Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 2660-2662
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2660“Cô Phó, cô thật là có phúc khí. Trước đó cậu Phó nói mình có vợ, chúng tôi đều tưởng rằng chỉ là lý do ngụy biện để chúng tôi không giới thiệu đối tượng cho cậu ấy, mãi cho đến khi cậu ấy lấy ảnh chụp chung của hai người ra tôi mới tin. Cậu Phó nói sức khỏe của cô vẫn luôn không tốt nên ở nhà điều dưỡng, bây giờ đã đỡ hơn chút nào chưa? Chỗ này của chúng tôi tuy lạc hậu nhưng cảnh đẹp không khí trong lành, thích hợp để dưỡng bệnh nhất đấy!”Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này, chẳng hiểu chữ nào cả.Cô rất giống chị, đã đến độ lấy giả thành thật, nhưng tuổi tác không lừa được người ta mà.Nhiều lần cô muốn giải thích nhưng Phó Minh Tước vốn không hề cho cô cơ hội nói chuyện.Bọn họ trò chuyện vui vẻ, cuối cùng Phó Minh Tước chào tạm biệt thím Ngô.“Phó Minh Tước, rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi là tôi, Ngọc Diệp là Ngọc Diệp, tại sao anh lại không cho tôi giải thích?”“Hứa Minh Tâm, cô biết hôm nay là ngày gì không?”“Sinh nhật của tôi?”“Là sinh nhật của cô, cũng là… ngày giỗ của Ngọc Diệp.”“Cái gì?’ Hứa Minh Tâm hết sức kinh ngạc: “Không phải chị khó sinh nên băng huyết rồi qua đời ư? Sinh nhật Minh Diệp vào tháng bảy mà…”“Không phải cô ấy khó sinh, mà là… bị Phó Minh Nam bí mật giải quyết. Sau khi Ngọc Diệp sinh con, cơ thể rất suy yếu nên cần phải tĩnh dưỡng. Tôi từ chối tất cả nhiệm vụ chỉ vì chăm sóc cô ấy. Phó Minh Nam thấy tôi quá coi trọng chuyện tình yêu nam nữ nên bảo tôi đi giết một người. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, ông ta sẽ để tôi dẫn Ngọc Diệp rời đi, một nhà ba người cũng không tiếp tục xen vào chuyện hắc đạo nữa”“Dù là người kia khó mà ám sát, lần này đi chín phần chết một phần sống, tôi cũng đi. Tôi vừa nghĩ đến việc có thể rời xa thị phi, rời khỏi chốn ma quỷ này, cùng Ngọc Diệp trải qua cuộc sống mà mình mong muốn, tôi đã kích động không thôi: “Ý nghĩ này là ý niệm duy nhất giúp tôi sống tiếp. Tôi trở về với thương tích đầy mình, suýt chút nữa đã chết, vốn dĩ cho rằng sẽ cả nhà sum họp. Lại không ngờ… tôi về trước thời hạn, nhìn thấy cảnh ông ta giết Ngọc Diệp, b*p ch*t cô ấy, còn muốn giết cả con gái tôi”“Tôi chỉ cứu được Minh Diệp, mà mấy năm nay ông ta luôn dùng Minh Diệp để uy h**p tôi. Bây giờ Minh Diệp ở nhà họ Quý, cuối cùng tôi cũng có thể làm chuyện mà mình muốn làm, món nợ Ngọc Diệp tôi sẽ tính toán rõ ràng với ông ta, nhưng bây giờ tôi lại có chuyện quan trọng hơn cần phải làm”“Chuyện gì?”“Đến lúc đó cô sẽ biết, hôm nay là sinh nhật cô, cô đừng nghĩ quá nhiều, tôi dẫn cô đi dạo xung quanh một lát, nhìn ngắm phong cảnh.Chỗ này tuy lạc hậu nhưng phong cảnh rất đẹp, coi như là quà tôi tặng cô. Tôi sẽ không thương tổn cô, hơn nữa, người muốn gây tổn thương cho cô cũng không phải là tôi”“Lời này của anh là có ý gỉ Hứa Minh Tâm nghe thấy nửa câu sau, ra sức nhíu mày, trong lòng có một loại dự cảm chẳng lành.“Nếu như Cố Gia Huy không thả tôi đi thì tôi không đi nổi. Cho nên, cô không nên chất vấn tôi, cô nên hỏi xem Cố Gia Huy muốn làm gì. Có điều, cô…”Không có cơ hội.Bốn chữ cuối cùng, ẩn sâu dưới đáy lòng, ánh mắt tĩnh mịch.Lời này khiến lòng cô chấn động, tựa như sét đánh.“Anh đang nói hươu nói vượn đấy à? Cố Gia Huy sẽ không…”Chương 2661-2662Nguồn thiếu chương.
Chương 2660
“Cô Phó, cô thật là có phúc khí. Trước đó cậu Phó nói mình có vợ, chúng tôi đều tưởng rằng chỉ là lý do ngụy biện để chúng tôi không giới thiệu đối tượng cho cậu ấy, mãi cho đến khi cậu ấy lấy ảnh chụp chung của hai người ra tôi mới tin. Cậu Phó nói sức khỏe của cô vẫn luôn không tốt nên ở nhà điều dưỡng, bây giờ đã đỡ hơn chút nào chưa? Chỗ này của chúng tôi tuy lạc hậu nhưng cảnh đẹp không khí trong lành, thích hợp để dưỡng bệnh nhất đấy!”
Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này, chẳng hiểu chữ nào cả.
Cô rất giống chị, đã đến độ lấy giả thành thật, nhưng tuổi tác không lừa được người ta mà.
Nhiều lần cô muốn giải thích nhưng Phó Minh Tước vốn không hề cho cô cơ hội nói chuyện.
Bọn họ trò chuyện vui vẻ, cuối cùng Phó Minh Tước chào tạm biệt thím Ngô.
“Phó Minh Tước, rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi là tôi, Ngọc Diệp là Ngọc Diệp, tại sao anh lại không cho tôi giải thích?”
“Hứa Minh Tâm, cô biết hôm nay là ngày gì không?”
“Sinh nhật của tôi?”
“Là sinh nhật của cô, cũng là… ngày giỗ của Ngọc Diệp.”
“Cái gì?’ Hứa Minh Tâm hết sức kinh ngạc: “Không phải chị khó sinh nên băng huyết rồi qua đời ư? Sinh nhật Minh Diệp vào tháng bảy mà…”
“Không phải cô ấy khó sinh, mà là… bị Phó Minh Nam bí mật giải quyết. Sau khi Ngọc Diệp sinh con, cơ thể rất suy yếu nên cần phải tĩnh dưỡng. Tôi từ chối tất cả nhiệm vụ chỉ vì chăm sóc cô ấy. Phó Minh Nam thấy tôi quá coi trọng chuyện tình yêu nam nữ nên bảo tôi đi giết một người. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, ông ta sẽ để tôi dẫn Ngọc Diệp rời đi, một nhà ba người cũng không tiếp tục xen vào chuyện hắc đạo nữa”
“Dù là người kia khó mà ám sát, lần này đi chín phần chết một phần sống, tôi cũng đi. Tôi vừa nghĩ đến việc có thể rời xa thị phi, rời khỏi chốn ma quỷ này, cùng Ngọc Diệp trải qua cuộc sống mà mình mong muốn, tôi đã kích động không thôi: “Ý nghĩ này là ý niệm duy nhất giúp tôi sống tiếp. Tôi trở về với thương tích đầy mình, suýt chút nữa đã chết, vốn dĩ cho rằng sẽ cả nhà sum họp. Lại không ngờ… tôi về trước thời hạn, nhìn thấy cảnh ông ta giết Ngọc Diệp, b*p ch*t cô ấy, còn muốn giết cả con gái tôi”
“Tôi chỉ cứu được Minh Diệp, mà mấy năm nay ông ta luôn dùng Minh Diệp để uy h**p tôi. Bây giờ Minh Diệp ở nhà họ Quý, cuối cùng tôi cũng có thể làm chuyện mà mình muốn làm, món nợ Ngọc Diệp tôi sẽ tính toán rõ ràng với ông ta, nhưng bây giờ tôi lại có chuyện quan trọng hơn cần phải làm”
“Chuyện gì?”
“Đến lúc đó cô sẽ biết, hôm nay là sinh nhật cô, cô đừng nghĩ quá nhiều, tôi dẫn cô đi dạo xung quanh một lát, nhìn ngắm phong cảnh.
Chỗ này tuy lạc hậu nhưng phong cảnh rất đẹp, coi như là quà tôi tặng cô. Tôi sẽ không thương tổn cô, hơn nữa, người muốn gây tổn thương cho cô cũng không phải là tôi”
“Lời này của anh là có ý gỉ Hứa Minh Tâm nghe thấy nửa câu sau, ra sức nhíu mày, trong lòng có một loại dự cảm chẳng lành.
“Nếu như Cố Gia Huy không thả tôi đi thì tôi không đi nổi. Cho nên, cô không nên chất vấn tôi, cô nên hỏi xem Cố Gia Huy muốn làm gì. Có điều, cô…”
Không có cơ hội.
Bốn chữ cuối cùng, ẩn sâu dưới đáy lòng, ánh mắt tĩnh mịch.
Lời này khiến lòng cô chấn động, tựa như sét đánh.
“Anh đang nói hươu nói vượn đấy à? Cố Gia Huy sẽ không…”
Chương 2661-2662
Nguồn thiếu chương.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 2660“Cô Phó, cô thật là có phúc khí. Trước đó cậu Phó nói mình có vợ, chúng tôi đều tưởng rằng chỉ là lý do ngụy biện để chúng tôi không giới thiệu đối tượng cho cậu ấy, mãi cho đến khi cậu ấy lấy ảnh chụp chung của hai người ra tôi mới tin. Cậu Phó nói sức khỏe của cô vẫn luôn không tốt nên ở nhà điều dưỡng, bây giờ đã đỡ hơn chút nào chưa? Chỗ này của chúng tôi tuy lạc hậu nhưng cảnh đẹp không khí trong lành, thích hợp để dưỡng bệnh nhất đấy!”Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này, chẳng hiểu chữ nào cả.Cô rất giống chị, đã đến độ lấy giả thành thật, nhưng tuổi tác không lừa được người ta mà.Nhiều lần cô muốn giải thích nhưng Phó Minh Tước vốn không hề cho cô cơ hội nói chuyện.Bọn họ trò chuyện vui vẻ, cuối cùng Phó Minh Tước chào tạm biệt thím Ngô.“Phó Minh Tước, rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi là tôi, Ngọc Diệp là Ngọc Diệp, tại sao anh lại không cho tôi giải thích?”“Hứa Minh Tâm, cô biết hôm nay là ngày gì không?”“Sinh nhật của tôi?”“Là sinh nhật của cô, cũng là… ngày giỗ của Ngọc Diệp.”“Cái gì?’ Hứa Minh Tâm hết sức kinh ngạc: “Không phải chị khó sinh nên băng huyết rồi qua đời ư? Sinh nhật Minh Diệp vào tháng bảy mà…”“Không phải cô ấy khó sinh, mà là… bị Phó Minh Nam bí mật giải quyết. Sau khi Ngọc Diệp sinh con, cơ thể rất suy yếu nên cần phải tĩnh dưỡng. Tôi từ chối tất cả nhiệm vụ chỉ vì chăm sóc cô ấy. Phó Minh Nam thấy tôi quá coi trọng chuyện tình yêu nam nữ nên bảo tôi đi giết một người. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, ông ta sẽ để tôi dẫn Ngọc Diệp rời đi, một nhà ba người cũng không tiếp tục xen vào chuyện hắc đạo nữa”“Dù là người kia khó mà ám sát, lần này đi chín phần chết một phần sống, tôi cũng đi. Tôi vừa nghĩ đến việc có thể rời xa thị phi, rời khỏi chốn ma quỷ này, cùng Ngọc Diệp trải qua cuộc sống mà mình mong muốn, tôi đã kích động không thôi: “Ý nghĩ này là ý niệm duy nhất giúp tôi sống tiếp. Tôi trở về với thương tích đầy mình, suýt chút nữa đã chết, vốn dĩ cho rằng sẽ cả nhà sum họp. Lại không ngờ… tôi về trước thời hạn, nhìn thấy cảnh ông ta giết Ngọc Diệp, b*p ch*t cô ấy, còn muốn giết cả con gái tôi”“Tôi chỉ cứu được Minh Diệp, mà mấy năm nay ông ta luôn dùng Minh Diệp để uy h**p tôi. Bây giờ Minh Diệp ở nhà họ Quý, cuối cùng tôi cũng có thể làm chuyện mà mình muốn làm, món nợ Ngọc Diệp tôi sẽ tính toán rõ ràng với ông ta, nhưng bây giờ tôi lại có chuyện quan trọng hơn cần phải làm”“Chuyện gì?”“Đến lúc đó cô sẽ biết, hôm nay là sinh nhật cô, cô đừng nghĩ quá nhiều, tôi dẫn cô đi dạo xung quanh một lát, nhìn ngắm phong cảnh.Chỗ này tuy lạc hậu nhưng phong cảnh rất đẹp, coi như là quà tôi tặng cô. Tôi sẽ không thương tổn cô, hơn nữa, người muốn gây tổn thương cho cô cũng không phải là tôi”“Lời này của anh là có ý gỉ Hứa Minh Tâm nghe thấy nửa câu sau, ra sức nhíu mày, trong lòng có một loại dự cảm chẳng lành.“Nếu như Cố Gia Huy không thả tôi đi thì tôi không đi nổi. Cho nên, cô không nên chất vấn tôi, cô nên hỏi xem Cố Gia Huy muốn làm gì. Có điều, cô…”Không có cơ hội.Bốn chữ cuối cùng, ẩn sâu dưới đáy lòng, ánh mắt tĩnh mịch.Lời này khiến lòng cô chấn động, tựa như sét đánh.“Anh đang nói hươu nói vượn đấy à? Cố Gia Huy sẽ không…”Chương 2661-2662Nguồn thiếu chương.