Tác giả:

Biệt thự, xung quanh được trang trí với những ngọn nến rực rỡ lung linh với khung vườn tuyệt đẹp Những người hầu bày bàn ghế sang trọng trên bàn là một tấm trải màu trắng mang nét quý phái cho bữa tiệc. Tấm thảm màu đỏ được trải dài trên dãy đường đi rải đầy những tia kim tuyến lấp lánh. Trên bàn tiệc có 3 chai rượu quý của Pháp, 1 chiếc bánh sinh nhật trên chiếc bánh là dòng chữ Happy Birthday Linh Linh, bên cạnh con gấu trúc là ngọn nến số 16. Mọi thứ dường như đã hoàn thiện. Một phụ nữ nhìn vào có vẻ vừa ý. Từ trong nhà một người mặc áo quần người hầu hốt hoảng chạy ra - Phu nhân... phu nhân... có chuyện không hay... tiểu thư ... - Chuyện gì! Tiểu thư làm sao. Đại phu nhân của Phương Thị nói - Tiểu... thư... tiểu thư không có ở trong phòng. Ba Tư sững người nói không nên lời. - Sao lại có chuyện như vậy.... tôi bảo bà trong nó cơ mà. - Tôi... tôi thực sự xin lỗi.... tôi đã chuẩn bị cho tiểu thư mọi thứ để đón khách, nào ngờ tiểu thư nói đói rồi tôi bảo người hầu làm nhưng tiểu thư…

Chương 48: Chương 48

Nhóc... Em Dám Giả Trai Lừa Anh SaoTác giả: tinakawaTruyện Ngôn TìnhBiệt thự, xung quanh được trang trí với những ngọn nến rực rỡ lung linh với khung vườn tuyệt đẹp Những người hầu bày bàn ghế sang trọng trên bàn là một tấm trải màu trắng mang nét quý phái cho bữa tiệc. Tấm thảm màu đỏ được trải dài trên dãy đường đi rải đầy những tia kim tuyến lấp lánh. Trên bàn tiệc có 3 chai rượu quý của Pháp, 1 chiếc bánh sinh nhật trên chiếc bánh là dòng chữ Happy Birthday Linh Linh, bên cạnh con gấu trúc là ngọn nến số 16. Mọi thứ dường như đã hoàn thiện. Một phụ nữ nhìn vào có vẻ vừa ý. Từ trong nhà một người mặc áo quần người hầu hốt hoảng chạy ra - Phu nhân... phu nhân... có chuyện không hay... tiểu thư ... - Chuyện gì! Tiểu thư làm sao. Đại phu nhân của Phương Thị nói - Tiểu... thư... tiểu thư không có ở trong phòng. Ba Tư sững người nói không nên lời. - Sao lại có chuyện như vậy.... tôi bảo bà trong nó cơ mà. - Tôi... tôi thực sự xin lỗi.... tôi đã chuẩn bị cho tiểu thư mọi thứ để đón khách, nào ngờ tiểu thư nói đói rồi tôi bảo người hầu làm nhưng tiểu thư… Gia Bảo vẫn còn đánh bọn, hắn ko dứt đc khi hắn nhớ lại gương mặt tiền tuỵ của cô nằm co trên mặt đất. Lúc đó điều mà hắn nghĩ đến là người đang nằm đó là hắn chứ ko phải là côTuy hắn và Đan Phong, hai con người đối nghịch nhau thù ghét nhau. Nhưng từ khi gặp Linh Linh thì dòng suy nghĩ của họ lun giống nhau. Cả hai đều muốn ở cạnh cô, Bảo vệ cô mà ko hiểu vì sao.Nhưng từ khi Đan Phong đã nhanh chân cứu cô trước hắn thì hắn mới nhận ra rằng. Hắn đã quá yêu cô. Hắn chấp nhận để người khác nghĩ mình bị gay. Miễn sao hắn ở gần cô là đc.Hắn điên cuồng đánh chúng, mà ko pít mệt. Mồ hôi đỗ nhễ nhãi. Những vết thương cũ vẫn chưa dứt nhưng hắn hình như ko cảm nhận đc. Điều mà hắn nghĩ bây giờ là đánh chết tụi đã đánh người hắn yêu.Ánh lữa tức giận trong mắt hắn đã kìm lại. Khi toàn bộ bọn người đó đều vật ra đất ko còn sức lực chống trả.Hắn chạy thực nhanh đến bệnh viện để tìm cô. Nhưng ko dễ vậy khi mà cái thành phố rộng lớn biết bao nhiêu là Bệnh viện chứ. Hắn cứ điên cuồng chạy.................Cánh cửa cấp cứu đã mở ra. Đan Phong đang ngồi chạy ào đến bên ông bác sĩ- Cậu ta cậu ta sao rồi. Hắn cầm tay bác sĩ hỏi vs vẻ đầy lo lắng.- Đánh nhau gì mà dữ vậy. Vết thương rất nghiêm trọng sẽ rất lâu ms có thể hồi phục đc. Cô gái đó cần phải nghĩ ngơi thật nhiều.. Ông bác sĩ lắc đầu điềm đạm ns rồi bước đi,- Cô gái.Hắn ngạc nhiên vô cùng. Và cx ko tin chắc vào tai mình nz.Bác sĩ đi ko xa thì hắn vội chạy đến hỏi lại. Hắn mong là tai hắn ko nghe nhầm

Gia Bảo vẫn còn đánh bọn, hắn ko dứt đc khi hắn nhớ lại gương mặt tiền tuỵ của cô nằm co trên mặt đất. Lúc đó điều mà hắn nghĩ đến là người đang nằm đó là hắn chứ ko phải là cô

Tuy hắn và Đan Phong, hai con người đối nghịch nhau thù ghét nhau. Nhưng từ khi gặp Linh Linh thì dòng suy nghĩ của họ lun giống nhau. Cả hai đều muốn ở cạnh cô, Bảo vệ cô mà ko hiểu vì sao.Nhưng từ khi Đan Phong đã nhanh chân cứu cô trước hắn thì hắn mới nhận ra rằng. Hắn đã quá yêu cô. Hắn chấp nhận để người khác nghĩ mình bị gay. Miễn sao hắn ở gần cô là đc.

Hắn điên cuồng đánh chúng, mà ko pít mệt. Mồ hôi đỗ nhễ nhãi. Những vết thương cũ vẫn chưa dứt nhưng hắn hình như ko cảm nhận đc. Điều mà hắn nghĩ bây giờ là đánh chết tụi đã đánh người hắn yêu.

Ánh lữa tức giận trong mắt hắn đã kìm lại. Khi toàn bộ bọn người đó đều vật ra đất ko còn sức lực chống trả.

Hắn chạy thực nhanh đến bệnh viện để tìm cô. Nhưng ko dễ vậy khi mà cái thành phố rộng lớn biết bao nhiêu là Bệnh viện chứ. Hắn cứ điên cuồng chạy.

................

Cánh cửa cấp cứu đã mở ra. Đan Phong đang ngồi chạy ào đến bên ông bác sĩ

- Cậu ta cậu ta sao rồi. Hắn cầm tay bác sĩ hỏi vs vẻ đầy lo lắng.

- Đánh nhau gì mà dữ vậy. Vết thương rất nghiêm trọng sẽ rất lâu ms có thể hồi phục đc. Cô gái đó cần phải nghĩ ngơi thật nhiều.. Ông bác sĩ lắc đầu điềm đạm ns rồi bước đi,

- Cô gái.Hắn ngạc nhiên vô cùng. Và cx ko tin chắc vào tai mình nz.

Bác sĩ đi ko xa thì hắn vội chạy đến hỏi lại. Hắn mong là tai hắn ko nghe nhầm

Nhóc... Em Dám Giả Trai Lừa Anh SaoTác giả: tinakawaTruyện Ngôn TìnhBiệt thự, xung quanh được trang trí với những ngọn nến rực rỡ lung linh với khung vườn tuyệt đẹp Những người hầu bày bàn ghế sang trọng trên bàn là một tấm trải màu trắng mang nét quý phái cho bữa tiệc. Tấm thảm màu đỏ được trải dài trên dãy đường đi rải đầy những tia kim tuyến lấp lánh. Trên bàn tiệc có 3 chai rượu quý của Pháp, 1 chiếc bánh sinh nhật trên chiếc bánh là dòng chữ Happy Birthday Linh Linh, bên cạnh con gấu trúc là ngọn nến số 16. Mọi thứ dường như đã hoàn thiện. Một phụ nữ nhìn vào có vẻ vừa ý. Từ trong nhà một người mặc áo quần người hầu hốt hoảng chạy ra - Phu nhân... phu nhân... có chuyện không hay... tiểu thư ... - Chuyện gì! Tiểu thư làm sao. Đại phu nhân của Phương Thị nói - Tiểu... thư... tiểu thư không có ở trong phòng. Ba Tư sững người nói không nên lời. - Sao lại có chuyện như vậy.... tôi bảo bà trong nó cơ mà. - Tôi... tôi thực sự xin lỗi.... tôi đã chuẩn bị cho tiểu thư mọi thứ để đón khách, nào ngờ tiểu thư nói đói rồi tôi bảo người hầu làm nhưng tiểu thư… Gia Bảo vẫn còn đánh bọn, hắn ko dứt đc khi hắn nhớ lại gương mặt tiền tuỵ của cô nằm co trên mặt đất. Lúc đó điều mà hắn nghĩ đến là người đang nằm đó là hắn chứ ko phải là côTuy hắn và Đan Phong, hai con người đối nghịch nhau thù ghét nhau. Nhưng từ khi gặp Linh Linh thì dòng suy nghĩ của họ lun giống nhau. Cả hai đều muốn ở cạnh cô, Bảo vệ cô mà ko hiểu vì sao.Nhưng từ khi Đan Phong đã nhanh chân cứu cô trước hắn thì hắn mới nhận ra rằng. Hắn đã quá yêu cô. Hắn chấp nhận để người khác nghĩ mình bị gay. Miễn sao hắn ở gần cô là đc.Hắn điên cuồng đánh chúng, mà ko pít mệt. Mồ hôi đỗ nhễ nhãi. Những vết thương cũ vẫn chưa dứt nhưng hắn hình như ko cảm nhận đc. Điều mà hắn nghĩ bây giờ là đánh chết tụi đã đánh người hắn yêu.Ánh lữa tức giận trong mắt hắn đã kìm lại. Khi toàn bộ bọn người đó đều vật ra đất ko còn sức lực chống trả.Hắn chạy thực nhanh đến bệnh viện để tìm cô. Nhưng ko dễ vậy khi mà cái thành phố rộng lớn biết bao nhiêu là Bệnh viện chứ. Hắn cứ điên cuồng chạy.................Cánh cửa cấp cứu đã mở ra. Đan Phong đang ngồi chạy ào đến bên ông bác sĩ- Cậu ta cậu ta sao rồi. Hắn cầm tay bác sĩ hỏi vs vẻ đầy lo lắng.- Đánh nhau gì mà dữ vậy. Vết thương rất nghiêm trọng sẽ rất lâu ms có thể hồi phục đc. Cô gái đó cần phải nghĩ ngơi thật nhiều.. Ông bác sĩ lắc đầu điềm đạm ns rồi bước đi,- Cô gái.Hắn ngạc nhiên vô cùng. Và cx ko tin chắc vào tai mình nz.Bác sĩ đi ko xa thì hắn vội chạy đến hỏi lại. Hắn mong là tai hắn ko nghe nhầm

Chương 48: Chương 48