“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 165: Anh Bảo Tôi Tối Nay Không Tắm
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Bị thương sao?"Lâm Ngọc rất muốn nói, cho dù có bị liệt đi nữa thì anh cũng không nên ôm người phụ nữkhác.Tuy nhiên, cô ta phải kiêng dè về hình tượng của mình ở trong lòng anh, không thể để cho anh thấy mình là người phụ nữ ăn không nói có, tranh cãi vô lý được."Vậy bảo cô ấy nghỉ ngơi dưỡng thương cho thật tốt.Minh Húc à, thật xin lỗi, là em quá yêu anh, quá lo lắng cho anh nên một phút nông nỗi hiểu lầm anh."Lâm Ngọc nhanh chóng nói."Không sao đâu.""Minh Húc, ngày mai chúng ta gặp nhau ăn chung bữa cơm nhé? Một ngày không gặp anh em có cảm giác dài như một năm trôi qua rồi vậy.Thật giống như người xưa thường nói, một ngày không gặp tựa ba thu."Lâm Ngọc nũng nịu nói."Thật xin lỗi, ngày mai anh có việc bận rồi.""Anh phải làm gì sao?""Ừ, theo phong tục, ngày mai là ngày thứ ba lại mặt", anh sẽ về nhà cùng Mạch Tiểu Miên, muốn làm khách ở nhà mẹ của cô ấy""Hai người không phải chỉ là đám cưới giả thôi sao? Cần gì phải bài bản như thế?"Lâm Ngọc vừa nghe anh nói về chuyện của Mạch Tiểu Miên mà không thể ăn cơm cùng mình, mặt không khỏi nóng lên vài độ, trong lòng giống như bị dao đâm mạnh vào."Đám cưới giả, nhưng chỉ là anh cùng cô ấy ký cam kết thôi, người ngoài không hề biết.Ngọc Ngọc, em cũng biết, nhà họ Kiều bọn anh từ trước đến nay vẫn luôn coi trọng lễ nghi mà."Kiều Minh Húc giải thích nói.Nghe được những lời này của anh, Lâm Ngọc không biết nên nói gì thêm nữa.Trong lòng cô ta càng lúc càng bất an."Được rồi, Minh Húc, hai người về nhà mẹ đẻ nhiều nhất chỉ cần một buổi sáng hoặc một buổi chiều thôi.Anh cũng không thể ở nhà người khác lâu như vậy được.Tối nay bọn mình ăn cơm cùng nhau được chứ?"Trong giọng nói của Lâm Ngọc mang theo sự khẩn cầu: "Em thật sự rất nhớ anh, nhớ đến nỗi không buồn ăn uống gì cả.Mẹ còn nói em gầy đi một vòng lớn đấy."Kiều Minh Húc trầm ngâm một thoáng, đáp: "Được rồi, 9 giờ tối mai, chúng ta gặp nhau ở hội sở Phong Nhã!""Tốt quả, cảm ơn Minh Húc, yêu anh."Cuối cùng cũng có thể để anh ra ngoài cùng cô ta, Lâm Ngọc cao hứng hoan hô."Anh còn có chuyện phải làm, tạm thời sẽ không nói chuyện nhiều với em được.Em nghỉ ngơi sớm, gặp lại sau.""Tạm biệt..."Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại của Lâm Ngọc Xong, trở lại trong phòng, thấy Mạch Tiểu Miên đang thất thần, bèn đưa ngón tay ra búng vào trán của cô.Trán Mạch Tiểu Miên đau nhức, cô lập tức trợn mắt nhìn anh nói: "Không được tùy tiện bóng vào trán của người khác? Sẽ ngốc đấy!""Vốn dĩ ngốc mà, còn có thể thay đổi gì nữa sao?"Kiều Minh Húc cười nhạo nói.Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: "Lười nhiều lời cùng anh, tôi muốn tắm rồi ngủ.""Không phải bác sĩ đã dặn chân em không được đụng vào nước sao?"Kiều Minh Húc nhìn vào chân cô một chút rồi nói."Anh bảo tôi tối nay không tắm?"
"Bị thương sao?"
Lâm Ngọc rất muốn nói, cho dù có bị liệt đi nữa thì anh cũng không nên ôm người phụ nữ
khác.
Tuy nhiên, cô ta phải kiêng dè về hình tượng của mình ở trong lòng anh, không thể để cho anh thấy mình là người phụ nữ ăn không nói có, tranh cãi vô lý được.
"Vậy bảo cô ấy nghỉ ngơi dưỡng thương cho thật tốt.
Minh Húc à, thật xin lỗi, là em quá yêu anh, quá lo lắng cho anh nên một phút nông nỗi hiểu lầm anh."
Lâm Ngọc nhanh chóng nói.
"Không sao đâu."
"Minh Húc, ngày mai chúng ta gặp nhau ăn chung bữa cơm nhé? Một ngày không gặp anh em có cảm giác dài như một năm trôi qua rồi vậy.
Thật giống như người xưa thường nói, một ngày không gặp tựa ba thu."
Lâm Ngọc nũng nịu nói.
"Thật xin lỗi, ngày mai anh có việc bận rồi."
"Anh phải làm gì sao?"
"Ừ, theo phong tục, ngày mai là ngày thứ ba lại mặt", anh sẽ về nhà cùng Mạch Tiểu Miên, muốn làm khách ở nhà mẹ của cô ấy"
"Hai người không phải chỉ là đám cưới giả thôi sao? Cần gì phải bài bản như thế?"
Lâm Ngọc vừa nghe anh nói về chuyện của Mạch Tiểu Miên mà không thể ăn cơm cùng mình, mặt không khỏi nóng lên vài độ, trong lòng giống như bị dao đâm mạnh vào.
"Đám cưới giả, nhưng chỉ là anh cùng cô ấy ký cam kết thôi, người ngoài không hề biết.
Ngọc Ngọc, em cũng biết, nhà họ Kiều bọn anh từ trước đến nay vẫn luôn coi trọng lễ nghi mà."
Kiều Minh Húc giải thích nói.
Nghe được những lời này của anh, Lâm Ngọc không biết nên nói gì thêm nữa.
Trong lòng cô ta càng lúc càng bất an.
"Được rồi, Minh Húc, hai người về nhà mẹ đẻ nhiều nhất chỉ cần một buổi sáng hoặc một buổi chiều thôi.
Anh cũng không thể ở nhà người khác lâu như vậy được.
Tối nay bọn mình ăn cơm cùng nhau được chứ?"
Trong giọng nói của Lâm Ngọc mang theo sự khẩn cầu: "Em thật sự rất nhớ anh, nhớ đến nỗi không buồn ăn uống gì cả.
Mẹ còn nói em gầy đi một vòng lớn đấy."
Kiều Minh Húc trầm ngâm một thoáng, đáp: "Được rồi, 9 giờ tối mai, chúng ta gặp nhau ở hội sở Phong Nhã!"
"Tốt quả, cảm ơn Minh Húc, yêu anh."
Cuối cùng cũng có thể để anh ra ngoài cùng cô ta, Lâm Ngọc cao hứng hoan hô.
"Anh còn có chuyện phải làm, tạm thời sẽ không nói chuyện nhiều với em được.
Em nghỉ ngơi sớm, gặp lại sau."
"Tạm biệt..."
Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại của Lâm Ngọc Xong, trở lại trong phòng, thấy Mạch Tiểu Miên đang thất thần, bèn đưa ngón tay ra búng vào trán của cô.
Trán Mạch Tiểu Miên đau nhức, cô lập tức trợn mắt nhìn anh nói: "Không được tùy tiện bóng vào trán của người khác? Sẽ ngốc đấy!"
"Vốn dĩ ngốc mà, còn có thể thay đổi gì nữa sao?"
Kiều Minh Húc cười nhạo nói.
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: "Lười nhiều lời cùng anh, tôi muốn tắm rồi ngủ."
"Không phải bác sĩ đã dặn chân em không được đụng vào nước sao?"
Kiều Minh Húc nhìn vào chân cô một chút rồi nói.
"Anh bảo tôi tối nay không tắm?"
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Bị thương sao?"Lâm Ngọc rất muốn nói, cho dù có bị liệt đi nữa thì anh cũng không nên ôm người phụ nữkhác.Tuy nhiên, cô ta phải kiêng dè về hình tượng của mình ở trong lòng anh, không thể để cho anh thấy mình là người phụ nữ ăn không nói có, tranh cãi vô lý được."Vậy bảo cô ấy nghỉ ngơi dưỡng thương cho thật tốt.Minh Húc à, thật xin lỗi, là em quá yêu anh, quá lo lắng cho anh nên một phút nông nỗi hiểu lầm anh."Lâm Ngọc nhanh chóng nói."Không sao đâu.""Minh Húc, ngày mai chúng ta gặp nhau ăn chung bữa cơm nhé? Một ngày không gặp anh em có cảm giác dài như một năm trôi qua rồi vậy.Thật giống như người xưa thường nói, một ngày không gặp tựa ba thu."Lâm Ngọc nũng nịu nói."Thật xin lỗi, ngày mai anh có việc bận rồi.""Anh phải làm gì sao?""Ừ, theo phong tục, ngày mai là ngày thứ ba lại mặt", anh sẽ về nhà cùng Mạch Tiểu Miên, muốn làm khách ở nhà mẹ của cô ấy""Hai người không phải chỉ là đám cưới giả thôi sao? Cần gì phải bài bản như thế?"Lâm Ngọc vừa nghe anh nói về chuyện của Mạch Tiểu Miên mà không thể ăn cơm cùng mình, mặt không khỏi nóng lên vài độ, trong lòng giống như bị dao đâm mạnh vào."Đám cưới giả, nhưng chỉ là anh cùng cô ấy ký cam kết thôi, người ngoài không hề biết.Ngọc Ngọc, em cũng biết, nhà họ Kiều bọn anh từ trước đến nay vẫn luôn coi trọng lễ nghi mà."Kiều Minh Húc giải thích nói.Nghe được những lời này của anh, Lâm Ngọc không biết nên nói gì thêm nữa.Trong lòng cô ta càng lúc càng bất an."Được rồi, Minh Húc, hai người về nhà mẹ đẻ nhiều nhất chỉ cần một buổi sáng hoặc một buổi chiều thôi.Anh cũng không thể ở nhà người khác lâu như vậy được.Tối nay bọn mình ăn cơm cùng nhau được chứ?"Trong giọng nói của Lâm Ngọc mang theo sự khẩn cầu: "Em thật sự rất nhớ anh, nhớ đến nỗi không buồn ăn uống gì cả.Mẹ còn nói em gầy đi một vòng lớn đấy."Kiều Minh Húc trầm ngâm một thoáng, đáp: "Được rồi, 9 giờ tối mai, chúng ta gặp nhau ở hội sở Phong Nhã!""Tốt quả, cảm ơn Minh Húc, yêu anh."Cuối cùng cũng có thể để anh ra ngoài cùng cô ta, Lâm Ngọc cao hứng hoan hô."Anh còn có chuyện phải làm, tạm thời sẽ không nói chuyện nhiều với em được.Em nghỉ ngơi sớm, gặp lại sau.""Tạm biệt..."Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại của Lâm Ngọc Xong, trở lại trong phòng, thấy Mạch Tiểu Miên đang thất thần, bèn đưa ngón tay ra búng vào trán của cô.Trán Mạch Tiểu Miên đau nhức, cô lập tức trợn mắt nhìn anh nói: "Không được tùy tiện bóng vào trán của người khác? Sẽ ngốc đấy!""Vốn dĩ ngốc mà, còn có thể thay đổi gì nữa sao?"Kiều Minh Húc cười nhạo nói.Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: "Lười nhiều lời cùng anh, tôi muốn tắm rồi ngủ.""Không phải bác sĩ đã dặn chân em không được đụng vào nước sao?"Kiều Minh Húc nhìn vào chân cô một chút rồi nói."Anh bảo tôi tối nay không tắm?"