“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 196
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Tôi đây không phải là về rồi đây sao? Bà đã chuẩn bị tốt quà đáp lễ chưa?”Cha Mạch đuối lý, cũng không biết tranh cãi thế nào, bèn chuyển đề tài.“Đã sớm chuẩn bị xong rồi, con rể Kiều, con nghỉ ngơi một chút sau đó chuẩn bị cùng Tiểu Miên về nhà đi thôi.”Mẹ Mạch nói với Kiều Minh Húc.“Được ạ, không cần nôn nóng. Mặc dù bây giờ là mùa thu những mặt trời vẫn phải đến sáu giờ mới xuống núi.”Kiều Minh Húc cười nhạt nói.“Nhưng mà cũng không thể không nhanh chân lên được, chỉ sợ trên đường kẹt xe gì đó. Không được, các con vẫn nhanh đi về đi thôi.”KOMẹ Mạch là người nóng tính, lập tức chỉ huy cha Mạch cùng Đồng Đồng đưa quà đáp lễ cho Tiểu Miên, để cho Tiểu Miên cùng Kiều Minh Húc chuẩn bị trở về.Kiều Minh Húc cũng không ngồi lại nữa, anh ôm Tiểu Miên đứng dậy, đi theo bọn họ xuống lầu.Lúc đi ngang qua tiểu khu, đương nhiên lại kéo theo ánh mắt của nhữngngười xung quanh.Kiều Minh Húc đặt Tiểu Miên ngồi vào ghế sau, rồi nói chuyện với cha mẹMạch, sau đó lái xe rời đi.Nhìn bóng dáng xe đi xa, vành mắt mẹ Mạch đỏ lên, nói: “Con gái gả rangoài, cũng không biết bao giờ mới về lại nhà.”“Thật là, con gái cũng phải gả đi phương xa, đều ở thành phố A này, muốn gặp thì gặp thôi. Con rể Kiều tốt như vậy, chúng ta nên vì Tiểu Miên mà vui vẻ mới được.”Cha Mạch ở bên cạnh nói.Mẹ Mạch lau nước mắt, gật đầu nói: “Ừ, chỉ cần Tiểu Miên hạnh phúc thì cho dù có cách chúng ta xa đến mấy, tôi cũng phải thật vui vẻ.”“Đúng vậy, chúng ta về nhà thôi.”Cha Mạch đỡ vai mẹ Mạch, hai người cùng bước về nhà.“Chị và anh rể đã đi rồi ạ?”Mạch Đồng Đồng ở nhà dọn dẹp, hỏi.“Đi rồi. Đồng Đồng, đừng vội, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”Mẹ Mạch nói với Đồng Đồng đang quét dọn ở bên kia.“Mẹ, con không mệt, mẹ nghỉ ngơi đi.”Mạch Đồng Đồng rất hiểu chuyện nói.Mẹ Mạch cảm thán nhìn Mạch Đồng Đồng, nói: “Thật may là có Đồng Đồng đến nhà chúng ta, nếu không, cuộc sống sau này của chúng ta cô đơn biết bao!”“Mẹ à, con cũng rất may mắn khi được trở thành người nhà với mọi người ạ.”Mạch Đồng Đồng mắt đầy cảm động, nói: “Gặp được mọi người, con như bắt đầu một cuộc sống mới, không cần phải sống lang thang, không cần phải đói mỗi khi đông đến, không cần lo lắng ngày mai mình có chết yểu ở ngoài đường hay không nữa.”
“Tôi đây không phải là về rồi đây sao? Bà đã chuẩn bị tốt quà đáp lễ chưa?”
Cha Mạch đuối lý, cũng không biết tranh cãi thế nào, bèn chuyển đề tài.
“Đã sớm chuẩn bị xong rồi, con rể Kiều, con nghỉ ngơi một chút sau đó chuẩn bị cùng Tiểu Miên về nhà đi thôi.”
Mẹ Mạch nói với Kiều Minh Húc.
“Được ạ, không cần nôn nóng. Mặc dù bây giờ là mùa thu những mặt trời vẫn phải đến sáu giờ mới xuống núi.”
Kiều Minh Húc cười nhạt nói.
“Nhưng mà cũng không thể không nhanh chân lên được, chỉ sợ trên đường kẹt xe gì đó. Không được, các con vẫn nhanh đi về đi thôi.”
KO
Mẹ Mạch là người nóng tính, lập tức chỉ huy cha Mạch cùng Đồng Đồng đưa quà đáp lễ cho Tiểu Miên, để cho Tiểu Miên cùng Kiều Minh Húc chuẩn bị trở về.
Kiều Minh Húc cũng không ngồi lại nữa, anh ôm Tiểu Miên đứng dậy, đi theo bọn họ xuống lầu.
Lúc đi ngang qua tiểu khu, đương nhiên lại kéo theo ánh mắt của những
người xung quanh.
Kiều Minh Húc đặt Tiểu Miên ngồi vào ghế sau, rồi nói chuyện với cha mẹ
Mạch, sau đó lái xe rời đi.
Nhìn bóng dáng xe đi xa, vành mắt mẹ Mạch đỏ lên, nói: “Con gái gả ra
ngoài, cũng không biết bao giờ mới về lại nhà.”
“Thật là, con gái cũng phải gả đi phương xa, đều ở thành phố A này, muốn gặp thì gặp thôi. Con rể Kiều tốt như vậy, chúng ta nên vì Tiểu Miên mà vui vẻ mới được.”
Cha Mạch ở bên cạnh nói.
Mẹ Mạch lau nước mắt, gật đầu nói: “Ừ, chỉ cần Tiểu Miên hạnh phúc thì cho dù có cách chúng ta xa đến mấy, tôi cũng phải thật vui vẻ.”
“Đúng vậy, chúng ta về nhà thôi.”
Cha Mạch đỡ vai mẹ Mạch, hai người cùng bước về nhà.
“Chị và anh rể đã đi rồi ạ?”
Mạch Đồng Đồng ở nhà dọn dẹp, hỏi.
“Đi rồi. Đồng Đồng, đừng vội, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”
Mẹ Mạch nói với Đồng Đồng đang quét dọn ở bên kia.
“Mẹ, con không mệt, mẹ nghỉ ngơi đi.”
Mạch Đồng Đồng rất hiểu chuyện nói.
Mẹ Mạch cảm thán nhìn Mạch Đồng Đồng, nói: “Thật may là có Đồng Đồng đến nhà chúng ta, nếu không, cuộc sống sau này của chúng ta cô đơn biết bao!”
“Mẹ à, con cũng rất may mắn khi được trở thành người nhà với mọi người ạ.”
Mạch Đồng Đồng mắt đầy cảm động, nói: “Gặp được mọi người, con như bắt đầu một cuộc sống mới, không cần phải sống lang thang, không cần phải đói mỗi khi đông đến, không cần lo lắng ngày mai mình có chết yểu ở ngoài đường hay không nữa.”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Tôi đây không phải là về rồi đây sao? Bà đã chuẩn bị tốt quà đáp lễ chưa?”Cha Mạch đuối lý, cũng không biết tranh cãi thế nào, bèn chuyển đề tài.“Đã sớm chuẩn bị xong rồi, con rể Kiều, con nghỉ ngơi một chút sau đó chuẩn bị cùng Tiểu Miên về nhà đi thôi.”Mẹ Mạch nói với Kiều Minh Húc.“Được ạ, không cần nôn nóng. Mặc dù bây giờ là mùa thu những mặt trời vẫn phải đến sáu giờ mới xuống núi.”Kiều Minh Húc cười nhạt nói.“Nhưng mà cũng không thể không nhanh chân lên được, chỉ sợ trên đường kẹt xe gì đó. Không được, các con vẫn nhanh đi về đi thôi.”KOMẹ Mạch là người nóng tính, lập tức chỉ huy cha Mạch cùng Đồng Đồng đưa quà đáp lễ cho Tiểu Miên, để cho Tiểu Miên cùng Kiều Minh Húc chuẩn bị trở về.Kiều Minh Húc cũng không ngồi lại nữa, anh ôm Tiểu Miên đứng dậy, đi theo bọn họ xuống lầu.Lúc đi ngang qua tiểu khu, đương nhiên lại kéo theo ánh mắt của nhữngngười xung quanh.Kiều Minh Húc đặt Tiểu Miên ngồi vào ghế sau, rồi nói chuyện với cha mẹMạch, sau đó lái xe rời đi.Nhìn bóng dáng xe đi xa, vành mắt mẹ Mạch đỏ lên, nói: “Con gái gả rangoài, cũng không biết bao giờ mới về lại nhà.”“Thật là, con gái cũng phải gả đi phương xa, đều ở thành phố A này, muốn gặp thì gặp thôi. Con rể Kiều tốt như vậy, chúng ta nên vì Tiểu Miên mà vui vẻ mới được.”Cha Mạch ở bên cạnh nói.Mẹ Mạch lau nước mắt, gật đầu nói: “Ừ, chỉ cần Tiểu Miên hạnh phúc thì cho dù có cách chúng ta xa đến mấy, tôi cũng phải thật vui vẻ.”“Đúng vậy, chúng ta về nhà thôi.”Cha Mạch đỡ vai mẹ Mạch, hai người cùng bước về nhà.“Chị và anh rể đã đi rồi ạ?”Mạch Đồng Đồng ở nhà dọn dẹp, hỏi.“Đi rồi. Đồng Đồng, đừng vội, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”Mẹ Mạch nói với Đồng Đồng đang quét dọn ở bên kia.“Mẹ, con không mệt, mẹ nghỉ ngơi đi.”Mạch Đồng Đồng rất hiểu chuyện nói.Mẹ Mạch cảm thán nhìn Mạch Đồng Đồng, nói: “Thật may là có Đồng Đồng đến nhà chúng ta, nếu không, cuộc sống sau này của chúng ta cô đơn biết bao!”“Mẹ à, con cũng rất may mắn khi được trở thành người nhà với mọi người ạ.”Mạch Đồng Đồng mắt đầy cảm động, nói: “Gặp được mọi người, con như bắt đầu một cuộc sống mới, không cần phải sống lang thang, không cần phải đói mỗi khi đông đến, không cần lo lắng ngày mai mình có chết yểu ở ngoài đường hay không nữa.”