Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 186

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…  Cha Mạch mẹ Mạch nhìn thấy heo vàng này, cũng vui sướng tột độ. Đối với Kiều Minh Húc càng lúc càng hài lòng, ủy khuất mấy ngày nay được quét sạch ngay.Dù sao, bất kể người ta nói những lời thị phi như thế nào, chỉ cần sự thật chứng minh, người nhà họ Kiều đối xử tốt với Tiểu Miên là đủ rồi.Kiều Minh Húc có thể đối với hai ông cụ già như bọn họ như vậy, nhất định là yêu ai yêu cả đường đi lối về rồi.Bà cũng yên tâm về cuộc hôn nhân của hai đứa nhỏ.“Tiểu Miên, chúng ta lên lầu thôi.”Mẹ Mạch đưa tay nắm lấy tay Tiểu Miên.Tiểu Miên đi theo hai bước, cái chân bị thương kia cũng đau đến muốn chửi thề.Tuy nhiên, cô không dám biểu hiện ra ngoài, mà cố gắng chịu đứng, muốn cùng mẹ đi theo lên lầu.Kiều Minh Húc đặt tất cả biểu cảm ấy vào mắt, anh liền nói với mẹ Mạch: “Mẹ à, con từ trong tay hai người đoạt lấy công chúa đi mất. Bây giờ, con muốn cô ấy giống như công chúa vậy, ôm cô ấy lên lầu. Cha mẹ cũng đừng cười nhé”Anh nói xong, bèn khom người, ôm Tiểu Miên theo kiểu công chúa.Trái tim của Tiểu Miên đập hơi chậm nửa nhịp, sau đó nhảy mạnh cực kỳ mãnh liệt. Cô dựa vào trong bờ ngực dịu dàng ôn hòa của anh, bị mùi hương gỗ tùng trên người anh làm mê luyến.Cha Mạch mẹ Mạch thấy anh yêu thương con gái mình như vậy, trong lòng càng thêm cao hứng.Còn về phần những hàng xóm kia, nhất là những bà thím nhiều chuyện, trong lòng đúng là đủ loại hâm mộ, đố kỵ.Người ta về ngày thứ ba lại mặt, chưa có ai mang theo heo vàng, càng không được chồng ở trước mặt mọi người ôm như một cô công chúa về nhà mẹ như vậy cả.Đặc biệt… quan trọng nhất chính là…Người chồng này lại là người giàu nhất được đếm trên đầu ngón tay, dáng vẻ anh tuấn đẹp trai còn hơn sao sáng, là một con rùa vàng chân chính:Đầu óc Mạch Tiểu Miên sau phút ngắn ngủi bị mê hoặc, thấy bốn phía nhiều người vây xem như vậy, còn chỉ trỏ về mình, cảm giác có hơi mắc cỡ, bèn dùng giằng thẹn thùng nói với Kiều Minh Húc: “Để tôi xuống, để tôi xuống đất đi, nhiều người nhìn như vậy, xấu hổ quá.”“Chồng ôm vợ là lẽ thường tình.”Kiều Minh Húc lớn tiếng nói.Sở dĩ anh nói lớn như vậy, là cố ý nói cho cha mẹ Mạch cùng những người hàng xóm kia nghe.

 

Cha Mạch mẹ Mạch nhìn thấy heo vàng này, cũng vui sướng tột độ. Đối với Kiều Minh Húc càng lúc càng hài lòng, ủy khuất mấy ngày nay được quét sạch ngay.

Dù sao, bất kể người ta nói những lời thị phi như thế nào, chỉ cần sự thật chứng minh, người nhà họ Kiều đối xử tốt với Tiểu Miên là đủ rồi.

Kiều Minh Húc có thể đối với hai ông cụ già như bọn họ như vậy, nhất định là yêu ai yêu cả đường đi lối về rồi.

Bà cũng yên tâm về cuộc hôn nhân của hai đứa nhỏ.

“Tiểu Miên, chúng ta lên lầu thôi.”

Mẹ Mạch đưa tay nắm lấy tay Tiểu Miên.

Tiểu Miên đi theo hai bước, cái chân bị thương kia cũng đau đến muốn chửi thề.

Tuy nhiên, cô không dám biểu hiện ra ngoài, mà cố gắng chịu đứng, muốn cùng mẹ đi theo lên lầu.

Kiều Minh Húc đặt tất cả biểu cảm ấy vào mắt, anh liền nói với mẹ Mạch: “Mẹ à, con từ trong tay hai người đoạt lấy công chúa đi mất. Bây giờ, con muốn cô ấy giống như công chúa vậy, ôm cô ấy lên lầu. Cha mẹ cũng đừng cười nhé”

Anh nói xong, bèn khom người, ôm Tiểu Miên theo kiểu công chúa.

Trái tim của Tiểu Miên đập hơi chậm nửa nhịp, sau đó nhảy mạnh cực kỳ mãnh liệt. Cô dựa vào trong bờ ngực dịu dàng ôn hòa của anh, bị mùi hương gỗ tùng trên người anh làm mê luyến.

Cha Mạch mẹ Mạch thấy anh yêu thương con gái mình như vậy, trong lòng càng thêm cao hứng.

Còn về phần những hàng xóm kia, nhất là những bà thím nhiều chuyện, trong lòng đúng là đủ loại hâm mộ, đố kỵ.

Người ta về ngày thứ ba lại mặt, chưa có ai mang theo heo vàng, càng không được chồng ở trước mặt mọi người ôm như một cô công chúa về nhà mẹ như vậy cả.

Đặc biệt… quan trọng nhất chính là…

Người chồng này lại là người giàu nhất được đếm trên đầu ngón tay, dáng vẻ anh tuấn đẹp trai còn hơn sao sáng, là một con rùa vàng chân chính:

Đầu óc Mạch Tiểu Miên sau phút ngắn ngủi bị mê hoặc, thấy bốn phía nhiều người vây xem như vậy, còn chỉ trỏ về mình, cảm giác có hơi mắc cỡ, bèn dùng giằng thẹn thùng nói với Kiều Minh Húc: “Để tôi xuống, để tôi xuống đất đi, nhiều người nhìn như vậy, xấu hổ quá.”

“Chồng ôm vợ là lẽ thường tình.”

Kiều Minh Húc lớn tiếng nói.

Sở dĩ anh nói lớn như vậy, là cố ý nói cho cha mẹ Mạch cùng những người hàng xóm kia nghe.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…  Cha Mạch mẹ Mạch nhìn thấy heo vàng này, cũng vui sướng tột độ. Đối với Kiều Minh Húc càng lúc càng hài lòng, ủy khuất mấy ngày nay được quét sạch ngay.Dù sao, bất kể người ta nói những lời thị phi như thế nào, chỉ cần sự thật chứng minh, người nhà họ Kiều đối xử tốt với Tiểu Miên là đủ rồi.Kiều Minh Húc có thể đối với hai ông cụ già như bọn họ như vậy, nhất định là yêu ai yêu cả đường đi lối về rồi.Bà cũng yên tâm về cuộc hôn nhân của hai đứa nhỏ.“Tiểu Miên, chúng ta lên lầu thôi.”Mẹ Mạch đưa tay nắm lấy tay Tiểu Miên.Tiểu Miên đi theo hai bước, cái chân bị thương kia cũng đau đến muốn chửi thề.Tuy nhiên, cô không dám biểu hiện ra ngoài, mà cố gắng chịu đứng, muốn cùng mẹ đi theo lên lầu.Kiều Minh Húc đặt tất cả biểu cảm ấy vào mắt, anh liền nói với mẹ Mạch: “Mẹ à, con từ trong tay hai người đoạt lấy công chúa đi mất. Bây giờ, con muốn cô ấy giống như công chúa vậy, ôm cô ấy lên lầu. Cha mẹ cũng đừng cười nhé”Anh nói xong, bèn khom người, ôm Tiểu Miên theo kiểu công chúa.Trái tim của Tiểu Miên đập hơi chậm nửa nhịp, sau đó nhảy mạnh cực kỳ mãnh liệt. Cô dựa vào trong bờ ngực dịu dàng ôn hòa của anh, bị mùi hương gỗ tùng trên người anh làm mê luyến.Cha Mạch mẹ Mạch thấy anh yêu thương con gái mình như vậy, trong lòng càng thêm cao hứng.Còn về phần những hàng xóm kia, nhất là những bà thím nhiều chuyện, trong lòng đúng là đủ loại hâm mộ, đố kỵ.Người ta về ngày thứ ba lại mặt, chưa có ai mang theo heo vàng, càng không được chồng ở trước mặt mọi người ôm như một cô công chúa về nhà mẹ như vậy cả.Đặc biệt… quan trọng nhất chính là…Người chồng này lại là người giàu nhất được đếm trên đầu ngón tay, dáng vẻ anh tuấn đẹp trai còn hơn sao sáng, là một con rùa vàng chân chính:Đầu óc Mạch Tiểu Miên sau phút ngắn ngủi bị mê hoặc, thấy bốn phía nhiều người vây xem như vậy, còn chỉ trỏ về mình, cảm giác có hơi mắc cỡ, bèn dùng giằng thẹn thùng nói với Kiều Minh Húc: “Để tôi xuống, để tôi xuống đất đi, nhiều người nhìn như vậy, xấu hổ quá.”“Chồng ôm vợ là lẽ thường tình.”Kiều Minh Húc lớn tiếng nói.Sở dĩ anh nói lớn như vậy, là cố ý nói cho cha mẹ Mạch cùng những người hàng xóm kia nghe.

Chương 186