Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 125: Gan Của Cô Không Nhỏ

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Mạch Tiểu Miên vất vả lắm mới đến bên dưới tảng đá ngầm mà anh ngồi.Còn anh đang ngồi trên tảng đá ngầm, nhìn trang phục anh mặc, nếu không làm ra động tác thô lỗ tục tằn là không thể lên đây được,Cô đứng trước mặt anh, giương mắt nhìn anh: "Có chuyện gì sao?""Không có gì."Kiều Sở Thiên muốn vươn tay kéo cô lên rồi lại rụt về nhìn cô, lạnh lùng nói.Mạch Tiểu Miên cau mày: "Tôi đi đây.""Chúng ta tâm sự đi."Giọng điệu của Kiều Sở Thiên mềm mại hơn."O."Mạch Tiểu Miên đứng thẳng nhìn anh, lạnh lùng cất tiếng.Không biết vì sao, hai người thoáng cái đã chìm trong bầu không khí im lặng xấu hổ, ai cũng không mở lời, ánh mắt nhìn về phía làn sóng lăn tăn đang quay cuồng."Åt xi!"Mạch Tiểu Miên mặc đồ hơi mỏng, khi gió biển thổi đến thì hắc xì, phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai người.Kiều Sở Thiên thoáng nhìn cô, cởi áo vest trên người mình, đưa cho cô: "Mặc đi!""Mặc đi."Mạch Tiểu Miên khẽ lắc đầu: "Không lạnh.""Mặc vào!"Giọng điệu của Kiều Sở Thiên nghiêm nghị, như mệnh lệnh ngang ngược.Mạch Tiểu Miên nhận lấy, khoác áo vest trên vai mình.Áo vest vẫn còn thoảng mùi hương dìu dịu của anh, khiến cho cơ thể lạnh lẽo của cô bắt đầu ấm lên.Cô duỗi tay thoáng v**t v* áo vest, nhìn anh nói: "Cảm ơn."Kiều Sở Thiên liếc cô một cái sâu kín, không nói gì, tiếp tục nhìn sóng vỗ...!Nhưng, rất nhanh đã đến lượt anh hắc hơi.Mạch Tiểu Miên vội vàng cởi áo vest ra, trả cho anh: "Anh phủ thêm đi!""Không lạnh"Kiều Sở Thiên lạnh lùng lườm cô: "Cô là phụ nữ!""Ha ha..."Mạch Tiểu Miên cười lớn: "Đúng là tôi là phụ nữ nhưng sức chống chịu của đàn ông cũng không mạnh hơn phụ nữ là bao, gió lớn, cũng không có gì đẹp, chúng ta trở về phòng thôi, anh mặc đi."Kiều Sở Thiên nhìn đầu tóc bị gió thổi đến rối bời và khuôn mặt xanh trắng của cô, cũng gật đầu: "Được!"Anh tự tay cầm áo vest.Mạch Tiểu Miên cũng vén váy đi xuống đá ngầm.Ai ngờ, đột nhiên có một con rết bò ra ngoài đá ngầm, bò lên chân cô.Phụ nữ luôn có một nỗi sợ hãi theo bản năng với loài bò sát, cô sợ hãi nhảy dựng lên.Đá ngầm rất trơn trượt, bộ váy nhỏ hẹp khiến độ mở hai chân của cô có hạn, cơ thể đứng không vững, lập tức ngã xuống.Kiều Sở Thiên nhanh tay lẹ mắt duỗi tay giữ chặt cô.Bước chân vững lại, cẩn thận nhìn con rết đang bò đi xa.Tay cô vẫn còn nắm lấy tay của Kiều Sở Thiên, vì sợ hãi, trong lòng bàn tay hơi chảy mồ hôi, nắm chặt lấy tay anh.Kiều Sở Thiên thấy cô đã bình tĩnh lại rồi cũng thoải mái giải phóng, cười nhạo nói: "Còn tưởng pháp y không sợ trời không sợ đất gì.Thì ra lại sợ một con rết nhỏ!"Mặt của Mạch Tiểu Miên có hơi đỏ.Gan của cô không nhỏ.Nhưng khi còn nhỏ cô từng bị rết cắn, suýt nữa thì toi mạng, vì vậy cũng để lại bóng ma tâm lý, không thể nào vượt qua nỗi sợ hãi đó..

Mạch Tiểu Miên vất vả lắm mới đến bên dưới tảng đá ngầm mà anh ngồi.

Còn anh đang ngồi trên tảng đá ngầm, nhìn trang phục anh mặc, nếu không làm ra động tác thô lỗ tục tằn là không thể lên đây được,

Cô đứng trước mặt anh, giương mắt nhìn anh: "Có chuyện gì sao?"

"Không có gì."

Kiều Sở Thiên muốn vươn tay kéo cô lên rồi lại rụt về nhìn cô, lạnh lùng nói.

Mạch Tiểu Miên cau mày: "Tôi đi đây."

"Chúng ta tâm sự đi."

Giọng điệu của Kiều Sở Thiên mềm mại hơn.

"O."

Mạch Tiểu Miên đứng thẳng nhìn anh, lạnh lùng cất tiếng.

Không biết vì sao, hai người thoáng cái đã chìm trong bầu không khí im lặng xấu hổ, ai cũng không mở lời, ánh mắt nhìn về phía làn sóng lăn tăn đang quay cuồng.

"Åt xi!"

Mạch Tiểu Miên mặc đồ hơi mỏng, khi gió biển thổi đến thì hắc xì, phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai người.

Kiều Sở Thiên thoáng nhìn cô, cởi áo vest trên người mình, đưa cho cô: "Mặc đi!"

"Mặc đi."

Mạch Tiểu Miên khẽ lắc đầu: "Không lạnh."

"Mặc vào!"

Giọng điệu của Kiều Sở Thiên nghiêm nghị, như mệnh lệnh ngang ngược.

Mạch Tiểu Miên nhận lấy, khoác áo vest trên vai mình.

Áo vest vẫn còn thoảng mùi hương dìu dịu của anh, khiến cho cơ thể lạnh lẽo của cô bắt đầu ấm lên.

Cô duỗi tay thoáng v**t v* áo vest, nhìn anh nói: "Cảm ơn."

Kiều Sở Thiên liếc cô một cái sâu kín, không nói gì, tiếp tục nhìn sóng vỗ...!

Nhưng, rất nhanh đã đến lượt anh hắc hơi.

Mạch Tiểu Miên vội vàng cởi áo vest ra, trả cho anh: "Anh phủ thêm đi!"

"Không lạnh"

Kiều Sở Thiên lạnh lùng lườm cô: "Cô là phụ nữ!"

"Ha ha..."

Mạch Tiểu Miên cười lớn: "Đúng là tôi là phụ nữ nhưng sức chống chịu của đàn ông cũng không mạnh hơn phụ nữ là bao, gió lớn, cũng không có gì đẹp, chúng ta trở về phòng thôi, anh mặc đi."

Kiều Sở Thiên nhìn đầu tóc bị gió thổi đến rối bời và khuôn mặt xanh trắng của cô, cũng gật đầu: "Được!"

Anh tự tay cầm áo vest.

Mạch Tiểu Miên cũng vén váy đi xuống đá ngầm.

Ai ngờ, đột nhiên có một con rết bò ra ngoài đá ngầm, bò lên chân cô.

Phụ nữ luôn có một nỗi sợ hãi theo bản năng với loài bò sát, cô sợ hãi nhảy dựng lên.

Đá ngầm rất trơn trượt, bộ váy nhỏ hẹp khiến độ mở hai chân của cô có hạn, cơ thể đứng không vững, lập tức ngã xuống.

Kiều Sở Thiên nhanh tay lẹ mắt duỗi tay giữ chặt cô.

Bước chân vững lại, cẩn thận nhìn con rết đang bò đi xa.

Tay cô vẫn còn nắm lấy tay của Kiều Sở Thiên, vì sợ hãi, trong lòng bàn tay hơi chảy mồ hôi, nắm chặt lấy tay anh.

Kiều Sở Thiên thấy cô đã bình tĩnh lại rồi cũng thoải mái giải phóng, cười nhạo nói: "Còn tưởng pháp y không sợ trời không sợ đất gì.

Thì ra lại sợ một con rết nhỏ!"

Mặt của Mạch Tiểu Miên có hơi đỏ.

Gan của cô không nhỏ.

Nhưng khi còn nhỏ cô từng bị rết cắn, suýt nữa thì toi mạng, vì vậy cũng để lại bóng ma tâm lý, không thể nào vượt qua nỗi sợ hãi đó..

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Mạch Tiểu Miên vất vả lắm mới đến bên dưới tảng đá ngầm mà anh ngồi.Còn anh đang ngồi trên tảng đá ngầm, nhìn trang phục anh mặc, nếu không làm ra động tác thô lỗ tục tằn là không thể lên đây được,Cô đứng trước mặt anh, giương mắt nhìn anh: "Có chuyện gì sao?""Không có gì."Kiều Sở Thiên muốn vươn tay kéo cô lên rồi lại rụt về nhìn cô, lạnh lùng nói.Mạch Tiểu Miên cau mày: "Tôi đi đây.""Chúng ta tâm sự đi."Giọng điệu của Kiều Sở Thiên mềm mại hơn."O."Mạch Tiểu Miên đứng thẳng nhìn anh, lạnh lùng cất tiếng.Không biết vì sao, hai người thoáng cái đã chìm trong bầu không khí im lặng xấu hổ, ai cũng không mở lời, ánh mắt nhìn về phía làn sóng lăn tăn đang quay cuồng."Åt xi!"Mạch Tiểu Miên mặc đồ hơi mỏng, khi gió biển thổi đến thì hắc xì, phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai người.Kiều Sở Thiên thoáng nhìn cô, cởi áo vest trên người mình, đưa cho cô: "Mặc đi!""Mặc đi."Mạch Tiểu Miên khẽ lắc đầu: "Không lạnh.""Mặc vào!"Giọng điệu của Kiều Sở Thiên nghiêm nghị, như mệnh lệnh ngang ngược.Mạch Tiểu Miên nhận lấy, khoác áo vest trên vai mình.Áo vest vẫn còn thoảng mùi hương dìu dịu của anh, khiến cho cơ thể lạnh lẽo của cô bắt đầu ấm lên.Cô duỗi tay thoáng v**t v* áo vest, nhìn anh nói: "Cảm ơn."Kiều Sở Thiên liếc cô một cái sâu kín, không nói gì, tiếp tục nhìn sóng vỗ...!Nhưng, rất nhanh đã đến lượt anh hắc hơi.Mạch Tiểu Miên vội vàng cởi áo vest ra, trả cho anh: "Anh phủ thêm đi!""Không lạnh"Kiều Sở Thiên lạnh lùng lườm cô: "Cô là phụ nữ!""Ha ha..."Mạch Tiểu Miên cười lớn: "Đúng là tôi là phụ nữ nhưng sức chống chịu của đàn ông cũng không mạnh hơn phụ nữ là bao, gió lớn, cũng không có gì đẹp, chúng ta trở về phòng thôi, anh mặc đi."Kiều Sở Thiên nhìn đầu tóc bị gió thổi đến rối bời và khuôn mặt xanh trắng của cô, cũng gật đầu: "Được!"Anh tự tay cầm áo vest.Mạch Tiểu Miên cũng vén váy đi xuống đá ngầm.Ai ngờ, đột nhiên có một con rết bò ra ngoài đá ngầm, bò lên chân cô.Phụ nữ luôn có một nỗi sợ hãi theo bản năng với loài bò sát, cô sợ hãi nhảy dựng lên.Đá ngầm rất trơn trượt, bộ váy nhỏ hẹp khiến độ mở hai chân của cô có hạn, cơ thể đứng không vững, lập tức ngã xuống.Kiều Sở Thiên nhanh tay lẹ mắt duỗi tay giữ chặt cô.Bước chân vững lại, cẩn thận nhìn con rết đang bò đi xa.Tay cô vẫn còn nắm lấy tay của Kiều Sở Thiên, vì sợ hãi, trong lòng bàn tay hơi chảy mồ hôi, nắm chặt lấy tay anh.Kiều Sở Thiên thấy cô đã bình tĩnh lại rồi cũng thoải mái giải phóng, cười nhạo nói: "Còn tưởng pháp y không sợ trời không sợ đất gì.Thì ra lại sợ một con rết nhỏ!"Mặt của Mạch Tiểu Miên có hơi đỏ.Gan của cô không nhỏ.Nhưng khi còn nhỏ cô từng bị rết cắn, suýt nữa thì toi mạng, vì vậy cũng để lại bóng ma tâm lý, không thể nào vượt qua nỗi sợ hãi đó..

Chương 125: Gan Của Cô Không Nhỏ