“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 216
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 216Nhưng không ngờ, áo ngủ rộng thùng thình của anh ở giữa chỉ dùng một cái thắt lưng. Khi bước chân quá lớn sẽ làm cho vạt áo kia mở rộng ra, khiến cho Mạch Tiểu Miên đang nằm liếc mắt đã nhìn thấy hai cái bắp đùi thon dài, thẳng tới gốc rễ màu đen kia của anh…Mạch Tiểu Miên cảm thấy huyết dịch toàn thân như sôi trào, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.Kiều Minh Húc không rõ chân tướng bước lên giường, đầu dựa vào thành giường, xoay mặt liếc mắt nhìn Mạch Tiểu Miên. Nhìn thấy gương mặt đỏ rực của cô, vô cùng không bình thường, bèn khẩn trường cúi người đưa tay sờ trán cô, nói: “Sốt sao?”Anh cúi người, vừa vặn làm cảnh xuân lộ ra, toàn bộ b* ng*c to lớn phơi bày trước mắt Mạch Tiểu Miên ở khoảng cách gần..Máu huyết của Mạch Tiểu Miên như phụt ra, mặt càng thêm đỏ, bị bàn tay mát lạnh của anh sờ trán. Cô vô cùng khẩn trương siết chặt chăn, lắc đầu nói: “Không…Không có…”“Sao lại nóng như vậy chứ? Không được, để tôi đi tìm nhiệt kế đo thử. Vốn em đã ngốc rồi, nếu sốt làm cháy hỏng đầu óc biến thành ngớ ngẩn thì tôi không biết nên làm gì cho.phải đây”Kiều Minh Húc nhanh chóng từ trên giường xuống, một lần nữa bước qua người Mạch Tiểu Miên.Cảnh xuân dưới áo ngủ một lần nữa lại bại lộ dưới mắt cô.Kiều Minh Húc chạy thình thịch xuống lầu, tìm nhiệt kế trong hòm thuốc, sau đó lại chạy lên lầu. Anh lại nhìn thấy Mạch Tiểu Miên không có ở trên sàn nhà, chỉ nghe thấy.trong phòng tắm có tiếng nước chảy.Anh đợi một lúc, còn chưa thấy cô đi ra, liền gõ cửa hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em có khỏe không? Không té xỉu đấy chứ?”“Tôi không sao.”Mạch Tiểu Miên ở bên trong dùng nước lạnh rửa khuôn mặt đỏ bừng của mình, Nét đỏ trên mặt cuối cùng cũng vơi bớt.Cô nhìn đôi mắt mơ màng của người phụ nữ trong gương, cảm thấy rất buồn cười.Trước kia, cô cảm thấy Diệp Mai vừa nhìn thấy những anh chàng đẹp trai liền bày ra đôi mắt si mê rất buồn cười. Bây giờ cô lại cũng thay đổi thành bộ dáng này, đoán chừng Phật Lạc Y Đức nói không sai. Tính dục của cô thật sự bị kìm nén, tuổi đã cao, bắt đầu tư xuân rồi.“Mạch Tiểu Miên, em ở bên trong làm gì lâu quá vậy?”Kiều Minh Húc lại ở bên ngoài gõ cửa hỏi.“Đi ra ngay đây.”Mạch Tiểu Miên lấy khăn lông, lau nước trên mặt, sau đó đẩy xe lăn ra mở cửa.Kiều Minh Húc cẩn thận nhìn cô kiểm tra trên dưới một phén, phát hiện trên tóc cùng trán cô ẩm ướt, trên mặt còn có hơi ẩm ướt, bèn nghi ngờ hỏi: “Vừa rồi em mới rửa mặt sao?”“ừ”“Em sẽ không đần đến nỗi cho rằng rửa mặt có thể hạ nhiệt độ đấy chứ?”Kiều Minh Húc lại một lần nữa đưa tay sờ trán cô.rán hơi lạnh, không còn nóng như vừa rồi nữa.Chuyện này làm cho anh càng khẩn trương hơn.
Chương 216
Nhưng không ngờ, áo ngủ rộng thùng thình của anh ở giữa chỉ dùng một cái thắt lưng. Khi bước chân quá lớn sẽ làm cho vạt áo kia mở rộng ra, khiến cho Mạch Tiểu Miên đang nằm liếc mắt đã nhìn thấy hai cái bắp đùi thon dài, thẳng tới gốc rễ màu đen kia của anh…
Mạch Tiểu Miên cảm thấy huyết dịch toàn thân như sôi trào, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.
Kiều Minh Húc không rõ chân tướng bước lên giường, đầu dựa vào thành giường, xoay mặt liếc mắt nhìn Mạch Tiểu Miên. Nhìn thấy gương mặt đỏ rực của cô, vô cùng không bình thường, bèn khẩn trường cúi người đưa tay sờ trán cô, nói: “Sốt sao?”
Anh cúi người, vừa vặn làm cảnh xuân lộ ra, toàn bộ b* ng*c to lớn phơi bày trước mắt Mạch Tiểu Miên ở khoảng cách gần..
Máu huyết của Mạch Tiểu Miên như phụt ra, mặt càng thêm đỏ, bị bàn tay mát lạnh của anh sờ trán. Cô vô cùng khẩn trương siết chặt chăn, lắc đầu nói: “Không…Không có…”
“Sao lại nóng như vậy chứ? Không được, để tôi đi tìm nhiệt kế đo thử. Vốn em đã ngốc rồi, nếu sốt làm cháy hỏng đầu óc biến thành ngớ ngẩn thì tôi không biết nên làm gì cho.
phải đây”
Kiều Minh Húc nhanh chóng từ trên giường xuống, một lần nữa bước qua người Mạch Tiểu Miên.
Cảnh xuân dưới áo ngủ một lần nữa lại bại lộ dưới mắt cô.
Kiều Minh Húc chạy thình thịch xuống lầu, tìm nhiệt kế trong hòm thuốc, sau đó lại chạy lên lầu. Anh lại nhìn thấy Mạch Tiểu Miên không có ở trên sàn nhà, chỉ nghe thấy.
trong phòng tắm có tiếng nước chảy.
Anh đợi một lúc, còn chưa thấy cô đi ra, liền gõ cửa hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em có khỏe không? Không té xỉu đấy chứ?”
“Tôi không sao.”
Mạch Tiểu Miên ở bên trong dùng nước lạnh rửa khuôn mặt đỏ bừng của mình, Nét đỏ trên mặt cuối cùng cũng vơi bớt.
Cô nhìn đôi mắt mơ màng của người phụ nữ trong gương, cảm thấy rất buồn cười.
Trước kia, cô cảm thấy Diệp Mai vừa nhìn thấy những anh chàng đẹp trai liền bày ra đôi mắt si mê rất buồn cười. Bây giờ cô lại cũng thay đổi thành bộ dáng này, đoán chừng Phật Lạc Y Đức nói không sai. Tính dục của cô thật sự bị kìm nén, tuổi đã cao, bắt đầu tư xuân rồi.
“Mạch Tiểu Miên, em ở bên trong làm gì lâu quá vậy?”
Kiều Minh Húc lại ở bên ngoài gõ cửa hỏi.
“Đi ra ngay đây.”
Mạch Tiểu Miên lấy khăn lông, lau nước trên mặt, sau đó đẩy xe lăn ra mở cửa.
Kiều Minh Húc cẩn thận nhìn cô kiểm tra trên dưới một phén, phát hiện trên tóc cùng trán cô ẩm ướt, trên mặt còn có hơi ẩm ướt, bèn nghi ngờ hỏi: “Vừa rồi em mới rửa mặt sao?”
“ừ”
“Em sẽ không đần đến nỗi cho rằng rửa mặt có thể hạ nhiệt độ đấy chứ?”
Kiều Minh Húc lại một lần nữa đưa tay sờ trán cô.
rán hơi lạnh, không còn nóng như vừa rồi nữa.
Chuyện này làm cho anh càng khẩn trương hơn.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 216Nhưng không ngờ, áo ngủ rộng thùng thình của anh ở giữa chỉ dùng một cái thắt lưng. Khi bước chân quá lớn sẽ làm cho vạt áo kia mở rộng ra, khiến cho Mạch Tiểu Miên đang nằm liếc mắt đã nhìn thấy hai cái bắp đùi thon dài, thẳng tới gốc rễ màu đen kia của anh…Mạch Tiểu Miên cảm thấy huyết dịch toàn thân như sôi trào, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.Kiều Minh Húc không rõ chân tướng bước lên giường, đầu dựa vào thành giường, xoay mặt liếc mắt nhìn Mạch Tiểu Miên. Nhìn thấy gương mặt đỏ rực của cô, vô cùng không bình thường, bèn khẩn trường cúi người đưa tay sờ trán cô, nói: “Sốt sao?”Anh cúi người, vừa vặn làm cảnh xuân lộ ra, toàn bộ b* ng*c to lớn phơi bày trước mắt Mạch Tiểu Miên ở khoảng cách gần..Máu huyết của Mạch Tiểu Miên như phụt ra, mặt càng thêm đỏ, bị bàn tay mát lạnh của anh sờ trán. Cô vô cùng khẩn trương siết chặt chăn, lắc đầu nói: “Không…Không có…”“Sao lại nóng như vậy chứ? Không được, để tôi đi tìm nhiệt kế đo thử. Vốn em đã ngốc rồi, nếu sốt làm cháy hỏng đầu óc biến thành ngớ ngẩn thì tôi không biết nên làm gì cho.phải đây”Kiều Minh Húc nhanh chóng từ trên giường xuống, một lần nữa bước qua người Mạch Tiểu Miên.Cảnh xuân dưới áo ngủ một lần nữa lại bại lộ dưới mắt cô.Kiều Minh Húc chạy thình thịch xuống lầu, tìm nhiệt kế trong hòm thuốc, sau đó lại chạy lên lầu. Anh lại nhìn thấy Mạch Tiểu Miên không có ở trên sàn nhà, chỉ nghe thấy.trong phòng tắm có tiếng nước chảy.Anh đợi một lúc, còn chưa thấy cô đi ra, liền gõ cửa hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em có khỏe không? Không té xỉu đấy chứ?”“Tôi không sao.”Mạch Tiểu Miên ở bên trong dùng nước lạnh rửa khuôn mặt đỏ bừng của mình, Nét đỏ trên mặt cuối cùng cũng vơi bớt.Cô nhìn đôi mắt mơ màng của người phụ nữ trong gương, cảm thấy rất buồn cười.Trước kia, cô cảm thấy Diệp Mai vừa nhìn thấy những anh chàng đẹp trai liền bày ra đôi mắt si mê rất buồn cười. Bây giờ cô lại cũng thay đổi thành bộ dáng này, đoán chừng Phật Lạc Y Đức nói không sai. Tính dục của cô thật sự bị kìm nén, tuổi đã cao, bắt đầu tư xuân rồi.“Mạch Tiểu Miên, em ở bên trong làm gì lâu quá vậy?”Kiều Minh Húc lại ở bên ngoài gõ cửa hỏi.“Đi ra ngay đây.”Mạch Tiểu Miên lấy khăn lông, lau nước trên mặt, sau đó đẩy xe lăn ra mở cửa.Kiều Minh Húc cẩn thận nhìn cô kiểm tra trên dưới một phén, phát hiện trên tóc cùng trán cô ẩm ướt, trên mặt còn có hơi ẩm ướt, bèn nghi ngờ hỏi: “Vừa rồi em mới rửa mặt sao?”“ừ”“Em sẽ không đần đến nỗi cho rằng rửa mặt có thể hạ nhiệt độ đấy chứ?”Kiều Minh Húc lại một lần nữa đưa tay sờ trán cô.rán hơi lạnh, không còn nóng như vừa rồi nữa.Chuyện này làm cho anh càng khẩn trương hơn.