu rồi mà cái gì cũng có thể kể cho người ta biết?Thấy anh ta không trả lời, Thiệu Kính Đình tiếp tục nói: “Tôi biết anh từng hẹn hò với cô ấy, nhưng bây giờ anh đã có người khác, tôi tin rằng anh hiểu rất rõ tính cách của cô ấy, cô ấy không thể cướp chồng của người ta được!”“Không đến lượt người ngoài như anh bình luận chuyện giữa tôi và cô ấy!”Ôn Mạc Ngôn đè nén lửa giận, giọng nói trầm thấp đáng sợ, giống như một con sư tử bị thương đang gầm thét.“Từ nay về sau đừng tiếp xúc với cô ấy quá nhiều nữa, cho dù cô ấy không ở bên cạnh tôi, thì cũng sẽ có người khác thế chỗ tôi, anh đó, nghĩ cũng đừng nghĩ đến”Ôn Mạc Ngôn bỏ lại những lời này, xoay người rời đi không nhìn lại.Thiệu Kính Đình nhìn theo bóng lưng đang rời đi của anh ta thật sâu, đôi mắt tối sầm lại.Bạch Thư Hân trở về nhà, nhốt mình trong phòng ngủ rất lâu, cũng không thấy Ôn Mạc Ngôn trở về.

Chương 2125

“Tôi làm đau cô ấy?” Anh ta hung hăng nhíu mày, âm thanh trâm thấp khàn khàn, lộ ra ác ý nông đậm. Anh ta nhìn về phía Bạch Thư Hân, lạnh lùng nói: “Em đau sẽ không nói cho anh biết đúng không? Bây giờ có thể nhịn, không cần chính mình nói ra, để người khác làm thay sao?”

“Ôn Mạc Ngôn, anh bị thần kinh à, anh chạy tới đây làm loạn cái gì hả? Anh thả em ral”

Bạch Thư Hân cũng một bụng tức giận, cảm thấy anh ta không hiểu chuyện.

Tốt xấu gì Thiệu Kính Đình cũng là bạn bè của mình, anh ta nổi giận đùng đùng đi tới, về sau cô ấy còn có thể giao hữu bình thường hay không?

“Vê nhà!”

“Chờ một chút! Anh có tư cách gì mà bắt cô ấy đi, cô ấy có tự do của mình”

“Vậy anh có tư cách gì?” Ôn Mạc Ngôn gầm thét lên tiếng.

“Tôi là hàng xóm của cô ấy, vậy còn anh? Anh là người thân của cô ấy hay là bạn trai? Anh dựa vào đâu mà bắt cô ấy đi, cô ấy có đi hay không là do cô ấy quyết định, anh không có quyền can thiệp!”

“Đồ khốn, anh nói nhiều lời như vậy làm gì?”

Ôn Mạc Ngôn híp mắt, toàn thân tràn ngập vẻ nguy hiểm, cả người giống như con thú bị nhốt.

Anh ta buông lỏng tay của Bạch Thư Hân ra, bỗng nhiên nhấc cổ áo của Thiệu Kính Đình lên.

Bạch Thư Hân bị dọa cho phát sợ, đây là Ôn Mạc Ngôn muốn ra tay rồi.

Cô ấy lập tức vọt tới nói: “Đủ rồi, hai người đừng ồn ào nữa. Đây không phải nhà của tôi, tôi sẽ không ở lại chỗ này, chúng ta ai về nhà nấy được rồi!”

“Còn nữa, Ôn Mạc Ngôn, anh giỏi rồi phải không? Dám đánh bạn bè của em trước mặt em à? Anh đánh xem, đánh xong bà đây sẽ từ từ tính sổ với anh, em thật sự không còn cách nào khác nữa rồi!”

Cô ấy trừng mắt với Ôn Mạc Ngôn, nhìn anh ta một chút rồi buông tay ra, cố nén tức giận.

“Tôi đi đây, các người cứ chậm rãi mà giằng co đi nhé.”

Cô ấy tức giận quay người rời đi, không muốn xen vào nữa. Cô ấy vừa đi, bầu không khí ở trong phòng lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.

Ôn Mạc Ngôn siết chặt hai tay, bởi vì lời nói của Bạch Thư Hân nên anh ta mới dò xét, vì sợ trong cơn nóng giận cô ấy thật sự sẽ không để ý đến mình.

Thiệu Kính Đình lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.

“Theo như tôi biết, anh là một người có gia đình rồi, phải không?”

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, tim như bị gai nhọn đâm vào, đau kinh khủng.

Cô ấy và người hàng xóm này quen nhau được bao lâu rồi mà cái gì cũng có thể kể cho người ta biết?

Thấy anh ta không trả lời, Thiệu Kính Đình tiếp tục nói: “Tôi biết anh từng hẹn hò với cô ấy, nhưng bây giờ anh đã có người khác, tôi tin rằng anh hiểu rất rõ tính cách của cô ấy, cô ấy không thể cướp chồng của người ta được!”

“Không đến lượt người ngoài như anh bình luận chuyện giữa tôi và cô ấy!”

Ôn Mạc Ngôn đè nén lửa giận, giọng nói trầm thấp đáng sợ, giống như một con sư tử bị thương đang gầm thét.

“Từ nay về sau đừng tiếp xúc với cô ấy quá nhiều nữa, cho dù cô ấy không ở bên cạnh tôi, thì cũng sẽ có người khác thế chỗ tôi, anh đó, nghĩ cũng đừng nghĩ đến”

Ôn Mạc Ngôn bỏ lại những lời này, xoay người rời đi không nhìn lại.

Thiệu Kính Đình nhìn theo bóng lưng đang rời đi của anh ta thật sâu, đôi mắt tối sầm lại.

Bạch Thư Hân trở về nhà, nhốt mình trong phòng ngủ rất lâu, cũng không thấy Ôn Mạc Ngôn trở về.

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2125“Tôi làm đau cô ấy?” Anh ta hung hăng nhíu mày, âm thanh trâm thấp khàn khàn, lộ ra ác ý nông đậm. Anh ta nhìn về phía Bạch Thư Hân, lạnh lùng nói: “Em đau sẽ không nói cho anh biết đúng không? Bây giờ có thể nhịn, không cần chính mình nói ra, để người khác làm thay sao?”“Ôn Mạc Ngôn, anh bị thần kinh à, anh chạy tới đây làm loạn cái gì hả? Anh thả em ral”Bạch Thư Hân cũng một bụng tức giận, cảm thấy anh ta không hiểu chuyện.Tốt xấu gì Thiệu Kính Đình cũng là bạn bè của mình, anh ta nổi giận đùng đùng đi tới, về sau cô ấy còn có thể giao hữu bình thường hay không?“Vê nhà!”“Chờ một chút! Anh có tư cách gì mà bắt cô ấy đi, cô ấy có tự do của mình”“Vậy anh có tư cách gì?” Ôn Mạc Ngôn gầm thét lên tiếng.“Tôi là hàng xóm của cô ấy, vậy còn anh? Anh là người thân của cô ấy hay là bạn trai? Anh dựa vào đâu mà bắt cô ấy đi, cô ấy có đi hay không là do cô ấy quyết định, anh không có quyền can thiệp!”“Đồ khốn, anh nói nhiều lời như vậy làm gì?”Ôn Mạc Ngôn híp mắt, toàn thân tràn ngập vẻ nguy hiểm, cả người giống như con thú bị nhốt.Anh ta buông lỏng tay của Bạch Thư Hân ra, bỗng nhiên nhấc cổ áo của Thiệu Kính Đình lên.Bạch Thư Hân bị dọa cho phát sợ, đây là Ôn Mạc Ngôn muốn ra tay rồi.Cô ấy lập tức vọt tới nói: “Đủ rồi, hai người đừng ồn ào nữa. Đây không phải nhà của tôi, tôi sẽ không ở lại chỗ này, chúng ta ai về nhà nấy được rồi!”“Còn nữa, Ôn Mạc Ngôn, anh giỏi rồi phải không? Dám đánh bạn bè của em trước mặt em à? Anh đánh xem, đánh xong bà đây sẽ từ từ tính sổ với anh, em thật sự không còn cách nào khác nữa rồi!”Cô ấy trừng mắt với Ôn Mạc Ngôn, nhìn anh ta một chút rồi buông tay ra, cố nén tức giận.“Tôi đi đây, các người cứ chậm rãi mà giằng co đi nhé.”Cô ấy tức giận quay người rời đi, không muốn xen vào nữa. Cô ấy vừa đi, bầu không khí ở trong phòng lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.Ôn Mạc Ngôn siết chặt hai tay, bởi vì lời nói của Bạch Thư Hân nên anh ta mới dò xét, vì sợ trong cơn nóng giận cô ấy thật sự sẽ không để ý đến mình.Thiệu Kính Đình lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.“Theo như tôi biết, anh là một người có gia đình rồi, phải không?”Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, tim như bị gai nhọn đâm vào, đau kinh khủng.Cô ấy và người hàng xóm này quen nhau được bao lâu rồi mà cái gì cũng có thể kể cho người ta biết?Thấy anh ta không trả lời, Thiệu Kính Đình tiếp tục nói: “Tôi biết anh từng hẹn hò với cô ấy, nhưng bây giờ anh đã có người khác, tôi tin rằng anh hiểu rất rõ tính cách của cô ấy, cô ấy không thể cướp chồng của người ta được!”“Không đến lượt người ngoài như anh bình luận chuyện giữa tôi và cô ấy!”Ôn Mạc Ngôn đè nén lửa giận, giọng nói trầm thấp đáng sợ, giống như một con sư tử bị thương đang gầm thét.“Từ nay về sau đừng tiếp xúc với cô ấy quá nhiều nữa, cho dù cô ấy không ở bên cạnh tôi, thì cũng sẽ có người khác thế chỗ tôi, anh đó, nghĩ cũng đừng nghĩ đến”Ôn Mạc Ngôn bỏ lại những lời này, xoay người rời đi không nhìn lại.Thiệu Kính Đình nhìn theo bóng lưng đang rời đi của anh ta thật sâu, đôi mắt tối sầm lại.Bạch Thư Hân trở về nhà, nhốt mình trong phòng ngủ rất lâu, cũng không thấy Ôn Mạc Ngôn trở về.

Chương 2125