Tác giả:

Hạ Bối vừa tan trường, trên đường đi đến trạm xe buýt thì mắc phải cơn mưa rào. Mùa hè ở Bạch Sa hay có những cơn mưa rào bất chợt và đây cũng là một trong những bất chợt đó. Hạ Bối nhanh chân chạy vào trú mưa dưới mái hiên của một cửa tiệm nhỏ, bộ đồ đồng phục của cô vì dầm mà bị ướt không kém. “Thật là… Vừa đến nơi đã gặp phải mưa.” Nghe tiếng người lạ, Hạ Bối lén lút nhìn qua người bên cạnh, một người con trai cao gầy đang đứng trú mưa cùng với cô dưới mái hiên. Khuôn mặt anh ta rất đẹp, đôi mắt hai mí, khuôn lông mày đậm, sống mũi cao, đôi môi lại đỏ mọng. Ngũ quan người này hài hòa đến độ hoàn hảo, mái tóc màu đen cùng nước da trắng càng tôn lên vẻ đẹp đúng chuẩn soái ca. Hạ Bối không phải chưa từng gặp qua những trai đẹp nhưng người này là người đầu tiên để lại cho cô chút ấn tượng. Mộ Triết phát giác được ánh nhìn từ ai đó, anh quay đầu nhìn cô gái kia, khẽ cười: “Cô bé, mặt anh dính bẩn sao?” Khuôn mặt Hạ Bối thoáng đỏ, thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không ạ…” Mộ Triết…

Chương 63: Chương 63

Crush Có Chút Bất LươngTác giả: LeoTruyện Ngôn TìnhHạ Bối vừa tan trường, trên đường đi đến trạm xe buýt thì mắc phải cơn mưa rào. Mùa hè ở Bạch Sa hay có những cơn mưa rào bất chợt và đây cũng là một trong những bất chợt đó. Hạ Bối nhanh chân chạy vào trú mưa dưới mái hiên của một cửa tiệm nhỏ, bộ đồ đồng phục của cô vì dầm mà bị ướt không kém. “Thật là… Vừa đến nơi đã gặp phải mưa.” Nghe tiếng người lạ, Hạ Bối lén lút nhìn qua người bên cạnh, một người con trai cao gầy đang đứng trú mưa cùng với cô dưới mái hiên. Khuôn mặt anh ta rất đẹp, đôi mắt hai mí, khuôn lông mày đậm, sống mũi cao, đôi môi lại đỏ mọng. Ngũ quan người này hài hòa đến độ hoàn hảo, mái tóc màu đen cùng nước da trắng càng tôn lên vẻ đẹp đúng chuẩn soái ca. Hạ Bối không phải chưa từng gặp qua những trai đẹp nhưng người này là người đầu tiên để lại cho cô chút ấn tượng. Mộ Triết phát giác được ánh nhìn từ ai đó, anh quay đầu nhìn cô gái kia, khẽ cười: “Cô bé, mặt anh dính bẩn sao?” Khuôn mặt Hạ Bối thoáng đỏ, thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không ạ…” Mộ Triết… “Kiến ba khoang rất độc.Lần sau con nhớ chú ý, đừng để nó cắn nữa!”Hạ Bối cười trừ, à dạ cho qua chuyện.Cô nhanh chóng xin phép lên phòng, không hiểu vì gì mà cô cảm thấy nếu như còn ở lại cùng ba một giây thì mọi chuyện sẽ bị phanh phui hết thảy.Mộ Triết ở đầu dây bên kia nghe được cuộc trò chuyện của Hạ Bối cùng ba, anh chỉ biết lắc đầu cười trừ.Từ khi nào dấu hôn của anh lại bị biến thành dấu cắn của kiến ba khoang vậy?–Buổi tối Hạ Bối nhanh chóng rời khỏi nhà để đi gặp người yêu, cùng anh đi dạo phố Tết.“Khi nào em quay lại Lạc Hà?”“Chắc tầm hết tuần này.Vì em còn phải đăng ký thực tập sớm.” Hạ Bối cầm lấy tay anh: “Còn anh thì sao?”“Mùng 3 anh bay về Lạc Hà.”“Nhanh thế sao?”“Ừm.” Anh nắm tay Hạ Bối đưa lên môi mình, nhẹ nhàng hôn vào mu bàn tay cô: “Phải kiếm tiền cưới Hạ Bối chứ?”Hạ Bối ngại ngùng, khuôn mặt bắt đầu đỏ ủng, lần đầu tiên anh hôn cô bằng cách này.Mộ Triết nhìn dấu hôn trên xương quai xanh của cô, trong lòng thầm thèm thuồng.Anh nhìn cô, nhẹ giọng gọi: “Hạ Bối này…”“Em nghe?”“Em có muốn bị kiến ba khoang cắn thêm một lần nữa không?”“Kiến ba khoang?” Hạ Bối nhíu mày: “Sao anh lại nhắc đến kiến ba khoang?”Mộ Triết nhướng mày: “Không phải khi sáng em nói ba rằng em bị kiến ba khoang cắn sao? Vậy giờ em có muốn bị loài kiến đó cắn nữa không?”“…” Hạ Bối vừa kịp tiêu hoá xong câu nói của anh, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị anh chiếm giữ đôi môi.Mộ Triết nhanh chóng m*t lấy cánh môi Hạ Bối, anh mạnh bạo tiến vào khoang miệng của cô.Ngang nhiên chiếm giữ tiện nghi của cô.Anh rất thích nhìn Hạ Bối chật vật trong lúc hôn, càng thích nhìn cô ngại ngùng giữa chốn đông người.Hạ Bối đẩy anh ra, ngượng ngùng nhìn mọi người xung quanh.Dù cho bọn họ không nói gì, thậm chí còn cỗ vũ nồng nhiệt nhưng cô vẫn cảm thấy rất ngượng.“Anh…”“Anh biết là anh có chút hư hỏng nhưng rõ ràng em cũng nồng nhiệt đáp trả nó kia mà?”“…” Hạ Bối không nói gì, lúc này cô thật muốn tìm một cái hố để chui vào.Mộ Triết nhìn bộ dạng này của cô liền bật cười.Anh kéo cô ra khỏi đám đông còn không quên nói với mọi người câu nói: “Xin lỗi, da mặt bạn gái tôi có chút mỏng!”Anh dẫn cô về nhà, trên đường còn không quên trêu ghẹo cô vài câu.Hạ Bối vì nể tình hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới nên cô mới không để bụng chuyện bị anh trêu.“Anh mau về đi!”“Sao em nôn đuổi anh về quá vậy?” Mộ Triết thở dài: “Kiến ba khoang còn chưa kịp cắn kia nữa mà…”“Anh im ngay cho em!” Hạ Bối tức giận, cô nhanh tay kéo vạt áo che đi dấu hôn trên người.Cô bĩu môi chê trách: “Đồ mặt dày không biết liêm sỉ!”Anh bật cười: “Yêu em cần gì liêm sỉ?”“Anh…”“Nếu biết liêm sỉ thì anh đã không thể nào yêu Hạ Bối rồi!”Hạ Bối im lặng, lời anh ấy nói không phải không đúng.Nếu như anh không mặt dày, không liêm sỉ thì bây giờ cô và anh sợ rằng vẫn còn giữ khư khư mối quan hệ anh em rồi.“Mộ Triết, giờ ngẫm lại thì chuyện tình của tụi mình cũng thật hơi khó tin ha?”“Sao lại khó tin?” Anh hỏi.“Lần đầu gặp anh dưới mái hiên, trái tim em đã rộn ràng không ngừng.Biết anh là bạn thân của anh trai, lòng em thật sự rất bối rối.Khoảng thời gian cùng anh sống chung một mái nhà, quả thật đã khiến con tim em không ngừng rung động.Lúc đó em còn không dám tin rằng sẽ có ngày cùng anh nói chuyện yêu đương.” Cô tặc lưỡi: “Mà cũng đúng! Làm sao mà em dám tin cho được chứ? Lúc đó em cũng chỉ là một cô bé 15 tuổi, còn anh thì tận tuổi 25…”Mộ Triết đưa tay che miệng cô lại, anh không muốn Hạ Bối của anh nhắc về khoảng thời gian đó nữa.Vì đó là khoảng thời gian khiến trái tim nhỏ bé của cô tổn thương.Nếu đã là tổn thương thì không nên nhắc lại.Anh nhìn cô, giọng nói ôn nhu mười phần: “Không phải bây giờ anh đã thuộc về Hạ Bối rồi sao? Em không cần quan tâm chuyện của quá khứ nữa.Hãy nghĩ đến chuyện tương lại đôi mình là được.” Anh mỉm cười: “Em hãy nghĩ đến chuyện làm vợ của Mộ Triết và chuyện làm mẹ của con anh đi!”

“Kiến ba khoang rất độc.

Lần sau con nhớ chú ý, đừng để nó cắn nữa!”

Hạ Bối cười trừ, à dạ cho qua chuyện.

Cô nhanh chóng xin phép lên phòng, không hiểu vì gì mà cô cảm thấy nếu như còn ở lại cùng ba một giây thì mọi chuyện sẽ bị phanh phui hết thảy.

Mộ Triết ở đầu dây bên kia nghe được cuộc trò chuyện của Hạ Bối cùng ba, anh chỉ biết lắc đầu cười trừ.

Từ khi nào dấu hôn của anh lại bị biến thành dấu cắn của kiến ba khoang vậy?

Buổi tối Hạ Bối nhanh chóng rời khỏi nhà để đi gặp người yêu, cùng anh đi dạo phố Tết.

“Khi nào em quay lại Lạc Hà?”

“Chắc tầm hết tuần này.

Vì em còn phải đăng ký thực tập sớm.” Hạ Bối cầm lấy tay anh: “Còn anh thì sao?”

“Mùng 3 anh bay về Lạc Hà.”

“Nhanh thế sao?”

“Ừm.” Anh nắm tay Hạ Bối đưa lên môi mình, nhẹ nhàng hôn vào mu bàn tay cô: “Phải kiếm tiền cưới Hạ Bối chứ?”

Hạ Bối ngại ngùng, khuôn mặt bắt đầu đỏ ủng, lần đầu tiên anh hôn cô bằng cách này.

Mộ Triết nhìn dấu hôn trên xương quai xanh của cô, trong lòng thầm thèm thuồng.

Anh nhìn cô, nhẹ giọng gọi: “Hạ Bối này…”

“Em nghe?”

“Em có muốn bị kiến ba khoang cắn thêm một lần nữa không?”

“Kiến ba khoang?” Hạ Bối nhíu mày: “Sao anh lại nhắc đến kiến ba khoang?”

Mộ Triết nhướng mày: “Không phải khi sáng em nói ba rằng em bị kiến ba khoang cắn sao? Vậy giờ em có muốn bị loài kiến đó cắn nữa không?”

“…” Hạ Bối vừa kịp tiêu hoá xong câu nói của anh, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị anh chiếm giữ đôi môi.

Mộ Triết nhanh chóng m*t lấy cánh môi Hạ Bối, anh mạnh bạo tiến vào khoang miệng của cô.

Ngang nhiên chiếm giữ tiện nghi của cô.

Anh rất thích nhìn Hạ Bối chật vật trong lúc hôn, càng thích nhìn cô ngại ngùng giữa chốn đông người.

Hạ Bối đẩy anh ra, ngượng ngùng nhìn mọi người xung quanh.

Dù cho bọn họ không nói gì, thậm chí còn cỗ vũ nồng nhiệt nhưng cô vẫn cảm thấy rất ngượng.

“Anh…”

“Anh biết là anh có chút hư hỏng nhưng rõ ràng em cũng nồng nhiệt đáp trả nó kia mà?”

“…” Hạ Bối không nói gì, lúc này cô thật muốn tìm một cái hố để chui vào.

Mộ Triết nhìn bộ dạng này của cô liền bật cười.

Anh kéo cô ra khỏi đám đông còn không quên nói với mọi người câu nói: “Xin lỗi, da mặt bạn gái tôi có chút mỏng!”

Anh dẫn cô về nhà, trên đường còn không quên trêu ghẹo cô vài câu.

Hạ Bối vì nể tình hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới nên cô mới không để bụng chuyện bị anh trêu.

“Anh mau về đi!”

“Sao em nôn đuổi anh về quá vậy?” Mộ Triết thở dài: “Kiến ba khoang còn chưa kịp cắn kia nữa mà…”

“Anh im ngay cho em!” Hạ Bối tức giận, cô nhanh tay kéo vạt áo che đi dấu hôn trên người.

Cô bĩu môi chê trách: “Đồ mặt dày không biết liêm sỉ!”

Anh bật cười: “Yêu em cần gì liêm sỉ?”

“Anh…”

“Nếu biết liêm sỉ thì anh đã không thể nào yêu Hạ Bối rồi!”

Hạ Bối im lặng, lời anh ấy nói không phải không đúng.

Nếu như anh không mặt dày, không liêm sỉ thì bây giờ cô và anh sợ rằng vẫn còn giữ khư khư mối quan hệ anh em rồi.

“Mộ Triết, giờ ngẫm lại thì chuyện tình của tụi mình cũng thật hơi khó tin ha?”

“Sao lại khó tin?” Anh hỏi.

“Lần đầu gặp anh dưới mái hiên, trái tim em đã rộn ràng không ngừng.

Biết anh là bạn thân của anh trai, lòng em thật sự rất bối rối.

Khoảng thời gian cùng anh sống chung một mái nhà, quả thật đã khiến con tim em không ngừng rung động.

Lúc đó em còn không dám tin rằng sẽ có ngày cùng anh nói chuyện yêu đương.” Cô tặc lưỡi: “Mà cũng đúng! Làm sao mà em dám tin cho được chứ? Lúc đó em cũng chỉ là một cô bé 15 tuổi, còn anh thì tận tuổi 25…”

Mộ Triết đưa tay che miệng cô lại, anh không muốn Hạ Bối của anh nhắc về khoảng thời gian đó nữa.

Vì đó là khoảng thời gian khiến trái tim nhỏ bé của cô tổn thương.

Nếu đã là tổn thương thì không nên nhắc lại.

Anh nhìn cô, giọng nói ôn nhu mười phần: “Không phải bây giờ anh đã thuộc về Hạ Bối rồi sao? Em không cần quan tâm chuyện của quá khứ nữa.

Hãy nghĩ đến chuyện tương lại đôi mình là được.” Anh mỉm cười: “Em hãy nghĩ đến chuyện làm vợ của Mộ Triết và chuyện làm mẹ của con anh đi!”

Crush Có Chút Bất LươngTác giả: LeoTruyện Ngôn TìnhHạ Bối vừa tan trường, trên đường đi đến trạm xe buýt thì mắc phải cơn mưa rào. Mùa hè ở Bạch Sa hay có những cơn mưa rào bất chợt và đây cũng là một trong những bất chợt đó. Hạ Bối nhanh chân chạy vào trú mưa dưới mái hiên của một cửa tiệm nhỏ, bộ đồ đồng phục của cô vì dầm mà bị ướt không kém. “Thật là… Vừa đến nơi đã gặp phải mưa.” Nghe tiếng người lạ, Hạ Bối lén lút nhìn qua người bên cạnh, một người con trai cao gầy đang đứng trú mưa cùng với cô dưới mái hiên. Khuôn mặt anh ta rất đẹp, đôi mắt hai mí, khuôn lông mày đậm, sống mũi cao, đôi môi lại đỏ mọng. Ngũ quan người này hài hòa đến độ hoàn hảo, mái tóc màu đen cùng nước da trắng càng tôn lên vẻ đẹp đúng chuẩn soái ca. Hạ Bối không phải chưa từng gặp qua những trai đẹp nhưng người này là người đầu tiên để lại cho cô chút ấn tượng. Mộ Triết phát giác được ánh nhìn từ ai đó, anh quay đầu nhìn cô gái kia, khẽ cười: “Cô bé, mặt anh dính bẩn sao?” Khuôn mặt Hạ Bối thoáng đỏ, thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không ạ…” Mộ Triết… “Kiến ba khoang rất độc.Lần sau con nhớ chú ý, đừng để nó cắn nữa!”Hạ Bối cười trừ, à dạ cho qua chuyện.Cô nhanh chóng xin phép lên phòng, không hiểu vì gì mà cô cảm thấy nếu như còn ở lại cùng ba một giây thì mọi chuyện sẽ bị phanh phui hết thảy.Mộ Triết ở đầu dây bên kia nghe được cuộc trò chuyện của Hạ Bối cùng ba, anh chỉ biết lắc đầu cười trừ.Từ khi nào dấu hôn của anh lại bị biến thành dấu cắn của kiến ba khoang vậy?–Buổi tối Hạ Bối nhanh chóng rời khỏi nhà để đi gặp người yêu, cùng anh đi dạo phố Tết.“Khi nào em quay lại Lạc Hà?”“Chắc tầm hết tuần này.Vì em còn phải đăng ký thực tập sớm.” Hạ Bối cầm lấy tay anh: “Còn anh thì sao?”“Mùng 3 anh bay về Lạc Hà.”“Nhanh thế sao?”“Ừm.” Anh nắm tay Hạ Bối đưa lên môi mình, nhẹ nhàng hôn vào mu bàn tay cô: “Phải kiếm tiền cưới Hạ Bối chứ?”Hạ Bối ngại ngùng, khuôn mặt bắt đầu đỏ ủng, lần đầu tiên anh hôn cô bằng cách này.Mộ Triết nhìn dấu hôn trên xương quai xanh của cô, trong lòng thầm thèm thuồng.Anh nhìn cô, nhẹ giọng gọi: “Hạ Bối này…”“Em nghe?”“Em có muốn bị kiến ba khoang cắn thêm một lần nữa không?”“Kiến ba khoang?” Hạ Bối nhíu mày: “Sao anh lại nhắc đến kiến ba khoang?”Mộ Triết nhướng mày: “Không phải khi sáng em nói ba rằng em bị kiến ba khoang cắn sao? Vậy giờ em có muốn bị loài kiến đó cắn nữa không?”“…” Hạ Bối vừa kịp tiêu hoá xong câu nói của anh, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị anh chiếm giữ đôi môi.Mộ Triết nhanh chóng m*t lấy cánh môi Hạ Bối, anh mạnh bạo tiến vào khoang miệng của cô.Ngang nhiên chiếm giữ tiện nghi của cô.Anh rất thích nhìn Hạ Bối chật vật trong lúc hôn, càng thích nhìn cô ngại ngùng giữa chốn đông người.Hạ Bối đẩy anh ra, ngượng ngùng nhìn mọi người xung quanh.Dù cho bọn họ không nói gì, thậm chí còn cỗ vũ nồng nhiệt nhưng cô vẫn cảm thấy rất ngượng.“Anh…”“Anh biết là anh có chút hư hỏng nhưng rõ ràng em cũng nồng nhiệt đáp trả nó kia mà?”“…” Hạ Bối không nói gì, lúc này cô thật muốn tìm một cái hố để chui vào.Mộ Triết nhìn bộ dạng này của cô liền bật cười.Anh kéo cô ra khỏi đám đông còn không quên nói với mọi người câu nói: “Xin lỗi, da mặt bạn gái tôi có chút mỏng!”Anh dẫn cô về nhà, trên đường còn không quên trêu ghẹo cô vài câu.Hạ Bối vì nể tình hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới nên cô mới không để bụng chuyện bị anh trêu.“Anh mau về đi!”“Sao em nôn đuổi anh về quá vậy?” Mộ Triết thở dài: “Kiến ba khoang còn chưa kịp cắn kia nữa mà…”“Anh im ngay cho em!” Hạ Bối tức giận, cô nhanh tay kéo vạt áo che đi dấu hôn trên người.Cô bĩu môi chê trách: “Đồ mặt dày không biết liêm sỉ!”Anh bật cười: “Yêu em cần gì liêm sỉ?”“Anh…”“Nếu biết liêm sỉ thì anh đã không thể nào yêu Hạ Bối rồi!”Hạ Bối im lặng, lời anh ấy nói không phải không đúng.Nếu như anh không mặt dày, không liêm sỉ thì bây giờ cô và anh sợ rằng vẫn còn giữ khư khư mối quan hệ anh em rồi.“Mộ Triết, giờ ngẫm lại thì chuyện tình của tụi mình cũng thật hơi khó tin ha?”“Sao lại khó tin?” Anh hỏi.“Lần đầu gặp anh dưới mái hiên, trái tim em đã rộn ràng không ngừng.Biết anh là bạn thân của anh trai, lòng em thật sự rất bối rối.Khoảng thời gian cùng anh sống chung một mái nhà, quả thật đã khiến con tim em không ngừng rung động.Lúc đó em còn không dám tin rằng sẽ có ngày cùng anh nói chuyện yêu đương.” Cô tặc lưỡi: “Mà cũng đúng! Làm sao mà em dám tin cho được chứ? Lúc đó em cũng chỉ là một cô bé 15 tuổi, còn anh thì tận tuổi 25…”Mộ Triết đưa tay che miệng cô lại, anh không muốn Hạ Bối của anh nhắc về khoảng thời gian đó nữa.Vì đó là khoảng thời gian khiến trái tim nhỏ bé của cô tổn thương.Nếu đã là tổn thương thì không nên nhắc lại.Anh nhìn cô, giọng nói ôn nhu mười phần: “Không phải bây giờ anh đã thuộc về Hạ Bối rồi sao? Em không cần quan tâm chuyện của quá khứ nữa.Hãy nghĩ đến chuyện tương lại đôi mình là được.” Anh mỉm cười: “Em hãy nghĩ đến chuyện làm vợ của Mộ Triết và chuyện làm mẹ của con anh đi!”

Chương 63: Chương 63