Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 2476
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2476“Khụ..”Anh ta phun ra một ngụm máu, đau lòng đến công tâm.“Bạch Thư Hân… tôi yêu em”Khi anh ta nói xong câu này thì một nụ cười mãn nguyện gợi lên trên khóe miệng.Sau đó, cơ thể to lớn lảo đảo, cuối cùng rơi xuống đất.Trong lúc anh ta té xuống đất thì người trên giường bệnh đã động đậy ngón tay.Thiện Ngôn… Thiện Ngôn…Từ tận đáy lòng mình cô ấy đã hét lên không biết bao nhiêu lần, cô ấy dường như đang bị giam cầm, bị nhốt trong một nơi tối tăm.Mà giọng nói của anh ấy là ánh sáng duy nhất.Khi biết rằng anh ta sẽ chọn cái chết, trái tim cô rối loạn hơn nữa còn đau lòng khôn xiết…Thực sự rất đau.Tại sao lại đau lòng?Lúc này, cô ấy đã tin vào những gì ảo ảnh nói, cô đã yêu Thiện Ngôn, không còn phân biệt được hai nhân cách của anh nữa.“Thiện Ngôn… đừng..”Cô ấy dường như đã vượt qua được một số gông cùm sau đó đột ngột tỉnh dậy.Các bác sĩ xung quanh đều hoảng sợ.Một bệnh nhân được chẩn đoán là sẽ hôn mê sâu và có khả năng thành một người thực vật, vậy mà không ngờ cô ấy lại tỉnh lại nhanh như vậy.Chỉ sau năm tiếng đồng hồ thông báo tình trạng của cô ấy thì không ngờ cô ấy đã tỉnh lại.Đây chỉ đúng là kỳ tích y học.“Cô, cô tỉnh rồi? Mau, kiểm tra…”Bác sĩ hưng phấn nói, nhưng mà Bạch Thư Hân dường như không có nghe thấy, thân thể yếu ớt cùng cực nhưng mà cô ấy vẫn gắng gượng xuống đất.Cô ấy nắm lấy chiếc áo khoác trắng của bác sĩ nói: “Thiện Ngôn đâu? Chồng tôi đâu? Anh ấy ở đâu?”“Anh ấy… anh ấy máu huyết công tâm ngã xuống đất, bây giờ… anh ấy vẫn đang nằm ở trong phòng phẫu thuật.”Đó không phải là máu huyết công tâm… mà đó là nhân cách thứ hai chủ động từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể.Không ai có thể buộc anh ta rời khỏi cơ thể đó ngoại trừ chính bản thân anh ta.Anh ta rõ ràng rất muốn sống, rất muốn sự tồn tại của chính mình trở nên có ý nghĩa, anh ta còn chưa kịp chứng minh bản thân thì làm sao có thể biến mất?Bạch Thư Hân muốn đi về phía cửa nhưng mà thân thể quá yếu, dù sao thì đầu của cô ấy vừa bị va đập và vết thương cũng chưa lành.Bắp chân cũng bị mảnh vỡ của ngọn đèn pha lê đâm thủng máu, Chưa đi hai bước thì vết thương lại chảy máu, băng gạc đã sớm thấm ướt.Cuối cùng thì cô ấy “âm” một tiếng nặng nề ngã xuống đất.Người khác nghe thấy thì còn cảm thấy đau đớn, nhưng mà cô ấy lại không quan tâm đ ến điều đó chút nào, muốn tiếp tục đứng dậy.Bác sĩ nhanh chóng đi đến đỡ cô ấy dậy và ép nằm xuống giường.“Hiện tại cô không thích hợp đi ra ngoài, phải tiếp nhận điều trị, nếu không thì rất khó chữa lành. Cô đã bị thương gân cốt ở bắp chân nếu không nằm xuống dưỡng thương thì rất dễ bị tàn tật suốt đời.”“Các người….. các người tránh ra đi, tôi muốn đi gặp chồng tôi, tôi muốn đi.”Cô ấy mạnh mẽ gắn từng chữ nhưng mà bác sĩ từ chối.
Chương 2476
“Khụ..”
Anh ta phun ra một ngụm máu, đau lòng đến công tâm.
“Bạch Thư Hân… tôi yêu em”
Khi anh ta nói xong câu này thì một nụ cười mãn nguyện gợi lên trên khóe miệng.
Sau đó, cơ thể to lớn lảo đảo, cuối cùng rơi xuống đất.
Trong lúc anh ta té xuống đất thì người trên giường bệnh đã động đậy ngón tay.
Thiện Ngôn… Thiện Ngôn…
Từ tận đáy lòng mình cô ấy đã hét lên không biết bao nhiêu lần, cô ấy dường như đang bị giam cầm, bị nhốt trong một nơi tối tăm.
Mà giọng nói của anh ấy là ánh sáng duy nhất.
Khi biết rằng anh ta sẽ chọn cái chết, trái tim cô rối loạn hơn nữa còn đau lòng khôn xiết…
Thực sự rất đau.
Tại sao lại đau lòng?
Lúc này, cô ấy đã tin vào những gì ảo ảnh nói, cô đã yêu Thiện Ngôn, không còn phân biệt được hai nhân cách của anh nữa.
“Thiện Ngôn… đừng..”
Cô ấy dường như đã vượt qua được một số gông cùm sau đó đột ngột tỉnh dậy.
Các bác sĩ xung quanh đều hoảng sợ.
Một bệnh nhân được chẩn đoán là sẽ hôn mê sâu và có khả năng thành một người thực vật, vậy mà không ngờ cô ấy lại tỉnh lại nhanh như vậy.
Chỉ sau năm tiếng đồng hồ thông báo tình trạng của cô ấy thì không ngờ cô ấy đã tỉnh lại.
Đây chỉ đúng là kỳ tích y học.
“Cô, cô tỉnh rồi? Mau, kiểm tra…”
Bác sĩ hưng phấn nói, nhưng mà Bạch Thư Hân dường như không có nghe thấy, thân thể yếu ớt cùng cực nhưng mà cô ấy vẫn gắng gượng xuống đất.
Cô ấy nắm lấy chiếc áo khoác trắng của bác sĩ nói: “Thiện Ngôn đâu? Chồng tôi đâu? Anh ấy ở đâu?”
“Anh ấy… anh ấy máu huyết công tâm ngã xuống đất, bây giờ… anh ấy vẫn đang nằm ở trong phòng phẫu thuật.”
Đó không phải là máu huyết công tâm… mà đó là nhân cách thứ hai chủ động từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể.
Không ai có thể buộc anh ta rời khỏi cơ thể đó ngoại trừ chính bản thân anh ta.
Anh ta rõ ràng rất muốn sống, rất muốn sự tồn tại của chính mình trở nên có ý nghĩa, anh ta còn chưa kịp chứng minh bản thân thì làm sao có thể biến mất?
Bạch Thư Hân muốn đi về phía cửa nhưng mà thân thể quá yếu, dù sao thì đầu của cô ấy vừa bị va đập và vết thương cũng chưa lành.
Bắp chân cũng bị mảnh vỡ của ngọn đèn pha lê đâm thủng máu, Chưa đi hai bước thì vết thương lại chảy máu, băng gạc đã sớm thấm ướt.
Cuối cùng thì cô ấy “âm” một tiếng nặng nề ngã xuống đất.
Người khác nghe thấy thì còn cảm thấy đau đớn, nhưng mà cô ấy lại không quan tâm đ ến điều đó chút nào, muốn tiếp tục đứng dậy.
Bác sĩ nhanh chóng đi đến đỡ cô ấy dậy và ép nằm xuống giường.
“Hiện tại cô không thích hợp đi ra ngoài, phải tiếp nhận điều trị, nếu không thì rất khó chữa lành. Cô đã bị thương gân cốt ở bắp chân nếu không nằm xuống dưỡng thương thì rất dễ bị tàn tật suốt đời.”
“Các người….. các người tránh ra đi, tôi muốn đi gặp chồng tôi, tôi muốn đi.”
Cô ấy mạnh mẽ gắn từng chữ nhưng mà bác sĩ từ chối.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2476“Khụ..”Anh ta phun ra một ngụm máu, đau lòng đến công tâm.“Bạch Thư Hân… tôi yêu em”Khi anh ta nói xong câu này thì một nụ cười mãn nguyện gợi lên trên khóe miệng.Sau đó, cơ thể to lớn lảo đảo, cuối cùng rơi xuống đất.Trong lúc anh ta té xuống đất thì người trên giường bệnh đã động đậy ngón tay.Thiện Ngôn… Thiện Ngôn…Từ tận đáy lòng mình cô ấy đã hét lên không biết bao nhiêu lần, cô ấy dường như đang bị giam cầm, bị nhốt trong một nơi tối tăm.Mà giọng nói của anh ấy là ánh sáng duy nhất.Khi biết rằng anh ta sẽ chọn cái chết, trái tim cô rối loạn hơn nữa còn đau lòng khôn xiết…Thực sự rất đau.Tại sao lại đau lòng?Lúc này, cô ấy đã tin vào những gì ảo ảnh nói, cô đã yêu Thiện Ngôn, không còn phân biệt được hai nhân cách của anh nữa.“Thiện Ngôn… đừng..”Cô ấy dường như đã vượt qua được một số gông cùm sau đó đột ngột tỉnh dậy.Các bác sĩ xung quanh đều hoảng sợ.Một bệnh nhân được chẩn đoán là sẽ hôn mê sâu và có khả năng thành một người thực vật, vậy mà không ngờ cô ấy lại tỉnh lại nhanh như vậy.Chỉ sau năm tiếng đồng hồ thông báo tình trạng của cô ấy thì không ngờ cô ấy đã tỉnh lại.Đây chỉ đúng là kỳ tích y học.“Cô, cô tỉnh rồi? Mau, kiểm tra…”Bác sĩ hưng phấn nói, nhưng mà Bạch Thư Hân dường như không có nghe thấy, thân thể yếu ớt cùng cực nhưng mà cô ấy vẫn gắng gượng xuống đất.Cô ấy nắm lấy chiếc áo khoác trắng của bác sĩ nói: “Thiện Ngôn đâu? Chồng tôi đâu? Anh ấy ở đâu?”“Anh ấy… anh ấy máu huyết công tâm ngã xuống đất, bây giờ… anh ấy vẫn đang nằm ở trong phòng phẫu thuật.”Đó không phải là máu huyết công tâm… mà đó là nhân cách thứ hai chủ động từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể.Không ai có thể buộc anh ta rời khỏi cơ thể đó ngoại trừ chính bản thân anh ta.Anh ta rõ ràng rất muốn sống, rất muốn sự tồn tại của chính mình trở nên có ý nghĩa, anh ta còn chưa kịp chứng minh bản thân thì làm sao có thể biến mất?Bạch Thư Hân muốn đi về phía cửa nhưng mà thân thể quá yếu, dù sao thì đầu của cô ấy vừa bị va đập và vết thương cũng chưa lành.Bắp chân cũng bị mảnh vỡ của ngọn đèn pha lê đâm thủng máu, Chưa đi hai bước thì vết thương lại chảy máu, băng gạc đã sớm thấm ướt.Cuối cùng thì cô ấy “âm” một tiếng nặng nề ngã xuống đất.Người khác nghe thấy thì còn cảm thấy đau đớn, nhưng mà cô ấy lại không quan tâm đ ến điều đó chút nào, muốn tiếp tục đứng dậy.Bác sĩ nhanh chóng đi đến đỡ cô ấy dậy và ép nằm xuống giường.“Hiện tại cô không thích hợp đi ra ngoài, phải tiếp nhận điều trị, nếu không thì rất khó chữa lành. Cô đã bị thương gân cốt ở bắp chân nếu không nằm xuống dưỡng thương thì rất dễ bị tàn tật suốt đời.”“Các người….. các người tránh ra đi, tôi muốn đi gặp chồng tôi, tôi muốn đi.”Cô ấy mạnh mẽ gắn từng chữ nhưng mà bác sĩ từ chối.