Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 2139
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2139Từ đầu, anh ta rất hay đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, đến khi nhìn thấy cô ấy lại dũng cảm tỏ tình…Trái tim cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện những gợn sóng lăn tăn. Tóm lại là… cô ấy đã thích anh ta, từ rất lâu rất lâu rồi.Ôn Mạc Ngôn dịu dàng ôm cô ấy vào lòng, đau đớn nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp khàn khàn.“Anh không còn là Ôn Mạc Ngôn trước kia nữa. Anh đã có vợ, có gánh nặng, không thể nào yêu em một cách vô tư. Tất cả những gì anh có thể làm, chỉ là chúng ta có thể ở bên nhau ba tháng ngắn ngủi này thôi. Ba tháng sau, hai chúng ta, đường ai nấy đi”Câu cuối cùng, một năm trước cô ấy cũng đã nói với anh ta.Người nói không thể cảm nhận được nỗi đau thấu xương này, nhưng người nghe lại đau như xé ruột xé gan.Cô ấy tự hỏi, thời điểm cô ấy nói ra lời này, có phải Ôn Mạc Ngôn cũng đau khổ như chết đi sống lại hay không.Vẫn còn ba tháng nữa… cô ấy thật sự hy vọng, ba tháng này trôi qua chậm một chút, chậm một chút, lại chậm một chút nữa…Hứa là sẽ thẳng thắn thành khẩn mà chung sống với nhau, nhưng hai người bọn họ lại không hay cãi nhau như trước đây nữa.Có một loại hòa hợp đến kỳ lạ.Bạch Thư Hân sẽ nấu cơm cho anh ta ăn. Còn anh ta, sau khi tay nghề đã tốt lên thì người xuống bếp mỗi ngày chủ yếu chính là anh ta.Thi thoảng Thiệu Kính Đình đến kiếm cơm ăn, Ôn Mạc Ngôn cũng không để cho cô ấy phải xuống bếp.Dần dà, Thiệu Kính Đình cũng biết thời hạn ba tháng của bọn họ.Sau ba tháng, Ôn Mạc Ngôn sẽ rời đi.Một ngày nọ, sau khi cơm nước xong, Bạch Thư Hân lợi dụng khi Ôn Mạc Ngôn rửa chén mà kéo Thiệu Kính Đình sang một bên, nhét vào tay anh ta một khoản tiền.“Tiền cơm lần trước tôi để dành đã lâu, anh mau mau cầm lấy đi, đừng để cho Ôn Mạc Ngôn biết, nếu không anh ấy lại phát điên mất”Tiền cơm?Thiệu Kính Đình có hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.Dám chắc cô ấy đã nghĩ rằng chính anh ta là người đã thanh toán cho buổi cơm lần trước.Thân là một giáo viên có phẩm hạnh chính trực, anh ta vốn nên nói cho cô ấy biết đầu đuôi sự việc.Nhưng…Lời nói đã đến bên miệng rồi lại không thốt ra được.Ôn Mạc Ngôn không nói cho cô ấy biết, chắc hẳn sau này cũng sẽ không.Vậy có phải anh ta có thể lặng lẽ mà nhận nhân tình này hay không?Anh ta cười cười, mở miệng khước từ: “Không cần đâu, sau này cô mời lại lần nữa là được rồi. Chẳng qua là tôi cũng không muốn đến nơi sang trọng như vậy, cứ tùy tiện xử lý đi”“Nhưng nhiều tiền như vậy…”“Không sao đâu, chút tiền ấy đối với tôi không là gì cả”Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức cảm thán cuộc sống của kẻ có tiền thật tốt. Bây giờ cô ấy chỉ là một kẻ bần cùng, đã lâu rồi không được hưởng thụ cảm giác này.
Chương 2139
Từ đầu, anh ta rất hay đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, đến khi nhìn thấy cô ấy lại dũng cảm tỏ tình…
Trái tim cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện những gợn sóng lăn tăn. Tóm lại là… cô ấy đã thích anh ta, từ rất lâu rất lâu rồi.
Ôn Mạc Ngôn dịu dàng ôm cô ấy vào lòng, đau đớn nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp khàn khàn.
“Anh không còn là Ôn Mạc Ngôn trước kia nữa. Anh đã có vợ, có gánh nặng, không thể nào yêu em một cách vô tư. Tất cả những gì anh có thể làm, chỉ là chúng ta có thể ở bên nhau ba tháng ngắn ngủi này thôi. Ba tháng sau, hai chúng ta, đường ai nấy đi”
Câu cuối cùng, một năm trước cô ấy cũng đã nói với anh ta.
Người nói không thể cảm nhận được nỗi đau thấu xương này, nhưng người nghe lại đau như xé ruột xé gan.
Cô ấy tự hỏi, thời điểm cô ấy nói ra lời này, có phải Ôn Mạc Ngôn cũng đau khổ như chết đi sống lại hay không.
Vẫn còn ba tháng nữa… cô ấy thật sự hy vọng, ba tháng này trôi qua chậm một chút, chậm một chút, lại chậm một chút nữa…
Hứa là sẽ thẳng thắn thành khẩn mà chung sống với nhau, nhưng hai người bọn họ lại không hay cãi nhau như trước đây nữa.
Có một loại hòa hợp đến kỳ lạ.
Bạch Thư Hân sẽ nấu cơm cho anh ta ăn. Còn anh ta, sau khi tay nghề đã tốt lên thì người xuống bếp mỗi ngày chủ yếu chính là anh ta.
Thi thoảng Thiệu Kính Đình đến kiếm cơm ăn, Ôn Mạc Ngôn cũng không để cho cô ấy phải xuống bếp.
Dần dà, Thiệu Kính Đình cũng biết thời hạn ba tháng của bọn họ.
Sau ba tháng, Ôn Mạc Ngôn sẽ rời đi.
Một ngày nọ, sau khi cơm nước xong, Bạch Thư Hân lợi dụng khi Ôn Mạc Ngôn rửa chén mà kéo Thiệu Kính Đình sang một bên, nhét vào tay anh ta một khoản tiền.
“Tiền cơm lần trước tôi để dành đã lâu, anh mau mau cầm lấy đi, đừng để cho Ôn Mạc Ngôn biết, nếu không anh ấy lại phát điên mất”
Tiền cơm?
Thiệu Kính Đình có hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.
Dám chắc cô ấy đã nghĩ rằng chính anh ta là người đã thanh toán cho buổi cơm lần trước.
Thân là một giáo viên có phẩm hạnh chính trực, anh ta vốn nên nói cho cô ấy biết đầu đuôi sự việc.
Nhưng…
Lời nói đã đến bên miệng rồi lại không thốt ra được.
Ôn Mạc Ngôn không nói cho cô ấy biết, chắc hẳn sau này cũng sẽ không.
Vậy có phải anh ta có thể lặng lẽ mà nhận nhân tình này hay không?
Anh ta cười cười, mở miệng khước từ: “Không cần đâu, sau này cô mời lại lần nữa là được rồi. Chẳng qua là tôi cũng không muốn đến nơi sang trọng như vậy, cứ tùy tiện xử lý đi”
“Nhưng nhiều tiền như vậy…”
“Không sao đâu, chút tiền ấy đối với tôi không là gì cả”
Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức cảm thán cuộc sống của kẻ có tiền thật tốt. Bây giờ cô ấy chỉ là một kẻ bần cùng, đã lâu rồi không được hưởng thụ cảm giác này.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2139Từ đầu, anh ta rất hay đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, đến khi nhìn thấy cô ấy lại dũng cảm tỏ tình…Trái tim cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện những gợn sóng lăn tăn. Tóm lại là… cô ấy đã thích anh ta, từ rất lâu rất lâu rồi.Ôn Mạc Ngôn dịu dàng ôm cô ấy vào lòng, đau đớn nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp khàn khàn.“Anh không còn là Ôn Mạc Ngôn trước kia nữa. Anh đã có vợ, có gánh nặng, không thể nào yêu em một cách vô tư. Tất cả những gì anh có thể làm, chỉ là chúng ta có thể ở bên nhau ba tháng ngắn ngủi này thôi. Ba tháng sau, hai chúng ta, đường ai nấy đi”Câu cuối cùng, một năm trước cô ấy cũng đã nói với anh ta.Người nói không thể cảm nhận được nỗi đau thấu xương này, nhưng người nghe lại đau như xé ruột xé gan.Cô ấy tự hỏi, thời điểm cô ấy nói ra lời này, có phải Ôn Mạc Ngôn cũng đau khổ như chết đi sống lại hay không.Vẫn còn ba tháng nữa… cô ấy thật sự hy vọng, ba tháng này trôi qua chậm một chút, chậm một chút, lại chậm một chút nữa…Hứa là sẽ thẳng thắn thành khẩn mà chung sống với nhau, nhưng hai người bọn họ lại không hay cãi nhau như trước đây nữa.Có một loại hòa hợp đến kỳ lạ.Bạch Thư Hân sẽ nấu cơm cho anh ta ăn. Còn anh ta, sau khi tay nghề đã tốt lên thì người xuống bếp mỗi ngày chủ yếu chính là anh ta.Thi thoảng Thiệu Kính Đình đến kiếm cơm ăn, Ôn Mạc Ngôn cũng không để cho cô ấy phải xuống bếp.Dần dà, Thiệu Kính Đình cũng biết thời hạn ba tháng của bọn họ.Sau ba tháng, Ôn Mạc Ngôn sẽ rời đi.Một ngày nọ, sau khi cơm nước xong, Bạch Thư Hân lợi dụng khi Ôn Mạc Ngôn rửa chén mà kéo Thiệu Kính Đình sang một bên, nhét vào tay anh ta một khoản tiền.“Tiền cơm lần trước tôi để dành đã lâu, anh mau mau cầm lấy đi, đừng để cho Ôn Mạc Ngôn biết, nếu không anh ấy lại phát điên mất”Tiền cơm?Thiệu Kính Đình có hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.Dám chắc cô ấy đã nghĩ rằng chính anh ta là người đã thanh toán cho buổi cơm lần trước.Thân là một giáo viên có phẩm hạnh chính trực, anh ta vốn nên nói cho cô ấy biết đầu đuôi sự việc.Nhưng…Lời nói đã đến bên miệng rồi lại không thốt ra được.Ôn Mạc Ngôn không nói cho cô ấy biết, chắc hẳn sau này cũng sẽ không.Vậy có phải anh ta có thể lặng lẽ mà nhận nhân tình này hay không?Anh ta cười cười, mở miệng khước từ: “Không cần đâu, sau này cô mời lại lần nữa là được rồi. Chẳng qua là tôi cũng không muốn đến nơi sang trọng như vậy, cứ tùy tiện xử lý đi”“Nhưng nhiều tiền như vậy…”“Không sao đâu, chút tiền ấy đối với tôi không là gì cả”Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức cảm thán cuộc sống của kẻ có tiền thật tốt. Bây giờ cô ấy chỉ là một kẻ bần cùng, đã lâu rồi không được hưởng thụ cảm giác này.