Tác giả:

Biệt thự, xung quanh được trang trí với những ngọn nến rực rỡ lung linh với khung vườn tuyệt đẹp Những người hầu bày bàn ghế sang trọng trên bàn là một tấm trải màu trắng mang nét quý phái cho bữa tiệc. Tấm thảm màu đỏ được trải dài trên dãy đường đi rải đầy những tia kim tuyến lấp lánh. Trên bàn tiệc có 3 chai rượu quý của Pháp, 1 chiếc bánh sinh nhật trên chiếc bánh là dòng chữ Happy Birthday Linh Linh, bên cạnh con gấu trúc là ngọn nến số 16. Mọi thứ dường như đã hoàn thiện. Một phụ nữ nhìn vào có vẻ vừa ý. Từ trong nhà một người mặc áo quần người hầu hốt hoảng chạy ra - Phu nhân... phu nhân... có chuyện không hay... tiểu thư ... - Chuyện gì! Tiểu thư làm sao. Đại phu nhân của Phương Thị nói - Tiểu... thư... tiểu thư không có ở trong phòng. Ba Tư sững người nói không nên lời. - Sao lại có chuyện như vậy.... tôi bảo bà trong nó cơ mà. - Tôi... tôi thực sự xin lỗi.... tôi đã chuẩn bị cho tiểu thư mọi thứ để đón khách, nào ngờ tiểu thư nói đói rồi tôi bảo người hầu làm nhưng tiểu thư…

Chương 12: Chương 12

Nhóc... Em Dám Giả Trai Lừa Anh SaoTác giả: tinakawaTruyện Ngôn TìnhBiệt thự, xung quanh được trang trí với những ngọn nến rực rỡ lung linh với khung vườn tuyệt đẹp Những người hầu bày bàn ghế sang trọng trên bàn là một tấm trải màu trắng mang nét quý phái cho bữa tiệc. Tấm thảm màu đỏ được trải dài trên dãy đường đi rải đầy những tia kim tuyến lấp lánh. Trên bàn tiệc có 3 chai rượu quý của Pháp, 1 chiếc bánh sinh nhật trên chiếc bánh là dòng chữ Happy Birthday Linh Linh, bên cạnh con gấu trúc là ngọn nến số 16. Mọi thứ dường như đã hoàn thiện. Một phụ nữ nhìn vào có vẻ vừa ý. Từ trong nhà một người mặc áo quần người hầu hốt hoảng chạy ra - Phu nhân... phu nhân... có chuyện không hay... tiểu thư ... - Chuyện gì! Tiểu thư làm sao. Đại phu nhân của Phương Thị nói - Tiểu... thư... tiểu thư không có ở trong phòng. Ba Tư sững người nói không nên lời. - Sao lại có chuyện như vậy.... tôi bảo bà trong nó cơ mà. - Tôi... tôi thực sự xin lỗi.... tôi đã chuẩn bị cho tiểu thư mọi thứ để đón khách, nào ngờ tiểu thư nói đói rồi tôi bảo người hầu làm nhưng tiểu thư… Cô nghi ngờ vs hạnh động của hắn, cô giật mình phản xạ đẩy người hắn ra rồi đưa nắm đấm trước mặt,- Anh tính là gì tôi hả........................................................................................................- Cóc cóc.................... bà Vương gõ cửa suốt nảy giờ- Phong mở cửa đi. Ta biết con vẫn chưa ngủ- Bác.......................Tiếng la lớn của Phương Thanh- Bác làm sao vậy ạ. Giọng nói hốt hoảng đủ để hắn ngheRầm............ tiếng đẩy cửa ra mạnhHắn đỡ bà ta vào phòng ngồi xuống vẻ hắn của hắn như không còn chút máu.- Mẹ làm sao vậy đừng làm con sợ, gọi............. gọi bệnh viện............. Giọng hắn hốt hoảng.Hắn cầm điện thoại tính gọi thì bà ta lên tiếng- Ta không sao, ngồi một chút sẽ khỏe..................... giọng tỏ ra yếu ớt - Ta gocx cữa nãy giờ nên hơi chóng mặt chút thôi.- Con xin lỗi- Thôi đc rồi, con đưa con bé về nhà đi.- Bác không khỏe sao con về đc. Cô lo lắn ngồi xuống cầm tay bà Vương.- Ta không sao- Nhưng mẹ như thế này con không yên tâm đi chút nào- Khụ Khụ, bà giã vờ ho - Ta nói mà hai con không nghe lời sao..................- Vâng con về, bác giữ sức khỏe- ừ, hai đứa đi điĐan Phong và Phương Thanh vừa quay lưng đi nụ cười gian xuất hiện - Chiêu này của ta đã thực hiện hơn nhiều năm nay nhưng lúc nào cũng thành công...........................................................................................Ha ha ............. Gia Bảo ôm bụng nhìn Linh Linh cười lớn- Anh cười cái gì hả........................- Cô tưởng tôi sẽ làm gì bậy bạ với cô ở đây sao..... ha haCô đỏ hết cả mặt- Vậy anh cởi áo làm gì. Co nghi hoặc nóiHắn khoác chiếc áo của mình lên cô làm cô vừa giật mình vừa bất ngờ không thốt nên lời- Tôi cởi áo ra là......... như thế đấy ha ha .Linh Linh thả nhẹ cánh tay tư thế định phản công lúc nảy- Tôi............. thì ai bảo mặt anh mờ ám quá................- ha ha- Anh không cười nữa đc không hả. Khuôn mặt thêm đỏ .Anh nghiêm nghị ngừng cười - Không chọc em nữa...............................................................................................- kitttttttttttttttttttttttttttttttttt........... Chiếc xe dừng lại trước nhà Phương Thanh- Đến rồi, em xuống đi- Vâng , cảm ơn anh...........- ừ, không sao em về nha- anh.......... anh biết em.....................Cô chưa kịp nói thì hắn đã phong xe đi.................Cô nghiên răng nghiến lợi nắm tay lai nói vs lòng Tôi nhất định sẽ khiến anh là của tôi

Cô nghi ngờ vs hạnh động của hắn, cô giật mình phản xạ đẩy người hắn ra rồi đưa nắm đấm trước mặt,- Anh tính là gì tôi hả

........................................................................................................

- Cóc cóc.................... bà Vương gõ cửa suốt nảy giờ

- Phong mở cửa đi. Ta biết con vẫn chưa ngủ

- Bác.......................

Tiếng la lớn của Phương Thanh

- Bác làm sao vậy ạ. Giọng nói hốt hoảng đủ để hắn nghe

Rầm............ tiếng đẩy cửa ra mạnh

Hắn đỡ bà ta vào phòng ngồi xuống vẻ hắn của hắn như không còn chút máu.- Mẹ làm sao vậy đừng làm con sợ, gọi............. gọi bệnh viện............. Giọng hắn hốt hoảng.

Hắn cầm điện thoại tính gọi thì bà ta lên tiếng

- Ta không sao, ngồi một chút sẽ khỏe..................... giọng tỏ ra yếu ớt - Ta gocx cữa nãy giờ nên hơi chóng mặt chút thôi.

- Con xin lỗi

- Thôi đc rồi, con đưa con bé về nhà đi.

- Bác không khỏe sao con về đc. Cô lo lắn ngồi xuống cầm tay bà Vương.

- Ta không sao

- Nhưng mẹ như thế này con không yên tâm đi chút nào

- Khụ Khụ, bà giã vờ ho - Ta nói mà hai con không nghe lời sao..................

- Vâng con về, bác giữ sức khỏe

- ừ, hai đứa đi đi

Đan Phong và Phương Thanh vừa quay lưng đi nụ cười gian xuất hiện - Chiêu này của ta đã thực hiện hơn nhiều năm nay nhưng lúc nào cũng thành công................

...........................................................................

Ha ha ............. Gia Bảo ôm bụng nhìn Linh Linh cười lớn

- Anh cười cái gì hả........................

- Cô tưởng tôi sẽ làm gì bậy bạ với cô ở đây sao..... ha ha

Cô đỏ hết cả mặt

- Vậy anh cởi áo làm gì. Co nghi hoặc nói

Hắn khoác chiếc áo của mình lên cô làm cô vừa giật mình vừa bất ngờ không thốt nên lời

- Tôi cởi áo ra là......... như thế đấy ha ha .Linh Linh thả nhẹ cánh tay tư thế định phản công lúc nảy

- Tôi............. thì ai bảo mặt anh mờ ám quá................

- ha ha

- Anh không cười nữa đc không hả. Khuôn mặt thêm đỏ .Anh nghiêm nghị ngừng cười - Không chọc em nữa

...............................................................................................

- kitttttttttttttttttttttttttttttttttt........... Chiếc xe dừng lại trước nhà Phương Thanh

- Đến rồi, em xuống đi

- Vâng , cảm ơn anh...........

- ừ, không sao em về nha

- anh.......... anh biết em.....................

Cô chưa kịp nói thì hắn đã phong xe đi.................

Cô nghiên răng nghiến lợi nắm tay lai nói vs lòng Tôi nhất định sẽ khiến anh là của tôi

Nhóc... Em Dám Giả Trai Lừa Anh SaoTác giả: tinakawaTruyện Ngôn TìnhBiệt thự, xung quanh được trang trí với những ngọn nến rực rỡ lung linh với khung vườn tuyệt đẹp Những người hầu bày bàn ghế sang trọng trên bàn là một tấm trải màu trắng mang nét quý phái cho bữa tiệc. Tấm thảm màu đỏ được trải dài trên dãy đường đi rải đầy những tia kim tuyến lấp lánh. Trên bàn tiệc có 3 chai rượu quý của Pháp, 1 chiếc bánh sinh nhật trên chiếc bánh là dòng chữ Happy Birthday Linh Linh, bên cạnh con gấu trúc là ngọn nến số 16. Mọi thứ dường như đã hoàn thiện. Một phụ nữ nhìn vào có vẻ vừa ý. Từ trong nhà một người mặc áo quần người hầu hốt hoảng chạy ra - Phu nhân... phu nhân... có chuyện không hay... tiểu thư ... - Chuyện gì! Tiểu thư làm sao. Đại phu nhân của Phương Thị nói - Tiểu... thư... tiểu thư không có ở trong phòng. Ba Tư sững người nói không nên lời. - Sao lại có chuyện như vậy.... tôi bảo bà trong nó cơ mà. - Tôi... tôi thực sự xin lỗi.... tôi đã chuẩn bị cho tiểu thư mọi thứ để đón khách, nào ngờ tiểu thư nói đói rồi tôi bảo người hầu làm nhưng tiểu thư… Cô nghi ngờ vs hạnh động của hắn, cô giật mình phản xạ đẩy người hắn ra rồi đưa nắm đấm trước mặt,- Anh tính là gì tôi hả........................................................................................................- Cóc cóc.................... bà Vương gõ cửa suốt nảy giờ- Phong mở cửa đi. Ta biết con vẫn chưa ngủ- Bác.......................Tiếng la lớn của Phương Thanh- Bác làm sao vậy ạ. Giọng nói hốt hoảng đủ để hắn ngheRầm............ tiếng đẩy cửa ra mạnhHắn đỡ bà ta vào phòng ngồi xuống vẻ hắn của hắn như không còn chút máu.- Mẹ làm sao vậy đừng làm con sợ, gọi............. gọi bệnh viện............. Giọng hắn hốt hoảng.Hắn cầm điện thoại tính gọi thì bà ta lên tiếng- Ta không sao, ngồi một chút sẽ khỏe..................... giọng tỏ ra yếu ớt - Ta gocx cữa nãy giờ nên hơi chóng mặt chút thôi.- Con xin lỗi- Thôi đc rồi, con đưa con bé về nhà đi.- Bác không khỏe sao con về đc. Cô lo lắn ngồi xuống cầm tay bà Vương.- Ta không sao- Nhưng mẹ như thế này con không yên tâm đi chút nào- Khụ Khụ, bà giã vờ ho - Ta nói mà hai con không nghe lời sao..................- Vâng con về, bác giữ sức khỏe- ừ, hai đứa đi điĐan Phong và Phương Thanh vừa quay lưng đi nụ cười gian xuất hiện - Chiêu này của ta đã thực hiện hơn nhiều năm nay nhưng lúc nào cũng thành công...........................................................................................Ha ha ............. Gia Bảo ôm bụng nhìn Linh Linh cười lớn- Anh cười cái gì hả........................- Cô tưởng tôi sẽ làm gì bậy bạ với cô ở đây sao..... ha haCô đỏ hết cả mặt- Vậy anh cởi áo làm gì. Co nghi hoặc nóiHắn khoác chiếc áo của mình lên cô làm cô vừa giật mình vừa bất ngờ không thốt nên lời- Tôi cởi áo ra là......... như thế đấy ha ha .Linh Linh thả nhẹ cánh tay tư thế định phản công lúc nảy- Tôi............. thì ai bảo mặt anh mờ ám quá................- ha ha- Anh không cười nữa đc không hả. Khuôn mặt thêm đỏ .Anh nghiêm nghị ngừng cười - Không chọc em nữa...............................................................................................- kitttttttttttttttttttttttttttttttttt........... Chiếc xe dừng lại trước nhà Phương Thanh- Đến rồi, em xuống đi- Vâng , cảm ơn anh...........- ừ, không sao em về nha- anh.......... anh biết em.....................Cô chưa kịp nói thì hắn đã phong xe đi.................Cô nghiên răng nghiến lợi nắm tay lai nói vs lòng Tôi nhất định sẽ khiến anh là của tôi

Chương 12: Chương 12