Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 2133
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2133Anh ta cúi người hôn lướt qua môi Bạch Thư Hân.Anh ta nhớ rõ… lúc trước cũng là ở trong thang máy, anh ta đã mấy lần giở trò lưu manh với cô ấy.Bạch Thư Hân khẽ run lên rồi vội vàng tránh né.Ánh mắt của cô ấy lấp lánh, trong nháy mắt ruột gan cô ấy rối như tơ vò.Bạch Thư Hân cũng nhớ lại chuyện cũ năm xưa, cảm giác như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua thôi.Ôn Mạc Ngôn không hôn được Bạch Thư Hân nên lập tức không khí trở nên căng thẳng.“À… anh đã là người đàn ông có vợ, nên chú ý lời nói và hành động một chút.”Cô ấy ấp úng nói.“Yên tâm, không phải anh muốn hôn em đâu. Em đừng tự mình đa tình quá, chẳng qua trên mặt em có dính đồ ăn nên anh chỉ muốn giúp em lau đi thôi”Ôn Mạc Ngôn nhìn thẳng về phía trước, giả bộ nói vớ nói vẩn một cách nghiêm túc.“Có… có sao?”Cô ấy sờ lung tung khắp mặt cũng không thấy gì.“Bây giờ hết rồi”Anh ta lại tiếp tục nói dối một cách trắng trợn.Khi cửa thang máy mở ra thì không gian nhỏ hẹp bị phá vỡ nên hai người cũng thấy đỡ gò bó hơn rất nhiều.Họ để đồ ăn xuống rồi ngồi lên xe của Thiệu Kính Đình đến nhà hàng năm sao để ăn cơm.Ôn Mạc Ngôn gọi vài món chính lên, món nào món nấy đều là những món đắt tiền. Đã vậy anh ta còn gọi tận sáu món, đối với ba người ăn thì hơi nhiều.Thiệu Kính Đình thốt ra lời nhắc nhở, quá lãng phí và cũng thật tốn kém.Ôn Mạc Ngôn thản nhiên nói: “Anh là hàng xóm của Thư Hân, sau này sẽ còn nhờ anh giúp đỡ cô ấy nhiều. Bữa cơm này nên mời anh là lẽ thường tình mà. Nếu ăn không hết thì gói đem về, như vậy sẽ không lãng phí nữa. Hơn nữa, cô ấy mời khách thì sẽ không thấy tốn kém đâu”“Em… em mời khách sao?”Bạch Thư Hân tự chỉ tay vào mặt mình như thể cô ấy bị ép vậy.Không phải Ôn Mạc Ngôn mời khách sao? Cô ấy chỉ đợi nằm ăn thôi mà.“Không phải em nói là mời thầy giáo Đình sao? Chính em đã nói như vậy mà không nhớ à?”Lập tức Bạch Thư Hân nhớ lại là chính cô ấy đã nói mời Thiệu Kính Đình ăn cơm nhưng… không phải là ở chỗ này.Cô ấy định tìm một nhà hàng nào đó được được một chút để đến ăn thôi. Còn chỗ này đắt như vậy, mỗi món ăn đến tận mấy triệu đồng thì làm sao cô ấy có thể ăn nổi chứ.Nhà họ Bạch ở bên ngoài cũng có tiếng tăm lắm, rất vang dội nhưng thật ra cũng chẳng phải là một gia đình giàu có gì.Chú thím của cô ấy là người liêm minh chính trực làm theo việc công, mỗi một đồng mà chú kiếm được đều phải vất vả lắm mới cầm được trên tay.Từ khi Lệ Nghiêm cưới vợ thì cũng cắt bớt chỉ tiêu của cô ấy đi một số tiền không nhỏ.Bạch Thư Hân đã rong chơi cả một năm rồi, số tiền tích góp trước kia cũng đã tiêu xài gần hết. Còn số tiền Ôn Thanh Vân cho thì cô ấy vẫn chưa đụng đến vì đây chính là vấn đề nguyên tắc.Nói không chừng ăn xong bữa cơm này thì thẻ tín dụng của cô ấy sẽ tuyên bố phá sản mất.
Chương 2133
Anh ta cúi người hôn lướt qua môi Bạch Thư Hân.
Anh ta nhớ rõ… lúc trước cũng là ở trong thang máy, anh ta đã mấy lần giở trò lưu manh với cô ấy.
Bạch Thư Hân khẽ run lên rồi vội vàng tránh né.
Ánh mắt của cô ấy lấp lánh, trong nháy mắt ruột gan cô ấy rối như tơ vò.
Bạch Thư Hân cũng nhớ lại chuyện cũ năm xưa, cảm giác như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua thôi.
Ôn Mạc Ngôn không hôn được Bạch Thư Hân nên lập tức không khí trở nên căng thẳng.
“À… anh đã là người đàn ông có vợ, nên chú ý lời nói và hành động một chút.”
Cô ấy ấp úng nói.
“Yên tâm, không phải anh muốn hôn em đâu. Em đừng tự mình đa tình quá, chẳng qua trên mặt em có dính đồ ăn nên anh chỉ muốn giúp em lau đi thôi”
Ôn Mạc Ngôn nhìn thẳng về phía trước, giả bộ nói vớ nói vẩn một cách nghiêm túc.
“Có… có sao?”
Cô ấy sờ lung tung khắp mặt cũng không thấy gì.
“Bây giờ hết rồi”
Anh ta lại tiếp tục nói dối một cách trắng trợn.
Khi cửa thang máy mở ra thì không gian nhỏ hẹp bị phá vỡ nên hai người cũng thấy đỡ gò bó hơn rất nhiều.
Họ để đồ ăn xuống rồi ngồi lên xe của Thiệu Kính Đình đến nhà hàng năm sao để ăn cơm.
Ôn Mạc Ngôn gọi vài món chính lên, món nào món nấy đều là những món đắt tiền. Đã vậy anh ta còn gọi tận sáu món, đối với ba người ăn thì hơi nhiều.
Thiệu Kính Đình thốt ra lời nhắc nhở, quá lãng phí và cũng thật tốn kém.
Ôn Mạc Ngôn thản nhiên nói: “Anh là hàng xóm của Thư Hân, sau này sẽ còn nhờ anh giúp đỡ cô ấy nhiều. Bữa cơm này nên mời anh là lẽ thường tình mà. Nếu ăn không hết thì gói đem về, như vậy sẽ không lãng phí nữa. Hơn nữa, cô ấy mời khách thì sẽ không thấy tốn kém đâu”
“Em… em mời khách sao?”
Bạch Thư Hân tự chỉ tay vào mặt mình như thể cô ấy bị ép vậy.
Không phải Ôn Mạc Ngôn mời khách sao? Cô ấy chỉ đợi nằm ăn thôi mà.
“Không phải em nói là mời thầy giáo Đình sao? Chính em đã nói như vậy mà không nhớ à?”
Lập tức Bạch Thư Hân nhớ lại là chính cô ấy đã nói mời Thiệu Kính Đình ăn cơm nhưng… không phải là ở chỗ này.
Cô ấy định tìm một nhà hàng nào đó được được một chút để đến ăn thôi. Còn chỗ này đắt như vậy, mỗi món ăn đến tận mấy triệu đồng thì làm sao cô ấy có thể ăn nổi chứ.
Nhà họ Bạch ở bên ngoài cũng có tiếng tăm lắm, rất vang dội nhưng thật ra cũng chẳng phải là một gia đình giàu có gì.
Chú thím của cô ấy là người liêm minh chính trực làm theo việc công, mỗi một đồng mà chú kiếm được đều phải vất vả lắm mới cầm được trên tay.
Từ khi Lệ Nghiêm cưới vợ thì cũng cắt bớt chỉ tiêu của cô ấy đi một số tiền không nhỏ.
Bạch Thư Hân đã rong chơi cả một năm rồi, số tiền tích góp trước kia cũng đã tiêu xài gần hết. Còn số tiền Ôn Thanh Vân cho thì cô ấy vẫn chưa đụng đến vì đây chính là vấn đề nguyên tắc.
Nói không chừng ăn xong bữa cơm này thì thẻ tín dụng của cô ấy sẽ tuyên bố phá sản mất.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2133Anh ta cúi người hôn lướt qua môi Bạch Thư Hân.Anh ta nhớ rõ… lúc trước cũng là ở trong thang máy, anh ta đã mấy lần giở trò lưu manh với cô ấy.Bạch Thư Hân khẽ run lên rồi vội vàng tránh né.Ánh mắt của cô ấy lấp lánh, trong nháy mắt ruột gan cô ấy rối như tơ vò.Bạch Thư Hân cũng nhớ lại chuyện cũ năm xưa, cảm giác như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua thôi.Ôn Mạc Ngôn không hôn được Bạch Thư Hân nên lập tức không khí trở nên căng thẳng.“À… anh đã là người đàn ông có vợ, nên chú ý lời nói và hành động một chút.”Cô ấy ấp úng nói.“Yên tâm, không phải anh muốn hôn em đâu. Em đừng tự mình đa tình quá, chẳng qua trên mặt em có dính đồ ăn nên anh chỉ muốn giúp em lau đi thôi”Ôn Mạc Ngôn nhìn thẳng về phía trước, giả bộ nói vớ nói vẩn một cách nghiêm túc.“Có… có sao?”Cô ấy sờ lung tung khắp mặt cũng không thấy gì.“Bây giờ hết rồi”Anh ta lại tiếp tục nói dối một cách trắng trợn.Khi cửa thang máy mở ra thì không gian nhỏ hẹp bị phá vỡ nên hai người cũng thấy đỡ gò bó hơn rất nhiều.Họ để đồ ăn xuống rồi ngồi lên xe của Thiệu Kính Đình đến nhà hàng năm sao để ăn cơm.Ôn Mạc Ngôn gọi vài món chính lên, món nào món nấy đều là những món đắt tiền. Đã vậy anh ta còn gọi tận sáu món, đối với ba người ăn thì hơi nhiều.Thiệu Kính Đình thốt ra lời nhắc nhở, quá lãng phí và cũng thật tốn kém.Ôn Mạc Ngôn thản nhiên nói: “Anh là hàng xóm của Thư Hân, sau này sẽ còn nhờ anh giúp đỡ cô ấy nhiều. Bữa cơm này nên mời anh là lẽ thường tình mà. Nếu ăn không hết thì gói đem về, như vậy sẽ không lãng phí nữa. Hơn nữa, cô ấy mời khách thì sẽ không thấy tốn kém đâu”“Em… em mời khách sao?”Bạch Thư Hân tự chỉ tay vào mặt mình như thể cô ấy bị ép vậy.Không phải Ôn Mạc Ngôn mời khách sao? Cô ấy chỉ đợi nằm ăn thôi mà.“Không phải em nói là mời thầy giáo Đình sao? Chính em đã nói như vậy mà không nhớ à?”Lập tức Bạch Thư Hân nhớ lại là chính cô ấy đã nói mời Thiệu Kính Đình ăn cơm nhưng… không phải là ở chỗ này.Cô ấy định tìm một nhà hàng nào đó được được một chút để đến ăn thôi. Còn chỗ này đắt như vậy, mỗi món ăn đến tận mấy triệu đồng thì làm sao cô ấy có thể ăn nổi chứ.Nhà họ Bạch ở bên ngoài cũng có tiếng tăm lắm, rất vang dội nhưng thật ra cũng chẳng phải là một gia đình giàu có gì.Chú thím của cô ấy là người liêm minh chính trực làm theo việc công, mỗi một đồng mà chú kiếm được đều phải vất vả lắm mới cầm được trên tay.Từ khi Lệ Nghiêm cưới vợ thì cũng cắt bớt chỉ tiêu của cô ấy đi một số tiền không nhỏ.Bạch Thư Hân đã rong chơi cả một năm rồi, số tiền tích góp trước kia cũng đã tiêu xài gần hết. Còn số tiền Ôn Thanh Vân cho thì cô ấy vẫn chưa đụng đến vì đây chính là vấn đề nguyên tắc.Nói không chừng ăn xong bữa cơm này thì thẻ tín dụng của cô ấy sẽ tuyên bố phá sản mất.