“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 90: Thật Là Một Người Hạnh Phúc!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Tuy nhiên, cô ta không dám bộc lộ cảm xúc của mình để tránh đắc tội với phu nhân tổng giám đốc tương lai."Không sao cả, tôi cũng phải dậy thôi mà.Chỉ là phiền cô quá, cuối tuần mà còn phải đến đi cùng tôi."Mạch Tiểu Miên áy náy nói.Dáng vẻ đó khiến Hoàng Mai cảm thấy thoải mái hơn một chút.Trước đây Lâm Ngọc ở trước mặt cô ta luôn mang vẻ cao cao thượng thượng, coi cô ta như thư ký của mình, tùy ý mà ra lệnh.Mà Mạch Tiểu Miên ở trước mặt cô ta lại không phải bộ dạng vênh váo nhỏ nhen như vậy, mặc dù vẻ mặt tương đối lãnh đạm, nhưng vẫn thuộc loại ôn nhu nhã nhặn.Hơn nữa, với kinh nghiệm từng trải của mình, có thể thấy vẻ mặt lãnh đạm của Tiểu Miên không phải nhắm vào cô ta, mà là một loại khí chất của bản thân cô ấy."Bí thư Hoàng, cháu đã tới đây rồi nên nếu mà không phiền thì ăn sáng ở nhà chúng ta xong rồi sau đó hẵng cùng Tiểu Miên ra ngoài được chứ?"Mẹ Mạch nhiệt tình nói.Hoàng Mai liếc nhìn bữa sáng trên bàn ăn, có một nồi cháo thịt trứng trần giản dị.Tuy nhiên, đã lâu cô ta chưa được ăn một bữa sáng nhà làm như vậy.Bởi vì cha mẹ cô ta đều ở nước ngoài, trong nhà chỉ có một mình cô.Quá bận rộn với công việc, hơn nữa cũng lười nấu cơm, thế nên cô ta thường giải quyết ở căng tin công ty.Hơn nữa căng tin của công ty cung cấp bữa sáng, đều là kiểu bánh mì sữa bò kiểu Tây các loại.Cô ta đột nhiên rất muốn ăn một bữa sáng có hương vị gia đình, hơn nữa, cô ta cũng muốn biết thêm về gia đình nhà họ Mạch, bèn gật đầu đồng ý.Mẹ Mạch từ trước đến nay đều là người niềm nở hiếu khách, khi thấy cô ta chịu ở nhà mình ăn cơm, bà rất cao hứng, vui vẻ để cô ta ngồi vào giữa bàn.Hoàng Mai là một người biết phép tắc nên cũng chỉ khách khí ngồi vào ghế dành cho khách bên cạnh Đồng Đồng.Mẹ Mạch múc cho cô ta một bát cháo cá phi lê còn nóng hổi, hai quả trứng rán thơm lừng và một vài món khai vị khác...!"Xem thử có hợp khẩu vị cháu không nhé, nếu không hợp thì bác làm cho cháu món khác."Mẹ Mạch nhìn Hoàng Mai với ánh mắt mong đợi.Trong lòng Hoàng Mai cảm thấy vô cùng ấm áp khi nhìn thấy bữa sáng đầy ắp hơi thở gia đình trước mặt.Đã bao lâu rồi cô ta chưa hưởng thụ nó nhỉ?Cô ta vẫn luôn ở một mình, không gia đình, không bạn bè, chỉ có công việc, chỉ quanh quẩn với Kiều Minh Húc.Sau đó cô ta nhận lại được gì chứ?Lỡ như một ngày nào đó trong tương lai cô ta ngã bệnh, không thể nào tiếp tục cật lực làm việc nữa, ai sẽ vì mình mà bưng lên một chén cháo nóng, ai sẽ ở bên tại mình không ngừng lải nhải chứ?Nhìn mẹ Mạch không ngừng dặn dò Mạch Tiểu Miên, gắp đồ ăn ngon cho cô ấy, Hoàng Mai lại thêm một lần nữa vừa hâm mộ vừa ghen tị với cô.Loại hâm mộ cùng ghen tị này còn mãnh liệt hơn cả khi cô ta nghe được tin tức cô ấy kết hôn với Kiều Minh Húc.Thật là một người hạnh phúc!Trong lòng cô ta âm thầm thở dài, cúi đầu húp cháo.Vô cùng thơm ngon, ấm áp.Nó khiến một người vốn vẫn luôn kiềm chế sức ăn để giữ dáng như cô ta cũng phải mặc kệ mà ăn hai bát lớn, ăn một cách thỏa mãn.Sau khi ăn hết hai bát cháo, cô ta dường như đã quen với sự nhiệt tình của mẹ Mạch, bắt đầu trở nên tự nhiên hơn, hòa nhập trò chuyện cùng gia đình họ để giết thời gian.Cô ta là một người biết cách nói chuyện.Sau khi ăn bữa sáng xong, mẹ Mạch gần như đã muốn nhận cô ta làm con gái rồi..
Tuy nhiên, cô ta không dám bộc lộ cảm xúc của mình để tránh đắc tội với phu nhân tổng giám đốc tương lai.
"Không sao cả, tôi cũng phải dậy thôi mà.
Chỉ là phiền cô quá, cuối tuần mà còn phải đến đi cùng tôi."
Mạch Tiểu Miên áy náy nói.
Dáng vẻ đó khiến Hoàng Mai cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Trước đây Lâm Ngọc ở trước mặt cô ta luôn mang vẻ cao cao thượng thượng, coi cô ta như thư ký của mình, tùy ý mà ra lệnh.
Mà Mạch Tiểu Miên ở trước mặt cô ta lại không phải bộ dạng vênh váo nhỏ nhen như vậy, mặc dù vẻ mặt tương đối lãnh đạm, nhưng vẫn thuộc loại ôn nhu nhã nhặn.
Hơn nữa, với kinh nghiệm từng trải của mình, có thể thấy vẻ mặt lãnh đạm của Tiểu Miên không phải nhắm vào cô ta, mà là một loại khí chất của bản thân cô ấy.
"Bí thư Hoàng, cháu đã tới đây rồi nên nếu mà không phiền thì ăn sáng ở nhà chúng ta xong rồi sau đó hẵng cùng Tiểu Miên ra ngoài được chứ?"
Mẹ Mạch nhiệt tình nói.
Hoàng Mai liếc nhìn bữa sáng trên bàn ăn, có một nồi cháo thịt trứng trần giản dị.
Tuy nhiên, đã lâu cô ta chưa được ăn một bữa sáng nhà làm như vậy.
Bởi vì cha mẹ cô ta đều ở nước ngoài, trong nhà chỉ có một mình cô.
Quá bận rộn với công việc, hơn nữa cũng lười nấu cơm, thế nên cô ta thường giải quyết ở căng tin công ty.
Hơn nữa căng tin của công ty cung cấp bữa sáng, đều là kiểu bánh mì sữa bò kiểu Tây các loại.
Cô ta đột nhiên rất muốn ăn một bữa sáng có hương vị gia đình, hơn nữa, cô ta cũng muốn biết thêm về gia đình nhà họ Mạch, bèn gật đầu đồng ý.
Mẹ Mạch từ trước đến nay đều là người niềm nở hiếu khách, khi thấy cô ta chịu ở nhà mình ăn cơm, bà rất cao hứng, vui vẻ để cô ta ngồi vào giữa bàn.
Hoàng Mai là một người biết phép tắc nên cũng chỉ khách khí ngồi vào ghế dành cho khách bên cạnh Đồng Đồng.
Mẹ Mạch múc cho cô ta một bát cháo cá phi lê còn nóng hổi, hai quả trứng rán thơm lừng và một vài món khai vị khác...!
"Xem thử có hợp khẩu vị cháu không nhé, nếu không hợp thì bác làm cho cháu món khác."
Mẹ Mạch nhìn Hoàng Mai với ánh mắt mong đợi.
Trong lòng Hoàng Mai cảm thấy vô cùng ấm áp khi nhìn thấy bữa sáng đầy ắp hơi thở gia đình trước mặt.
Đã bao lâu rồi cô ta chưa hưởng thụ nó nhỉ?
Cô ta vẫn luôn ở một mình, không gia đình, không bạn bè, chỉ có công việc, chỉ quanh quẩn với Kiều Minh Húc.
Sau đó cô ta nhận lại được gì chứ?
Lỡ như một ngày nào đó trong tương lai cô ta ngã bệnh, không thể nào tiếp tục cật lực làm việc nữa, ai sẽ vì mình mà bưng lên một chén cháo nóng, ai sẽ ở bên tại mình không ngừng lải nhải chứ?
Nhìn mẹ Mạch không ngừng dặn dò Mạch Tiểu Miên, gắp đồ ăn ngon cho cô ấy, Hoàng Mai lại thêm một lần nữa vừa hâm mộ vừa ghen tị với cô.
Loại hâm mộ cùng ghen tị này còn mãnh liệt hơn cả khi cô ta nghe được tin tức cô ấy kết hôn với Kiều Minh Húc.
Thật là một người hạnh phúc!
Trong lòng cô ta âm thầm thở dài, cúi đầu húp cháo.
Vô cùng thơm ngon, ấm áp.
Nó khiến một người vốn vẫn luôn kiềm chế sức ăn để giữ dáng như cô ta cũng phải mặc kệ mà ăn hai bát lớn, ăn một cách thỏa mãn.
Sau khi ăn hết hai bát cháo, cô ta dường như đã quen với sự nhiệt tình của mẹ Mạch, bắt đầu trở nên tự nhiên hơn, hòa nhập trò chuyện cùng gia đình họ để giết thời gian.
Cô ta là một người biết cách nói chuyện.
Sau khi ăn bữa sáng xong, mẹ Mạch gần như đã muốn nhận cô ta làm con gái rồi..
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Tuy nhiên, cô ta không dám bộc lộ cảm xúc của mình để tránh đắc tội với phu nhân tổng giám đốc tương lai."Không sao cả, tôi cũng phải dậy thôi mà.Chỉ là phiền cô quá, cuối tuần mà còn phải đến đi cùng tôi."Mạch Tiểu Miên áy náy nói.Dáng vẻ đó khiến Hoàng Mai cảm thấy thoải mái hơn một chút.Trước đây Lâm Ngọc ở trước mặt cô ta luôn mang vẻ cao cao thượng thượng, coi cô ta như thư ký của mình, tùy ý mà ra lệnh.Mà Mạch Tiểu Miên ở trước mặt cô ta lại không phải bộ dạng vênh váo nhỏ nhen như vậy, mặc dù vẻ mặt tương đối lãnh đạm, nhưng vẫn thuộc loại ôn nhu nhã nhặn.Hơn nữa, với kinh nghiệm từng trải của mình, có thể thấy vẻ mặt lãnh đạm của Tiểu Miên không phải nhắm vào cô ta, mà là một loại khí chất của bản thân cô ấy."Bí thư Hoàng, cháu đã tới đây rồi nên nếu mà không phiền thì ăn sáng ở nhà chúng ta xong rồi sau đó hẵng cùng Tiểu Miên ra ngoài được chứ?"Mẹ Mạch nhiệt tình nói.Hoàng Mai liếc nhìn bữa sáng trên bàn ăn, có một nồi cháo thịt trứng trần giản dị.Tuy nhiên, đã lâu cô ta chưa được ăn một bữa sáng nhà làm như vậy.Bởi vì cha mẹ cô ta đều ở nước ngoài, trong nhà chỉ có một mình cô.Quá bận rộn với công việc, hơn nữa cũng lười nấu cơm, thế nên cô ta thường giải quyết ở căng tin công ty.Hơn nữa căng tin của công ty cung cấp bữa sáng, đều là kiểu bánh mì sữa bò kiểu Tây các loại.Cô ta đột nhiên rất muốn ăn một bữa sáng có hương vị gia đình, hơn nữa, cô ta cũng muốn biết thêm về gia đình nhà họ Mạch, bèn gật đầu đồng ý.Mẹ Mạch từ trước đến nay đều là người niềm nở hiếu khách, khi thấy cô ta chịu ở nhà mình ăn cơm, bà rất cao hứng, vui vẻ để cô ta ngồi vào giữa bàn.Hoàng Mai là một người biết phép tắc nên cũng chỉ khách khí ngồi vào ghế dành cho khách bên cạnh Đồng Đồng.Mẹ Mạch múc cho cô ta một bát cháo cá phi lê còn nóng hổi, hai quả trứng rán thơm lừng và một vài món khai vị khác...!"Xem thử có hợp khẩu vị cháu không nhé, nếu không hợp thì bác làm cho cháu món khác."Mẹ Mạch nhìn Hoàng Mai với ánh mắt mong đợi.Trong lòng Hoàng Mai cảm thấy vô cùng ấm áp khi nhìn thấy bữa sáng đầy ắp hơi thở gia đình trước mặt.Đã bao lâu rồi cô ta chưa hưởng thụ nó nhỉ?Cô ta vẫn luôn ở một mình, không gia đình, không bạn bè, chỉ có công việc, chỉ quanh quẩn với Kiều Minh Húc.Sau đó cô ta nhận lại được gì chứ?Lỡ như một ngày nào đó trong tương lai cô ta ngã bệnh, không thể nào tiếp tục cật lực làm việc nữa, ai sẽ vì mình mà bưng lên một chén cháo nóng, ai sẽ ở bên tại mình không ngừng lải nhải chứ?Nhìn mẹ Mạch không ngừng dặn dò Mạch Tiểu Miên, gắp đồ ăn ngon cho cô ấy, Hoàng Mai lại thêm một lần nữa vừa hâm mộ vừa ghen tị với cô.Loại hâm mộ cùng ghen tị này còn mãnh liệt hơn cả khi cô ta nghe được tin tức cô ấy kết hôn với Kiều Minh Húc.Thật là một người hạnh phúc!Trong lòng cô ta âm thầm thở dài, cúi đầu húp cháo.Vô cùng thơm ngon, ấm áp.Nó khiến một người vốn vẫn luôn kiềm chế sức ăn để giữ dáng như cô ta cũng phải mặc kệ mà ăn hai bát lớn, ăn một cách thỏa mãn.Sau khi ăn hết hai bát cháo, cô ta dường như đã quen với sự nhiệt tình của mẹ Mạch, bắt đầu trở nên tự nhiên hơn, hòa nhập trò chuyện cùng gia đình họ để giết thời gian.Cô ta là một người biết cách nói chuyện.Sau khi ăn bữa sáng xong, mẹ Mạch gần như đã muốn nhận cô ta làm con gái rồi..