Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 167: Đây Cũng Là Chuyện Cô Không Muốn Thấy

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Đây cũng là chuyện cô không muốn thấy."Ở trong giới của chúng tôi, vợ là tấm danh thiếp của chồng, cũng có thể nói là đồ trang sức.Nghĩa là nếu không khéo léo sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thể diện và tôn nghiêm của chồng.Em xem như là vợ trên danh nghĩa của tôi, sau này có lúc còn phải cùng tôi ra ngoài gặp bạn bè đối tác nữa.Em cũng không thể để người khác chê cười tôi hà khắc với em được.Kiều Minh Húc chăm chú nhìn cô nói.Mạch Tiểu Miên gật đầu nói: "Ừ, ngày mai tôi sẽ đi mua thêm vài bộ quần áo.Chỉ là tôi không có tiền, anh cho tôi mượn trước nhé""Quần áo của em đại diện cho thể diện của tôi, vì vậy số nợ này nên tính lên tôi.Hơn nữa, ngày mai sẽ có người đưa quần áo tới, em không cần phải quan tâm đến việc đi dạo phố mua quần áo đâu."Kiều Minh Húc hỏi size quần áo của cô.Mạch Tiểu Miên cũng lười phải dè dặt tự ái gì đó, dù sao có quần áo mặc là tốt rồi.Nếu vìmặt mũi của anh, vậy thì cứ để anh gánh vác tất cả những chuyện này đi.Thế nên cô cũng chỉ nói size quần áo của mình cho anh biết.Kiều Minh Húc lập tức gọi điện thoại, nội dung cuộc gọi là bảo đối phương sáng mai đưa tới những bộ quần hàng hiệu mới nhất.Nhìn thấy anh liên tiếp gọi mười cuộc điện thoại, Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nói: "Anh muốn mua cho tôi cả một phòng để quần áo đấy à?""Chính xác, tôi không thể để cho người khác nhìn vào thấy Vợ tôi mặc quần áo giống nhau mỗi ngày được.Các cô gái trong giới của bọn tôi, một bộ quần áo tối đa chỉ mặc mấy lần mà thôi."Kiều Minh Húc đáp.Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói: "Vậy chẳng phải là rất nhiều quần áo sao? Hơn nữa quần áo của bọn anh mỗi một món đều rất đắt, chỉ mặc mấy lần có phải rất lãng phí không.Chồng bọn họ không có ý kiến gì sao?""Ha ha."Kiều Minh Húc cười một tiếng, nói: "Đàn ông kiếm tiền, đàn bà tiêu tiền, đây là đạo lý hiển nhiên.Bởi vì nuôi một con thiên nga so với nuôi một con vịt đã không giống nhau rồi.Chỉ những loại đàn ông không có bản lĩnh mới có thể oán trách vợ mình mua quần áo bao nhiêu tiền thôi.""Ồ, tư tưởng của anh đúng là để cho các cô gái phải yêu nha, có thể làm ông chồng quốc dân được rồi."

Đây cũng là chuyện cô không muốn thấy.

"Ở trong giới của chúng tôi, vợ là tấm danh thiếp của chồng, cũng có thể nói là đồ trang sức.

Nghĩa là nếu không khéo léo sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thể diện và tôn nghiêm của chồng.

Em xem như là vợ trên danh nghĩa của tôi, sau này có lúc còn phải cùng tôi ra ngoài gặp bạn bè đối tác nữa.

Em cũng không thể để người khác chê cười tôi hà khắc với em được.

Kiều Minh Húc chăm chú nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên gật đầu nói: "Ừ, ngày mai tôi sẽ đi mua thêm vài bộ quần áo.

Chỉ là tôi không có tiền, anh cho tôi mượn trước nhé"

"Quần áo của em đại diện cho thể diện của tôi, vì vậy số nợ này nên tính lên tôi.

Hơn nữa, ngày mai sẽ có người đưa quần áo tới, em không cần phải quan tâm đến việc đi dạo phố mua quần áo đâu."

Kiều Minh Húc hỏi size quần áo của cô.

Mạch Tiểu Miên cũng lười phải dè dặt tự ái gì đó, dù sao có quần áo mặc là tốt rồi.

Nếu vì

mặt mũi của anh, vậy thì cứ để anh gánh vác tất cả những chuyện này đi.

Thế nên cô cũng chỉ nói size quần áo của mình cho anh biết.

Kiều Minh Húc lập tức gọi điện thoại, nội dung cuộc gọi là bảo đối phương sáng mai đưa tới những bộ quần hàng hiệu mới nhất.

Nhìn thấy anh liên tiếp gọi mười cuộc điện thoại, Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nói: "Anh muốn mua cho tôi cả một phòng để quần áo đấy à?"

"Chính xác, tôi không thể để cho người khác nhìn vào thấy Vợ tôi mặc quần áo giống nhau mỗi ngày được.

Các cô gái trong giới của bọn tôi, một bộ quần áo tối đa chỉ mặc mấy lần mà thôi."

Kiều Minh Húc đáp.

Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói: "Vậy chẳng phải là rất nhiều quần áo sao? Hơn nữa quần áo của bọn anh mỗi một món đều rất đắt, chỉ mặc mấy lần có phải rất lãng phí không.

Chồng bọn họ không có ý kiến gì sao?"

"Ha ha."

Kiều Minh Húc cười một tiếng, nói: "Đàn ông kiếm tiền, đàn bà tiêu tiền, đây là đạo lý hiển nhiên.

Bởi vì nuôi một con thiên nga so với nuôi một con vịt đã không giống nhau rồi.

Chỉ những loại đàn ông không có bản lĩnh mới có thể oán trách vợ mình mua quần áo bao nhiêu tiền thôi."

"Ồ, tư tưởng của anh đúng là để cho các cô gái phải yêu nha, có thể làm ông chồng quốc dân được rồi."

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Đây cũng là chuyện cô không muốn thấy."Ở trong giới của chúng tôi, vợ là tấm danh thiếp của chồng, cũng có thể nói là đồ trang sức.Nghĩa là nếu không khéo léo sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thể diện và tôn nghiêm của chồng.Em xem như là vợ trên danh nghĩa của tôi, sau này có lúc còn phải cùng tôi ra ngoài gặp bạn bè đối tác nữa.Em cũng không thể để người khác chê cười tôi hà khắc với em được.Kiều Minh Húc chăm chú nhìn cô nói.Mạch Tiểu Miên gật đầu nói: "Ừ, ngày mai tôi sẽ đi mua thêm vài bộ quần áo.Chỉ là tôi không có tiền, anh cho tôi mượn trước nhé""Quần áo của em đại diện cho thể diện của tôi, vì vậy số nợ này nên tính lên tôi.Hơn nữa, ngày mai sẽ có người đưa quần áo tới, em không cần phải quan tâm đến việc đi dạo phố mua quần áo đâu."Kiều Minh Húc hỏi size quần áo của cô.Mạch Tiểu Miên cũng lười phải dè dặt tự ái gì đó, dù sao có quần áo mặc là tốt rồi.Nếu vìmặt mũi của anh, vậy thì cứ để anh gánh vác tất cả những chuyện này đi.Thế nên cô cũng chỉ nói size quần áo của mình cho anh biết.Kiều Minh Húc lập tức gọi điện thoại, nội dung cuộc gọi là bảo đối phương sáng mai đưa tới những bộ quần hàng hiệu mới nhất.Nhìn thấy anh liên tiếp gọi mười cuộc điện thoại, Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nói: "Anh muốn mua cho tôi cả một phòng để quần áo đấy à?""Chính xác, tôi không thể để cho người khác nhìn vào thấy Vợ tôi mặc quần áo giống nhau mỗi ngày được.Các cô gái trong giới của bọn tôi, một bộ quần áo tối đa chỉ mặc mấy lần mà thôi."Kiều Minh Húc đáp.Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói: "Vậy chẳng phải là rất nhiều quần áo sao? Hơn nữa quần áo của bọn anh mỗi một món đều rất đắt, chỉ mặc mấy lần có phải rất lãng phí không.Chồng bọn họ không có ý kiến gì sao?""Ha ha."Kiều Minh Húc cười một tiếng, nói: "Đàn ông kiếm tiền, đàn bà tiêu tiền, đây là đạo lý hiển nhiên.Bởi vì nuôi một con thiên nga so với nuôi một con vịt đã không giống nhau rồi.Chỉ những loại đàn ông không có bản lĩnh mới có thể oán trách vợ mình mua quần áo bao nhiêu tiền thôi.""Ồ, tư tưởng của anh đúng là để cho các cô gái phải yêu nha, có thể làm ông chồng quốc dân được rồi."

Chương 167: Đây Cũng Là Chuyện Cô Không Muốn Thấy