“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 151: Tay Chân Vụng Về
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Ngày đó nhìn thấy Kiều Minh Húc và Phùng Quang Hiển ở nhà hàng Hồng Tường Vi, khóe môi cô cũng bất giác khẽ mỉm cười."Bà nội tôi là một người vĩ đại."Kiều Minh Húc nói."Ừ.Tôi cũng sẽ cố gắng trở thành một người vĩ đại như vậy."Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa không kịp chờ đợi mở sách ra để xem.Bên trong sách quả nhiên có không ít chữ viết của Trang Hồng Linh, những nhận xét đặc biệt.Nhìn một lúc thôi đã mê mệt trong đó rồi, cũng quên luôn sự tồn tại của Kiều Minh Húc ở bên cạnh.Thấy cô cúi đầu chuyên chú đọc sách, hơn nữa biểu cảm còn vô thức không ngừng biến hóa theo từng tình tiết trong trang sách.Có nghi ngờ...!Có kinh ngạc...!Có mừng rỡ...!F!Có đột nhiên chiêm nghiệm lại rồi giống như bừng tỉnh hiểu ra...!Kiều Minh Húc ở một bên nhìn những biểu cảm trên gương mặt cô, cảm thấy vô cùng thú vị.Lâm Ngọc cũng thích đọc sách trước mặt anh, tuy nhiên, đại đa số đều là xem các loại tạp chí thời trang, hơn nữa cũng không có nhiều biểu cảm lắm, chỉ là an tĩnh mà đọc.Dĩ nhiên, Mạch Tiểu Miên cũng là an tĩnh đọc.Nhưng cô lại đưa toàn tâm toàn ý vào, biểu cảm phong phú, tựa như gặp phải thiên quân vạn mã vậy.Nhìn cô một lúc, anh cũng mở máy tính của mình ra, bắt đầu làm việc của mình.Sau đó cũng nhanh chóng tập trung vào, toàn bộ tinh thần đều chuyên chú vào đó, quên hết tất cả xung quanh.Mạch Tiểu Miên vẫn luôn cảm giác bụng mình rất không thoải mái lắm, cần phải đi vệ sinh.Cô đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn thấy ngón tay thon dài của Kiều Minh Húc đang lướt rất nhanh trên bàn phím ở bên kia.Trên gương mặt lạnh lùng của anh không có nhiều biểu cảm, chỉ là thỉnh thoảng nơi chân mày hơi nhíu chặt lại.Một người đàn ông chuyên chú làm việc đúng là đẹp trai nhất!Mạch Tiểu Miên lại một lần nữa sâu sắc xác nhận đạo lý này.Cô từ trên ghế sô pha đứng dậy, nhưng không ngờ có chút hấp tấp, đá phải một chiếc ghế đẩu ở bên cạnh.Nghe thấy tiếng vang, Kiều Minh Húc bèn ngẩng đầu lên nhìn cô."Xin lỗi."Mạch Tiểu Miên thấy mình quấy rầy anh, bèn lè lưỡi một cái, áy náy nói: "Làm phiền anh rồi.""Tay chân vụng về."Kiều Minh Húc nói một câu rồi lại cúi đầu bận việc của mình.Mạch Tiểu Miên ở sau lưng anh liếc mắt một cái, sau đó đi về phía phòng vệ sinh.Cô một lần nữa ngồi lại trên ghế sô pha, cảm giác ánh mắt hơi mỏi, nên cũng không xem sách nữa mà chăm chú nhìn anh.Nhận thấy ánh mắt của cô, Kiều Minh Húc ngước mắt nhìn cô hỏi: "Tôi rấttuấn tú sao?""Ừ, đẹp trai thật."Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng trả lời thành thật."Tôi biết."Kiều Minh Húc cũng không khách khí chút nào..
Ngày đó nhìn thấy Kiều Minh Húc và Phùng Quang Hiển ở nhà hàng Hồng Tường Vi, khóe môi cô cũng bất giác khẽ mỉm cười.
"Bà nội tôi là một người vĩ đại."
Kiều Minh Húc nói.
"Ừ.
Tôi cũng sẽ cố gắng trở thành một người vĩ đại như vậy."
Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa không kịp chờ đợi mở sách ra để xem.
Bên trong sách quả nhiên có không ít chữ viết của Trang Hồng Linh, những nhận xét đặc biệt.
Nhìn một lúc thôi đã mê mệt trong đó rồi, cũng quên luôn sự tồn tại của Kiều Minh Húc ở bên cạnh.
Thấy cô cúi đầu chuyên chú đọc sách, hơn nữa biểu cảm còn vô thức không ngừng biến hóa theo từng tình tiết trong trang sách.
Có nghi ngờ...!
Có kinh ngạc...!
Có mừng rỡ...!
F
!
Có đột nhiên chiêm nghiệm lại rồi giống như bừng tỉnh hiểu ra...!
Kiều Minh Húc ở một bên nhìn những biểu cảm trên gương mặt cô, cảm thấy vô cùng thú vị.
Lâm Ngọc cũng thích đọc sách trước mặt anh, tuy nhiên, đại đa số đều là xem các loại tạp chí thời trang, hơn nữa cũng không có nhiều biểu cảm lắm, chỉ là an tĩnh mà đọc.
Dĩ nhiên, Mạch Tiểu Miên cũng là an tĩnh đọc.
Nhưng cô lại đưa toàn tâm toàn ý vào, biểu cảm phong phú, tựa như gặp phải thiên quân vạn mã vậy.
Nhìn cô một lúc, anh cũng mở máy tính của mình ra, bắt đầu làm việc của mình.
Sau đó cũng nhanh chóng tập trung vào, toàn bộ tinh thần đều chuyên chú vào đó, quên hết tất cả xung quanh.
Mạch Tiểu Miên vẫn luôn cảm giác bụng mình rất không thoải mái lắm, cần phải đi vệ sinh.
Cô đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn thấy ngón tay thon dài của Kiều Minh Húc đang lướt rất nhanh trên bàn phím ở bên kia.
Trên gương mặt lạnh lùng của anh không có nhiều biểu cảm, chỉ là thỉnh thoảng nơi chân mày hơi nhíu chặt lại.
Một người đàn ông chuyên chú làm việc đúng là đẹp trai nhất!
Mạch Tiểu Miên lại một lần nữa sâu sắc xác nhận đạo lý này.
Cô từ trên ghế sô pha đứng dậy, nhưng không ngờ có chút hấp tấp, đá phải một chiếc ghế đẩu ở bên cạnh.
Nghe thấy tiếng vang, Kiều Minh Húc bèn ngẩng đầu lên nhìn cô.
"Xin lỗi."
Mạch Tiểu Miên thấy mình quấy rầy anh, bèn lè lưỡi một cái, áy náy nói: "Làm phiền anh rồi."
"Tay chân vụng về."
Kiều Minh Húc nói một câu rồi lại cúi đầu bận việc của mình.
Mạch Tiểu Miên ở sau lưng anh liếc mắt một cái, sau đó đi về phía phòng vệ sinh.
Cô một lần nữa ngồi lại trên ghế sô pha, cảm giác ánh mắt hơi mỏi, nên cũng không xem sách nữa mà chăm chú nhìn anh.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Kiều Minh Húc ngước mắt nhìn cô hỏi: "Tôi rất
tuấn tú sao?"
"Ừ, đẹp trai thật."
Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng trả lời thành thật.
"Tôi biết."
Kiều Minh Húc cũng không khách khí chút nào..
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Ngày đó nhìn thấy Kiều Minh Húc và Phùng Quang Hiển ở nhà hàng Hồng Tường Vi, khóe môi cô cũng bất giác khẽ mỉm cười."Bà nội tôi là một người vĩ đại."Kiều Minh Húc nói."Ừ.Tôi cũng sẽ cố gắng trở thành một người vĩ đại như vậy."Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa không kịp chờ đợi mở sách ra để xem.Bên trong sách quả nhiên có không ít chữ viết của Trang Hồng Linh, những nhận xét đặc biệt.Nhìn một lúc thôi đã mê mệt trong đó rồi, cũng quên luôn sự tồn tại của Kiều Minh Húc ở bên cạnh.Thấy cô cúi đầu chuyên chú đọc sách, hơn nữa biểu cảm còn vô thức không ngừng biến hóa theo từng tình tiết trong trang sách.Có nghi ngờ...!Có kinh ngạc...!Có mừng rỡ...!F!Có đột nhiên chiêm nghiệm lại rồi giống như bừng tỉnh hiểu ra...!Kiều Minh Húc ở một bên nhìn những biểu cảm trên gương mặt cô, cảm thấy vô cùng thú vị.Lâm Ngọc cũng thích đọc sách trước mặt anh, tuy nhiên, đại đa số đều là xem các loại tạp chí thời trang, hơn nữa cũng không có nhiều biểu cảm lắm, chỉ là an tĩnh mà đọc.Dĩ nhiên, Mạch Tiểu Miên cũng là an tĩnh đọc.Nhưng cô lại đưa toàn tâm toàn ý vào, biểu cảm phong phú, tựa như gặp phải thiên quân vạn mã vậy.Nhìn cô một lúc, anh cũng mở máy tính của mình ra, bắt đầu làm việc của mình.Sau đó cũng nhanh chóng tập trung vào, toàn bộ tinh thần đều chuyên chú vào đó, quên hết tất cả xung quanh.Mạch Tiểu Miên vẫn luôn cảm giác bụng mình rất không thoải mái lắm, cần phải đi vệ sinh.Cô đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn thấy ngón tay thon dài của Kiều Minh Húc đang lướt rất nhanh trên bàn phím ở bên kia.Trên gương mặt lạnh lùng của anh không có nhiều biểu cảm, chỉ là thỉnh thoảng nơi chân mày hơi nhíu chặt lại.Một người đàn ông chuyên chú làm việc đúng là đẹp trai nhất!Mạch Tiểu Miên lại một lần nữa sâu sắc xác nhận đạo lý này.Cô từ trên ghế sô pha đứng dậy, nhưng không ngờ có chút hấp tấp, đá phải một chiếc ghế đẩu ở bên cạnh.Nghe thấy tiếng vang, Kiều Minh Húc bèn ngẩng đầu lên nhìn cô."Xin lỗi."Mạch Tiểu Miên thấy mình quấy rầy anh, bèn lè lưỡi một cái, áy náy nói: "Làm phiền anh rồi.""Tay chân vụng về."Kiều Minh Húc nói một câu rồi lại cúi đầu bận việc của mình.Mạch Tiểu Miên ở sau lưng anh liếc mắt một cái, sau đó đi về phía phòng vệ sinh.Cô một lần nữa ngồi lại trên ghế sô pha, cảm giác ánh mắt hơi mỏi, nên cũng không xem sách nữa mà chăm chú nhìn anh.Nhận thấy ánh mắt của cô, Kiều Minh Húc ngước mắt nhìn cô hỏi: "Tôi rấttuấn tú sao?""Ừ, đẹp trai thật."Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng trả lời thành thật."Tôi biết."Kiều Minh Húc cũng không khách khí chút nào..