“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 211
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Anh nhẹ nhàng cúi đầu lại gần, mang theo vẻ khẩn trương cùng khát vọng.Môi nhẹ nhàng chạm vào môi cô…Giống hệt như bị chạm điện vậy, kh*** c*m sung sướng nào đó nhanh chóng lan tỏa toàn thân.“A.”Vốn Mạch Tiểu Miên đang ngủ, bỗng nhiên nằm mơ thấy thật nhiều rắn bò về phía cô, thậm chí còn có một con bò lên mặt cô, muốn chui vào trong miệng cô. Cô lập tức kinh hoảng kêu lên, tay kia cũng vô thức dùng sức vỗ mạnh.“Bốp.”Một tiếng tát vang dội kêu lên trong căn phòng yên tĩnh.Kiều Minh Húc bị đáy đến hoa cả mắt, đứng không vững, lảo đảo ngồi dưới đất, gò má đau rát.Mạch Tiểu Miên từ trong mơ tỉnh lại, mở mắt nhìn mép giường một chút, phát hiện không có bất kỳ con rắn nào cả, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói: “Hóa ra là gặp ác mộng.”Tiếp đó, cô lại nhìn thấy Kiều Minh Húc cực kỳ chật vật ngồi dưới đất, trên gò má trái có dấu tay năm ngón đỏ rực, lập tức kinh ngạc hỏi: “Anh sao vậy? Ai đánh anh?”Nói xong, cô liền đưa tay sờ gò má của Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc tức giận đẩy tay cô ra, tức giận hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em đây là cố ý giả vờ không biết, hay là thật sự không biết vậy hả?”“Tôi biết gì cơ?”Mạch Tiểu Miên mới vừa từ cơn ác mộng tỉnh lại, còn chưa kịp hoàn hồn, đầu óc cũng không nhanh nhạy lắm, quả thực không nghe rõ ý tứ trong lời nói của Kiều Minh Húc.Nhìn thấy dáng vẻ mờ mịt vô tội của cô, Kiều Minh Húc thật sự có cảm giác như người cầm mất vàng vậy, khổ sở đến không nói ra lời.“Không có gì.”Anh cười khổ sờ vào gương mặt đau rát của mình.Cô gái chết bầm này, ra tay thật là độc ác mà!“Nhưng anh bị người ta đánh mà?”Mạch Tiểu Miên cưỡng ép lấy bàn tay đang che mặt của anh xuống, thấy gò má kia sưng đỏ, trái tim chợt giống như bị người ta tát mạnh vậy, cơn giận từ đầu bỗng nhiên xuất hiện, nói: “Rốt cuộc là ai đánh anh vậy? Nói cho tôi biết, tôi đi phế hai bàn tay của hắn ta!”Nhìn thấy dáng vẻ vừa tức giận vừa đau lòng của cô, nụ cười khổ trên mặt của Kiều Minh Húc càng thêm sâu.Thấy anh ngậm miệng không nói hung thủ là ai, Mạch Tiểu Miên cho rằng người đánh anh là một người quyền cao chức trọng, ngay cả Kiều Minh Húc cũng không dám lên tiếng. Giọng điệu tức giận của cô cũng hơi đèn nén lại, nói: “Nếu như người này rất lợi hại, vậy thì tôi sẽ lặng lẽ theo đuổi hắn ta, thừa dịp hắn ta không chú ý mà dùng bao bố trùm đầu hắn lại, đánh cho hắn một trận. Sau đó sẽ nhanh chóng rời đi, khiến hắn ta không bắt được hung thủ đâu.
Anh nhẹ nhàng cúi đầu lại gần, mang theo vẻ khẩn trương cùng khát vọng.
Môi nhẹ nhàng chạm vào môi cô…
Giống hệt như bị chạm điện vậy, kh*** c*m sung sướng nào đó nhanh chóng lan tỏa toàn thân.
“A.”
Vốn Mạch Tiểu Miên đang ngủ, bỗng nhiên nằm mơ thấy thật nhiều rắn bò về phía cô, thậm chí còn có một con bò lên mặt cô, muốn chui vào trong miệng cô. Cô lập tức kinh hoảng kêu lên, tay kia cũng vô thức dùng sức vỗ mạnh.
“Bốp.”
Một tiếng tát vang dội kêu lên trong căn phòng yên tĩnh.
Kiều Minh Húc bị đáy đến hoa cả mắt, đứng không vững, lảo đảo ngồi dưới đất, gò má đau rát.
Mạch Tiểu Miên từ trong mơ tỉnh lại, mở mắt nhìn mép giường một chút, phát hiện không có bất kỳ con rắn nào cả, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói: “Hóa ra là gặp ác mộng.”
Tiếp đó, cô lại nhìn thấy Kiều Minh Húc cực kỳ chật vật ngồi dưới đất, trên gò má trái có dấu tay năm ngón đỏ rực, lập tức kinh ngạc hỏi: “Anh sao vậy? Ai đánh anh?”
Nói xong, cô liền đưa tay sờ gò má của Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc tức giận đẩy tay cô ra, tức giận hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em đây là cố ý giả vờ không biết, hay là thật sự không biết vậy hả?”
“Tôi biết gì cơ?”
Mạch Tiểu Miên mới vừa từ cơn ác mộng tỉnh lại, còn chưa kịp hoàn hồn, đầu óc cũng không nhanh nhạy lắm, quả thực không nghe rõ ý tứ trong lời nói của Kiều Minh Húc.
Nhìn thấy dáng vẻ mờ mịt vô tội của cô, Kiều Minh Húc thật sự có cảm giác như người cầm mất vàng vậy, khổ sở đến không nói ra lời.
“Không có gì.”
Anh cười khổ sờ vào gương mặt đau rát của mình.
Cô gái chết bầm này, ra tay thật là độc ác mà!
“Nhưng anh bị người ta đánh mà?”
Mạch Tiểu Miên cưỡng ép lấy bàn tay đang che mặt của anh xuống, thấy gò má kia sưng đỏ, trái tim chợt giống như bị người ta tát mạnh vậy, cơn giận từ đầu bỗng nhiên xuất hiện, nói: “Rốt cuộc là ai đánh anh vậy? Nói cho tôi biết, tôi đi phế hai bàn tay của hắn ta!”
Nhìn thấy dáng vẻ vừa tức giận vừa đau lòng của cô, nụ cười khổ trên mặt của Kiều Minh Húc càng thêm sâu.
Thấy anh ngậm miệng không nói hung thủ là ai, Mạch Tiểu Miên cho rằng người đánh anh là một người quyền cao chức trọng, ngay cả Kiều Minh Húc cũng không dám lên tiếng. Giọng điệu tức giận của cô cũng hơi đèn nén lại, nói: “Nếu như người này rất lợi hại, vậy thì tôi sẽ lặng lẽ theo đuổi hắn ta, thừa dịp hắn ta không chú ý mà dùng bao bố trùm đầu hắn lại, đánh cho hắn một trận. Sau đó sẽ nhanh chóng rời đi, khiến hắn ta không bắt được hung thủ đâu.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Anh nhẹ nhàng cúi đầu lại gần, mang theo vẻ khẩn trương cùng khát vọng.Môi nhẹ nhàng chạm vào môi cô…Giống hệt như bị chạm điện vậy, kh*** c*m sung sướng nào đó nhanh chóng lan tỏa toàn thân.“A.”Vốn Mạch Tiểu Miên đang ngủ, bỗng nhiên nằm mơ thấy thật nhiều rắn bò về phía cô, thậm chí còn có một con bò lên mặt cô, muốn chui vào trong miệng cô. Cô lập tức kinh hoảng kêu lên, tay kia cũng vô thức dùng sức vỗ mạnh.“Bốp.”Một tiếng tát vang dội kêu lên trong căn phòng yên tĩnh.Kiều Minh Húc bị đáy đến hoa cả mắt, đứng không vững, lảo đảo ngồi dưới đất, gò má đau rát.Mạch Tiểu Miên từ trong mơ tỉnh lại, mở mắt nhìn mép giường một chút, phát hiện không có bất kỳ con rắn nào cả, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói: “Hóa ra là gặp ác mộng.”Tiếp đó, cô lại nhìn thấy Kiều Minh Húc cực kỳ chật vật ngồi dưới đất, trên gò má trái có dấu tay năm ngón đỏ rực, lập tức kinh ngạc hỏi: “Anh sao vậy? Ai đánh anh?”Nói xong, cô liền đưa tay sờ gò má của Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc tức giận đẩy tay cô ra, tức giận hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em đây là cố ý giả vờ không biết, hay là thật sự không biết vậy hả?”“Tôi biết gì cơ?”Mạch Tiểu Miên mới vừa từ cơn ác mộng tỉnh lại, còn chưa kịp hoàn hồn, đầu óc cũng không nhanh nhạy lắm, quả thực không nghe rõ ý tứ trong lời nói của Kiều Minh Húc.Nhìn thấy dáng vẻ mờ mịt vô tội của cô, Kiều Minh Húc thật sự có cảm giác như người cầm mất vàng vậy, khổ sở đến không nói ra lời.“Không có gì.”Anh cười khổ sờ vào gương mặt đau rát của mình.Cô gái chết bầm này, ra tay thật là độc ác mà!“Nhưng anh bị người ta đánh mà?”Mạch Tiểu Miên cưỡng ép lấy bàn tay đang che mặt của anh xuống, thấy gò má kia sưng đỏ, trái tim chợt giống như bị người ta tát mạnh vậy, cơn giận từ đầu bỗng nhiên xuất hiện, nói: “Rốt cuộc là ai đánh anh vậy? Nói cho tôi biết, tôi đi phế hai bàn tay của hắn ta!”Nhìn thấy dáng vẻ vừa tức giận vừa đau lòng của cô, nụ cười khổ trên mặt của Kiều Minh Húc càng thêm sâu.Thấy anh ngậm miệng không nói hung thủ là ai, Mạch Tiểu Miên cho rằng người đánh anh là một người quyền cao chức trọng, ngay cả Kiều Minh Húc cũng không dám lên tiếng. Giọng điệu tức giận của cô cũng hơi đèn nén lại, nói: “Nếu như người này rất lợi hại, vậy thì tôi sẽ lặng lẽ theo đuổi hắn ta, thừa dịp hắn ta không chú ý mà dùng bao bố trùm đầu hắn lại, đánh cho hắn một trận. Sau đó sẽ nhanh chóng rời đi, khiến hắn ta không bắt được hung thủ đâu.