“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 148: Cô Nghĩ Cũng Thật Là Ác Đấy!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc trở lại, nhìn thấy bốn phía không có người, cũng không nhìn thấy xích đu mới, bèn hỏi thím Lý: "Xích đu vẫn chưa đưa tới sao?""Đã đưa tới rồi, thiếu phu nhân cho lắp đặt trên tầng thượng?" Thím Lý trả lời."Còn cô ấy đây?""Cô ấy đọc sách ở trên đó, đúng rồi, hình như đã hơi lâu.Tôi đi lên gọi cô ấy xuống, chuẩn bị ăn cơm tối."Thím Lý vừa định đi lên đã bị Kiều Minh Húc gọi lại, nói: "Để tôi lên cho, thím cứ bận việc của mình đi.""Vất vả cho thiếu gia rồi.""Không sao đâu."Kiều Minh Húc đi lên tầng thượng, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên trong ngực đang ôm một cuốn sách, hai vai hơi co lại nằm trên xích đu.Ánh nắng chiều nhàn nhạt chiếu vào nửa gương mặt bị che dưới mái tóc ngắn của cô.Anh phát hiện có thật sự rất xinh đẹp, ngũ quan mặt dù không tinh xảo như Lâm Ngọc, tuy nhiên lại vô cùng hài hòa, lông mi rất dài, khi cô nhắm mắt lại tạo nên một đường cong vô cùng đẹp đẽ nơi mí mắt.Đôi môi anh đào đỏ rực, bởi vì đang ngủ mà hơi hé mở...!Nhìn đôi môi hơi mở ra của cô, anh bỗng nhiên nuốt nước bọt, có một loại cảm giác thôi thúc muốn nếm thử rốt cuộc đó là mùi vị gì.Anh đột nhiên bị khống chế, khom người, cúi đầu...!Lúc mới của anh chuẩn bị chạm vào, Mạch Tiểu Miên đột nhiên mở hai mắt ra...!Anh sợ hết hồn, nhanh chóng đứng thẳng người dậy, giả bộ thành dáng vẻ lạnh lùng nhìn cô, tuy nhiên lỗ tai đỏ rực như đốt ấy đã sớm bán đứng tâm tư hoảng hốt của anh.Tuy nhiên, Mạch Tiểu Miên lại không nhìn thấy.Vừa rồi cô mở mắt, đột nhiên nhìn thấy gương mặt của Kiều Minh Húc sát lại gần mình cũng sợ hết cả hồn.Dĩ nhiên, cô không bao giờ nghĩ tới việc Kiều Minh Húc muốn hôn mình cả.Kiều Minh Húc cũng không ngờ được.Anh là người có bệnh sạch sẽ, đối với nước bọt của người khác vô cùng ghét cay ghét đắng.Thế mà mới vừa rồi anh lại kích động muốn nếm thử mùi vị môi cô, loại k*ch th*ch này làm anh cảm thấy vô cùng khó hiểu.Ngón tay vô thức sờ môi mình, lại nghĩ đến lúc bị Lâm Ngọc cưỡng hôn, cảm giác đó buồn nôn như ăn phải thịt heo sống vậy.Mạch Tiểu Miên chú ý tới vẻ mặt của anh có hơi mất tự nhiên, cho là anh muốn đùa dai vớimình, bèn dùng ánh mắt đầy phòng bị nhìn anh chất vấn: "Vừa rồi anh muốn làm gì tôi đấy? Không phải là muốn vẽ rùa đen hay nhổ nước miếng lên mặt tôi đấy chứ?""Cô nghĩ cũng thật là ác đấy!"Kiều Minh Húc liếc nhìn cô, nói: "Tôi chỉ là xem thử có phải cố giả bộ ngủ hay không thôi.""Giả bộ ngủ? Có ai khi không giả bộ ngủ làm gì?"Mạch Tiểu Miên liếc mắt lại nhìn anh.Một trận gió biển thổi vào, sống lưng cô đột nhiên cảm giác được hơi lạnh, sau đó lỗ mũi lại ngứa một chút, cũng không có chút che giấu nào nhảy mũi một cái thật to."Lạnh sao?".
Kiều Minh Húc trở lại, nhìn thấy bốn phía không có người, cũng không nhìn thấy xích đu mới, bèn hỏi thím Lý: "Xích đu vẫn chưa đưa tới sao?"
"Đã đưa tới rồi, thiếu phu nhân cho lắp đặt trên tầng thượng?" Thím Lý trả lời.
"Còn cô ấy đây?"
"Cô ấy đọc sách ở trên đó, đúng rồi, hình như đã hơi lâu.
Tôi đi lên gọi cô ấy xuống, chuẩn bị ăn cơm tối."
Thím Lý vừa định đi lên đã bị Kiều Minh Húc gọi lại, nói: "Để tôi lên cho, thím cứ bận việc của mình đi."
"Vất vả cho thiếu gia rồi."
"Không sao đâu."
Kiều Minh Húc đi lên tầng thượng, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên trong ngực đang ôm một cuốn sách, hai vai hơi co lại nằm trên xích đu.
Ánh nắng chiều nhàn nhạt chiếu vào nửa gương mặt bị che dưới mái tóc ngắn của cô.
Anh phát hiện có thật sự rất xinh đẹp, ngũ quan mặt dù không tinh xảo như Lâm Ngọc, tuy nhiên lại vô cùng hài hòa, lông mi rất dài, khi cô nhắm mắt lại tạo nên một đường cong vô cùng đẹp đẽ nơi mí mắt.
Đôi môi anh đào đỏ rực, bởi vì đang ngủ mà hơi hé mở...!
Nhìn đôi môi hơi mở ra của cô, anh bỗng nhiên nuốt nước bọt, có một loại cảm giác thôi thúc muốn nếm thử rốt cuộc đó là mùi vị gì.
Anh đột nhiên bị khống chế, khom người, cúi đầu...!
Lúc mới của anh chuẩn bị chạm vào, Mạch Tiểu Miên đột nhiên mở hai mắt ra...!
Anh sợ hết hồn, nhanh chóng đứng thẳng người dậy, giả bộ thành dáng vẻ lạnh lùng nhìn cô, tuy nhiên lỗ tai đỏ rực như đốt ấy đã sớm bán đứng tâm tư hoảng hốt của anh.
Tuy nhiên, Mạch Tiểu Miên lại không nhìn thấy.
Vừa rồi cô mở mắt, đột nhiên nhìn thấy gương mặt của Kiều Minh Húc sát lại gần mình cũng sợ hết cả hồn.
Dĩ nhiên, cô không bao giờ nghĩ tới việc Kiều Minh Húc muốn hôn mình cả.
Kiều Minh Húc cũng không ngờ được.
Anh là người có bệnh sạch sẽ, đối với nước bọt của người khác vô cùng ghét cay ghét đắng.
Thế mà mới vừa rồi anh lại kích động muốn nếm thử mùi vị môi cô, loại k*ch th*ch này làm anh cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Ngón tay vô thức sờ môi mình, lại nghĩ đến lúc bị Lâm Ngọc cưỡng hôn, cảm giác đó buồn nôn như ăn phải thịt heo sống vậy.
Mạch Tiểu Miên chú ý tới vẻ mặt của anh có hơi mất tự nhiên, cho là anh muốn đùa dai với
mình, bèn dùng ánh mắt đầy phòng bị nhìn anh chất vấn: "Vừa rồi anh muốn làm gì tôi đấy? Không phải là muốn vẽ rùa đen hay nhổ nước miếng lên mặt tôi đấy chứ?"
"Cô nghĩ cũng thật là ác đấy!"
Kiều Minh Húc liếc nhìn cô, nói: "Tôi chỉ là xem thử có phải cố giả bộ ngủ hay không thôi."
"Giả bộ ngủ? Có ai khi không giả bộ ngủ làm gì?"
Mạch Tiểu Miên liếc mắt lại nhìn anh.
Một trận gió biển thổi vào, sống lưng cô đột nhiên cảm giác được hơi lạnh, sau đó lỗ mũi lại ngứa một chút, cũng không có chút che giấu nào nhảy mũi một cái thật to.
"Lạnh sao?".
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Kiều Minh Húc trở lại, nhìn thấy bốn phía không có người, cũng không nhìn thấy xích đu mới, bèn hỏi thím Lý: "Xích đu vẫn chưa đưa tới sao?""Đã đưa tới rồi, thiếu phu nhân cho lắp đặt trên tầng thượng?" Thím Lý trả lời."Còn cô ấy đây?""Cô ấy đọc sách ở trên đó, đúng rồi, hình như đã hơi lâu.Tôi đi lên gọi cô ấy xuống, chuẩn bị ăn cơm tối."Thím Lý vừa định đi lên đã bị Kiều Minh Húc gọi lại, nói: "Để tôi lên cho, thím cứ bận việc của mình đi.""Vất vả cho thiếu gia rồi.""Không sao đâu."Kiều Minh Húc đi lên tầng thượng, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên trong ngực đang ôm một cuốn sách, hai vai hơi co lại nằm trên xích đu.Ánh nắng chiều nhàn nhạt chiếu vào nửa gương mặt bị che dưới mái tóc ngắn của cô.Anh phát hiện có thật sự rất xinh đẹp, ngũ quan mặt dù không tinh xảo như Lâm Ngọc, tuy nhiên lại vô cùng hài hòa, lông mi rất dài, khi cô nhắm mắt lại tạo nên một đường cong vô cùng đẹp đẽ nơi mí mắt.Đôi môi anh đào đỏ rực, bởi vì đang ngủ mà hơi hé mở...!Nhìn đôi môi hơi mở ra của cô, anh bỗng nhiên nuốt nước bọt, có một loại cảm giác thôi thúc muốn nếm thử rốt cuộc đó là mùi vị gì.Anh đột nhiên bị khống chế, khom người, cúi đầu...!Lúc mới của anh chuẩn bị chạm vào, Mạch Tiểu Miên đột nhiên mở hai mắt ra...!Anh sợ hết hồn, nhanh chóng đứng thẳng người dậy, giả bộ thành dáng vẻ lạnh lùng nhìn cô, tuy nhiên lỗ tai đỏ rực như đốt ấy đã sớm bán đứng tâm tư hoảng hốt của anh.Tuy nhiên, Mạch Tiểu Miên lại không nhìn thấy.Vừa rồi cô mở mắt, đột nhiên nhìn thấy gương mặt của Kiều Minh Húc sát lại gần mình cũng sợ hết cả hồn.Dĩ nhiên, cô không bao giờ nghĩ tới việc Kiều Minh Húc muốn hôn mình cả.Kiều Minh Húc cũng không ngờ được.Anh là người có bệnh sạch sẽ, đối với nước bọt của người khác vô cùng ghét cay ghét đắng.Thế mà mới vừa rồi anh lại kích động muốn nếm thử mùi vị môi cô, loại k*ch th*ch này làm anh cảm thấy vô cùng khó hiểu.Ngón tay vô thức sờ môi mình, lại nghĩ đến lúc bị Lâm Ngọc cưỡng hôn, cảm giác đó buồn nôn như ăn phải thịt heo sống vậy.Mạch Tiểu Miên chú ý tới vẻ mặt của anh có hơi mất tự nhiên, cho là anh muốn đùa dai vớimình, bèn dùng ánh mắt đầy phòng bị nhìn anh chất vấn: "Vừa rồi anh muốn làm gì tôi đấy? Không phải là muốn vẽ rùa đen hay nhổ nước miếng lên mặt tôi đấy chứ?""Cô nghĩ cũng thật là ác đấy!"Kiều Minh Húc liếc nhìn cô, nói: "Tôi chỉ là xem thử có phải cố giả bộ ngủ hay không thôi.""Giả bộ ngủ? Có ai khi không giả bộ ngủ làm gì?"Mạch Tiểu Miên liếc mắt lại nhìn anh.Một trận gió biển thổi vào, sống lưng cô đột nhiên cảm giác được hơi lạnh, sau đó lỗ mũi lại ngứa một chút, cũng không có chút che giấu nào nhảy mũi một cái thật to."Lạnh sao?".