“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 108: “nói Xong Chưa!”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Hai người đối diện nhau, ngay cả một cái gật đầu cũng không có, vẻ mặt hờ hãng, dưới sự dẫn dắt của người dẫn chương trình, đi vào hiện trường hôn lễ đã được trang trí xong xuôi từ trước.Trong lễ đường treo vài tấm poster lớn chụp khi thử đồ cưới, ngược lại trông có cảm giác trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.Chỉ có điều, đây đều là hình tượng giả tạo cả.Đến cả người dẫn chương trình, cũng cảm giác được quan hệ lạnh nhạt giữa hai người họ.Người dẫn chương trình cố gắng đùa giỡn, muốn làm dịu đi bầu không khí lạnh nhạt giữa hai người, nhưng không có tác dụng gì, ngược lại còn khiến bản thân anh ta thấy lúng túng, đành phải nói thẳng cho họ về các phân đoạn trong buổi lễ, chỉ cho họ biết lúc nào phải làm cái gì.“Nói xong chưa!”Kiều Minh Húc nhấc tay nhìn đồng hồ, có chút không nhịn được hỏi.“À, xong rồi, tới lúc đó anh Kiều cứ làm theo chỉ dẫn của tôi là được, những việc phải làm không nhiều, thế nhưng có một đoạn, có một đoạn, không biết hai người có thể làm hay không.”Người dẫn chương trình có hơi khó xử.“Nói đi!”“Thường thì, cô dâu chú rể sau khi trao nhẫn, sẽ tới màn hôn môi thắm thiết...”Người dẫn chương trình còn chưa nói xong, Kiều Minh Húc đã nhíu mày cắt ngang: “Phần này có thể cắt bỏ!”.“Anh Kiều này, không hôn cũng được, nhưng ít nhất cũng phải ôm cô dâu, thể hiện hai người từ nay sẽ yêu thương, hạnh phúc bên nhau!”Người dẫn chương trình có chút làm khó.Anh ta cũng nhìn ra đôi vợ chồng trước mắt đây, chẳng bằng mặt cũng không bằng lòng, hoàn toàn không phải là kết hôn vì tình yêu.Tất nhiên, anh ta cũng từng gặp các cặp cô dâu chú rể bằng mặt không bằng lòng, nhưng người ta ít nhất còn giả vờ ngoài mặt một tí.Mà cái anh Kiều Minh Húc này, đến giả vờ cũng không muốn làm.“Được!”Để tránh gây phiền phức, Kiều Minh Húc đồng ý ôm, ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn Mạch Tiểu Miên vẫn tràn đầy chán ghét.Sau khi Mạch Tiểu Miên làm pháp y, từng thấy rất nhiều ánh mắt chán ghét, cô đều không thấy có vấn đề gì, cười trừ cho qua, nhưng cái nhìn của Kiều Minh Húc lại khiến trái tim cô như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua vậy.Cô tự dưng hối hận về thoả thuận hôn nhân ba năm của mình với anh.Chẳng nhẽ trong ba năm này, cô đều phải đối mặt với ánh mắt như này mà sống sao? Chỉ vì cô lỡ làm vỡ một quả cầu thuỷ tinh của anh ta sao?Kiều Minh Húc thấy người dẫn chương trình không còn yêu cầu gì, chỉ lạnh lùng nói với Mạch Tiểu Miên: “Tôi đi đây, tuỳ cô!”Nói xong, anh ta vội vàng rời đi.Ánh mắt của MC nhìn Mai Tiểu Mạch hơi phức tạp, phức tạp tới nỗi cô cảm thấy mình như một kẻ đáng thương trên đời này, như thể bị cả thế giới bỏ rơi.Cô cười gượng gạo, rồi cũng tạm biệt rời khỏi đó.Đi tới cửa khách sạn, cô cũng không tới bến xe buýt chờ, mà tản bộ lung tung trên phố.Hiện tại mới có bốn giờ chiều, dù là đã đầu thu, ánh mặt trời ở miền Nam vẫn còn nóng rát.Nhưng, cô cũng không định phơi mình.Cô chỉ muốn đi tiếp dưới ánh nắng này, để nó có thể xua đi mây mù trên người, xua đi buồn bã, tủi thân trong lòng cô..
Hai người đối diện nhau, ngay cả một cái gật đầu cũng không có, vẻ mặt hờ hãng, dưới sự dẫn dắt của người dẫn chương trình, đi vào hiện trường hôn lễ đã được trang trí xong xuôi từ trước.
Trong lễ đường treo vài tấm poster lớn chụp khi thử đồ cưới, ngược lại trông có cảm giác trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.
Chỉ có điều, đây đều là hình tượng giả tạo cả.
Đến cả người dẫn chương trình, cũng cảm giác được quan hệ lạnh nhạt giữa hai người họ.
Người dẫn chương trình cố gắng đùa giỡn, muốn làm dịu đi bầu không khí lạnh nhạt giữa hai người, nhưng không có tác dụng gì, ngược lại còn khiến bản thân anh ta thấy lúng túng, đành phải nói thẳng cho họ về các phân đoạn trong buổi lễ, chỉ cho họ biết lúc nào phải làm cái gì.
“Nói xong chưa!”
Kiều Minh Húc nhấc tay nhìn đồng hồ, có chút không nhịn được hỏi.
“À, xong rồi, tới lúc đó anh Kiều cứ làm theo chỉ dẫn của tôi là được, những việc phải làm không nhiều, thế nhưng có một đoạn, có một đoạn, không biết hai người có thể làm hay không.”
Người dẫn chương trình có hơi khó xử.
“Nói đi!”
“Thường thì, cô dâu chú rể sau khi trao nhẫn, sẽ tới màn hôn môi thắm thiết...”
Người dẫn chương trình còn chưa nói xong, Kiều Minh Húc đã nhíu mày cắt ngang: “Phần này có thể cắt bỏ!”.
“Anh Kiều này, không hôn cũng được, nhưng ít nhất cũng phải ôm cô dâu, thể hiện hai người từ nay sẽ yêu thương, hạnh phúc bên nhau!”
Người dẫn chương trình có chút làm khó.
Anh ta cũng nhìn ra đôi vợ chồng trước mắt đây, chẳng bằng mặt cũng không bằng lòng, hoàn toàn không phải là kết hôn vì tình yêu.
Tất nhiên, anh ta cũng từng gặp các cặp cô dâu chú rể bằng mặt không bằng lòng, nhưng người ta ít nhất còn giả vờ ngoài mặt một tí.
Mà cái anh Kiều Minh Húc này, đến giả vờ cũng không muốn làm.
“Được!”
Để tránh gây phiền phức, Kiều Minh Húc đồng ý ôm, ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn Mạch Tiểu Miên vẫn tràn đầy chán ghét.
Sau khi Mạch Tiểu Miên làm pháp y, từng thấy rất nhiều ánh mắt chán ghét, cô đều không thấy có vấn đề gì, cười trừ cho qua, nhưng cái nhìn của Kiều Minh Húc lại khiến trái tim cô như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua vậy.
Cô tự dưng hối hận về thoả thuận hôn nhân ba năm của mình với anh.
Chẳng nhẽ trong ba năm này, cô đều phải đối mặt với ánh mắt như này mà sống sao? Chỉ vì cô lỡ làm vỡ một quả cầu thuỷ tinh của anh ta sao?
Kiều Minh Húc thấy người dẫn chương trình không còn yêu cầu gì, chỉ lạnh lùng nói với Mạch Tiểu Miên: “Tôi đi đây, tuỳ cô!”
Nói xong, anh ta vội vàng rời đi.
Ánh mắt của MC nhìn Mai Tiểu Mạch hơi phức tạp, phức tạp tới nỗi cô cảm thấy mình như một kẻ đáng thương trên đời này, như thể bị cả thế giới bỏ rơi.
Cô cười gượng gạo, rồi cũng tạm biệt rời khỏi đó.
Đi tới cửa khách sạn, cô cũng không tới bến xe buýt chờ, mà tản bộ lung tung trên phố.
Hiện tại mới có bốn giờ chiều, dù là đã đầu thu, ánh mặt trời ở miền Nam vẫn còn nóng rát.
Nhưng, cô cũng không định phơi mình.
Cô chỉ muốn đi tiếp dưới ánh nắng này, để nó có thể xua đi mây mù trên người, xua đi buồn bã, tủi thân trong lòng cô..
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Hai người đối diện nhau, ngay cả một cái gật đầu cũng không có, vẻ mặt hờ hãng, dưới sự dẫn dắt của người dẫn chương trình, đi vào hiện trường hôn lễ đã được trang trí xong xuôi từ trước.Trong lễ đường treo vài tấm poster lớn chụp khi thử đồ cưới, ngược lại trông có cảm giác trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.Chỉ có điều, đây đều là hình tượng giả tạo cả.Đến cả người dẫn chương trình, cũng cảm giác được quan hệ lạnh nhạt giữa hai người họ.Người dẫn chương trình cố gắng đùa giỡn, muốn làm dịu đi bầu không khí lạnh nhạt giữa hai người, nhưng không có tác dụng gì, ngược lại còn khiến bản thân anh ta thấy lúng túng, đành phải nói thẳng cho họ về các phân đoạn trong buổi lễ, chỉ cho họ biết lúc nào phải làm cái gì.“Nói xong chưa!”Kiều Minh Húc nhấc tay nhìn đồng hồ, có chút không nhịn được hỏi.“À, xong rồi, tới lúc đó anh Kiều cứ làm theo chỉ dẫn của tôi là được, những việc phải làm không nhiều, thế nhưng có một đoạn, có một đoạn, không biết hai người có thể làm hay không.”Người dẫn chương trình có hơi khó xử.“Nói đi!”“Thường thì, cô dâu chú rể sau khi trao nhẫn, sẽ tới màn hôn môi thắm thiết...”Người dẫn chương trình còn chưa nói xong, Kiều Minh Húc đã nhíu mày cắt ngang: “Phần này có thể cắt bỏ!”.“Anh Kiều này, không hôn cũng được, nhưng ít nhất cũng phải ôm cô dâu, thể hiện hai người từ nay sẽ yêu thương, hạnh phúc bên nhau!”Người dẫn chương trình có chút làm khó.Anh ta cũng nhìn ra đôi vợ chồng trước mắt đây, chẳng bằng mặt cũng không bằng lòng, hoàn toàn không phải là kết hôn vì tình yêu.Tất nhiên, anh ta cũng từng gặp các cặp cô dâu chú rể bằng mặt không bằng lòng, nhưng người ta ít nhất còn giả vờ ngoài mặt một tí.Mà cái anh Kiều Minh Húc này, đến giả vờ cũng không muốn làm.“Được!”Để tránh gây phiền phức, Kiều Minh Húc đồng ý ôm, ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn Mạch Tiểu Miên vẫn tràn đầy chán ghét.Sau khi Mạch Tiểu Miên làm pháp y, từng thấy rất nhiều ánh mắt chán ghét, cô đều không thấy có vấn đề gì, cười trừ cho qua, nhưng cái nhìn của Kiều Minh Húc lại khiến trái tim cô như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua vậy.Cô tự dưng hối hận về thoả thuận hôn nhân ba năm của mình với anh.Chẳng nhẽ trong ba năm này, cô đều phải đối mặt với ánh mắt như này mà sống sao? Chỉ vì cô lỡ làm vỡ một quả cầu thuỷ tinh của anh ta sao?Kiều Minh Húc thấy người dẫn chương trình không còn yêu cầu gì, chỉ lạnh lùng nói với Mạch Tiểu Miên: “Tôi đi đây, tuỳ cô!”Nói xong, anh ta vội vàng rời đi.Ánh mắt của MC nhìn Mai Tiểu Mạch hơi phức tạp, phức tạp tới nỗi cô cảm thấy mình như một kẻ đáng thương trên đời này, như thể bị cả thế giới bỏ rơi.Cô cười gượng gạo, rồi cũng tạm biệt rời khỏi đó.Đi tới cửa khách sạn, cô cũng không tới bến xe buýt chờ, mà tản bộ lung tung trên phố.Hiện tại mới có bốn giờ chiều, dù là đã đầu thu, ánh mặt trời ở miền Nam vẫn còn nóng rát.Nhưng, cô cũng không định phơi mình.Cô chỉ muốn đi tiếp dưới ánh nắng này, để nó có thể xua đi mây mù trên người, xua đi buồn bã, tủi thân trong lòng cô..