“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 205
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Tôi muốn hỏi anh một chút, bà nội của anh có phải có cất giữ quyển “Tiếng nói tử thi” không? Đó là kiệt tác của một pháp y nổi tiếng nước Pháp.”“Không có ấn tượng lắm, đợi tôi về sẽ tìm cho em. Nếu không tìm được tôi sẽ nhờ người đến Pháp tìm.”“Được, cảm ơn nhiều. Không có chuyện gì nữa, anh cứ bận tiếp đi, tạm biệt.”“Tạm biệt.”Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, thấy Lâm Ngọc đang chăm chú nhìn mình, bèn hé miệng nói: “Là Mạch Tiểu Miên.”“Minh Húc, anh đã cười lúc nói chuyện với cô ấy.”Lâm Ngọc kiềm chế nội tâm đang ghen tỵ đến nổi lửa của mình, cố gắng để cho giọng mình trở nên bình tĩnh.“Hử? Cười cũng không được sao?”Kiều Minh Húc nghi ngờ nhìn cô ta.“Không có, chỉ là em cảm thấy hình như anh đối xử với cô ấy rất tốt.”Lâm Ngọc mặt đầy bất an, nhìn Kiều Minh Húc, nói: “Minh Húc à, lòng em thật sự rất bất an. Sau này anh hạn chế ở cùng cô ấy, ở cùng em nhiều một chút, được không?”“Ngọc Ngọc, bây giờ trên danh nghĩa anh với cô ấy là vợ chồng.”Kiều Minh Húc cảm thấy cô ấy có chút cố tình gây sự, liền không nhịn được nói: “Tóm lại, anh sẽ thực hiện lời hứa với em, giấy trắng mực đen cũng đã ký, em còn sợ gì chứ? Anh cùng Mạch Tiểu Miên, bây giờ chỉ là bạn bè sống cùng một ngôi nhà thôi.”Nghe thấy hai chữ bạn bè, trái tim Lâm Ngọc lại lạnh buốt.“Ngọc Ngọc à.”Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, nói: “Anh cùng em có 10 năm tình cảm, chẳng lẽ em còn không tin tưởng anh sao? Anh đáp ứng với em, trong ba năm này, nhất định sẽ giữ quy tắc với cô ấy.”“Minh Húc, không phải em không tin tưởng anh, mà em sợ anh sẽ dần dần thích cô ấy, mà quên em đi.”Lâm Ngọc nhân cơ hội dời người lại bên cạnh anh, đưa tay ôm lấy cánh tay anh, để b** ng*c mềm mại của mình chạm vào…“Ngọc Ngọc, đừng như vậy.”Kiều Minh Húc lấy cánh tay cô ta xuống, ngồi cách xa cô ta một chút.“Minh Húc, thân là bạn gái anh, chẳng lẽ em không thể đến gần anh được sao? Trước kia chúng ta thường xuyên ngồi như vậy mà.”Đôi mắt Lâm Ngọc đầy ai oán, từng giọt nước mắt long lanh rơi xuống.“Ngọc Ngọc, trước kia chúng ta là nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả, nên có thể như vậy. Nhưng bây giờ, ở trong mắt mọi người, anh đã là một người đàn ông đã kết hôn. Em cũng biết, đàn ông nhà họ Kiều bọn anh, phải duy trì tác phong đức hạnh tốt đẹp, không thể ở bên ngoài ba thê bảy thiếp đực. Nếu không, sẽ phải chịu gia pháp nặng nề.Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ta thương tâm, bèn giải thích nói.
“Tôi muốn hỏi anh một chút, bà nội của anh có phải có cất giữ quyển “Tiếng nói tử thi” không? Đó là kiệt tác của một pháp y nổi tiếng nước Pháp.”
“Không có ấn tượng lắm, đợi tôi về sẽ tìm cho em. Nếu không tìm được tôi sẽ nhờ người đến Pháp tìm.”
“Được, cảm ơn nhiều. Không có chuyện gì nữa, anh cứ bận tiếp đi, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, thấy Lâm Ngọc đang chăm chú nhìn mình, bèn hé miệng nói: “Là Mạch Tiểu Miên.”
“Minh Húc, anh đã cười lúc nói chuyện với cô ấy.”
Lâm Ngọc kiềm chế nội tâm đang ghen tỵ đến nổi lửa của mình, cố gắng để cho giọng mình trở nên bình tĩnh.
“Hử? Cười cũng không được sao?”
Kiều Minh Húc nghi ngờ nhìn cô ta.
“Không có, chỉ là em cảm thấy hình như anh đối xử với cô ấy rất tốt.”
Lâm Ngọc mặt đầy bất an, nhìn Kiều Minh Húc, nói: “Minh Húc à, lòng em thật sự rất bất an. Sau này anh hạn chế ở cùng cô ấy, ở cùng em nhiều một chút, được không?”
“Ngọc Ngọc, bây giờ trên danh nghĩa anh với cô ấy là vợ chồng.”
Kiều Minh Húc cảm thấy cô ấy có chút cố tình gây sự, liền không nhịn được nói: “Tóm lại, anh sẽ thực hiện lời hứa với em, giấy trắng mực đen cũng đã ký, em còn sợ gì chứ? Anh cùng Mạch Tiểu Miên, bây giờ chỉ là bạn bè sống cùng một ngôi nhà thôi.”
Nghe thấy hai chữ bạn bè, trái tim Lâm Ngọc lại lạnh buốt.
“Ngọc Ngọc à.”
Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, nói: “Anh cùng em có 10 năm tình cảm, chẳng lẽ em còn không tin tưởng anh sao? Anh đáp ứng với em, trong ba năm này, nhất định sẽ giữ quy tắc với cô ấy.”
“Minh Húc, không phải em không tin tưởng anh, mà em sợ anh sẽ dần dần thích cô ấy, mà quên em đi.”
Lâm Ngọc nhân cơ hội dời người lại bên cạnh anh, đưa tay ôm lấy cánh tay anh, để b** ng*c mềm mại của mình chạm vào…
“Ngọc Ngọc, đừng như vậy.”
Kiều Minh Húc lấy cánh tay cô ta xuống, ngồi cách xa cô ta một chút.
“Minh Húc, thân là bạn gái anh, chẳng lẽ em không thể đến gần anh được sao? Trước kia chúng ta thường xuyên ngồi như vậy mà.”
Đôi mắt Lâm Ngọc đầy ai oán, từng giọt nước mắt long lanh rơi xuống.
“Ngọc Ngọc, trước kia chúng ta là nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả, nên có thể như vậy. Nhưng bây giờ, ở trong mắt mọi người, anh đã là một người đàn ông đã kết hôn. Em cũng biết, đàn ông nhà họ Kiều bọn anh, phải duy trì tác phong đức hạnh tốt đẹp, không thể ở bên ngoài ba thê bảy thiếp đực. Nếu không, sẽ phải chịu gia pháp nặng nề.
Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ta thương tâm, bèn giải thích nói.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Tôi muốn hỏi anh một chút, bà nội của anh có phải có cất giữ quyển “Tiếng nói tử thi” không? Đó là kiệt tác của một pháp y nổi tiếng nước Pháp.”“Không có ấn tượng lắm, đợi tôi về sẽ tìm cho em. Nếu không tìm được tôi sẽ nhờ người đến Pháp tìm.”“Được, cảm ơn nhiều. Không có chuyện gì nữa, anh cứ bận tiếp đi, tạm biệt.”“Tạm biệt.”Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, thấy Lâm Ngọc đang chăm chú nhìn mình, bèn hé miệng nói: “Là Mạch Tiểu Miên.”“Minh Húc, anh đã cười lúc nói chuyện với cô ấy.”Lâm Ngọc kiềm chế nội tâm đang ghen tỵ đến nổi lửa của mình, cố gắng để cho giọng mình trở nên bình tĩnh.“Hử? Cười cũng không được sao?”Kiều Minh Húc nghi ngờ nhìn cô ta.“Không có, chỉ là em cảm thấy hình như anh đối xử với cô ấy rất tốt.”Lâm Ngọc mặt đầy bất an, nhìn Kiều Minh Húc, nói: “Minh Húc à, lòng em thật sự rất bất an. Sau này anh hạn chế ở cùng cô ấy, ở cùng em nhiều một chút, được không?”“Ngọc Ngọc, bây giờ trên danh nghĩa anh với cô ấy là vợ chồng.”Kiều Minh Húc cảm thấy cô ấy có chút cố tình gây sự, liền không nhịn được nói: “Tóm lại, anh sẽ thực hiện lời hứa với em, giấy trắng mực đen cũng đã ký, em còn sợ gì chứ? Anh cùng Mạch Tiểu Miên, bây giờ chỉ là bạn bè sống cùng một ngôi nhà thôi.”Nghe thấy hai chữ bạn bè, trái tim Lâm Ngọc lại lạnh buốt.“Ngọc Ngọc à.”Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, nói: “Anh cùng em có 10 năm tình cảm, chẳng lẽ em còn không tin tưởng anh sao? Anh đáp ứng với em, trong ba năm này, nhất định sẽ giữ quy tắc với cô ấy.”“Minh Húc, không phải em không tin tưởng anh, mà em sợ anh sẽ dần dần thích cô ấy, mà quên em đi.”Lâm Ngọc nhân cơ hội dời người lại bên cạnh anh, đưa tay ôm lấy cánh tay anh, để b** ng*c mềm mại của mình chạm vào…“Ngọc Ngọc, đừng như vậy.”Kiều Minh Húc lấy cánh tay cô ta xuống, ngồi cách xa cô ta một chút.“Minh Húc, thân là bạn gái anh, chẳng lẽ em không thể đến gần anh được sao? Trước kia chúng ta thường xuyên ngồi như vậy mà.”Đôi mắt Lâm Ngọc đầy ai oán, từng giọt nước mắt long lanh rơi xuống.“Ngọc Ngọc, trước kia chúng ta là nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả, nên có thể như vậy. Nhưng bây giờ, ở trong mắt mọi người, anh đã là một người đàn ông đã kết hôn. Em cũng biết, đàn ông nhà họ Kiều bọn anh, phải duy trì tác phong đức hạnh tốt đẹp, không thể ở bên ngoài ba thê bảy thiếp đực. Nếu không, sẽ phải chịu gia pháp nặng nề.Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ta thương tâm, bèn giải thích nói.