“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 297
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 297“Cảm ơn.”Lúc này Mạch Tiểu Miên đang rơi vào tình thế khó xử, bên trái cũng không được mà bên phải cũng không xong.Hai người tiến vào phòng làm việc, Trương Hòa đã chuẩn bị ghi chép giám định xong, sau đó dè dặt đưa cho Mạch Tiểu Miên.Mạch Tiểu Miên cực kỳ cẩn thận kiểm tra lại một lần, ký tên xuống, sau đó giao cho Lâm Khoa.Lâm Khoa tạm biệt rồi rời đi.Lâm Khoa vừa đi, Trương Hòa đã khẩn trương hỏi: “Chị Mạch, cảnh sát Lâm đồng ý giúp em giữ bí mật sao?”“Trương Hòa, em thật sự có thể đảm bảo đây là lần cuối cùng em vi phạm quy tắc nghề nghiệp sao?”Mạch Tiểu Miên cực kỳ chăm chú nhìn anh hỏi.Trương Hòa vội vàng gật đầu, đưa tay lên thề, mặt đầy thành khẩn nói: “Em đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa! Nếu tái phạm, em sẽ bị thiên lôi đánh, chết không được tử tế, phơi thây ngoài đường!”“Được rồi! Đừng nói nữa.” Nghe thấy lời thề này của cậu ta, Mạch Tiểu Miên phiền não ngăn lại.Những lời này lại khiến cô nhớ tới Trình Đông Thành.Trước kia, Trình Đông Thành cũng đã từng thề, sẽ yêu cô hết cả cuộc đời này. Rồi cũng thề sẽ bị thiên lôi đánh, phơi thây ngoài đường thế này.“Chị Mạch, chị chịu tha thứ cho em rồi sao?”Trương Hòa tràn đầy mong đợi hỏi.“Nhớ lời thề hôm nay của cậu. Bây giờ lập tức gọi điện thoại cho Lâm Xảo Lâm đi, ngay trước mặt tôi!”Mạch Tiểu Miên nhìn cậu ta nói.“Được, em gọi ngay đây!”Trương Hòa vội vàng bấm số điện thoại của Lâm Xảo Lâm, còn mở loa ngoài cho Mạch Tiểu Miên nghe.“Tổng giám đốc Lâm, thật xin lỗi.”“Chuyện gì?” Ở đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lâm Xảo Lâm.“Về chuyện kia, tôi thật sự không thể giúp được ông, điều này trái với quy tắc nghề nghiệp của tôi. Tôi sẽ thối lui tiền lại cho ông.”Trương Hòa nói xong, bèn khẩn trương liếc nhìn Mạch Tiểu Wiên, tuy nhiên trong lòng lại mơ hồ đau nhói.Hai trăm nghìn tệ đấy, chính là ba bốn năm tiền lương của cậu ta. Mắt thấy là đã tới tay, nhưng lại phải phun ra ngoài.“Chê ít tiền sao? Ba trăm nghìn!”Lâm Xảo Lâm nói.Nghe thấy số tiền này, trong lòng Trương Hòa lại giật mình một cái, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Thật xin lỗi, nhiều tiền hơn nữa tôi cũng không thể nào giúp ông được cả. Báo cáo giám định chính xác hôm nay đã giao vào tay đội hình sự rồi…”Cậu ta vẫn chưa nói hết câu đã bị Lâm Xảo Lâm thô bạo CÚp máy.Mạch Tiểu Miên vẫn luôn ở bên cạnh quan sát cậu ta.Thấy lúc cậu ta nghe Lâm Xảo Lâm nói sẽ đưa cho ba trăm nghìn tệ, khóe mắt của cậu ta khẽ giật giật, rất rõ ràng, ý chí lại không kiên định.Người như vậy có thể giữ vững lập trường tuân theo quy tắc của nghiệp pháp y sao?
Chương 297
“Cảm ơn.”
Lúc này Mạch Tiểu Miên đang rơi vào tình thế khó xử, bên trái cũng không được mà bên phải cũng không xong.
Hai người tiến vào phòng làm việc, Trương Hòa đã chuẩn bị ghi chép giám định xong, sau đó dè dặt đưa cho Mạch Tiểu Miên.
Mạch Tiểu Miên cực kỳ cẩn thận kiểm tra lại một lần, ký tên xuống, sau đó giao cho Lâm Khoa.
Lâm Khoa tạm biệt rồi rời đi.
Lâm Khoa vừa đi, Trương Hòa đã khẩn trương hỏi: “Chị Mạch, cảnh sát Lâm đồng ý giúp em giữ bí mật sao?”
“Trương Hòa, em thật sự có thể đảm bảo đây là lần cuối cùng em vi phạm quy tắc nghề nghiệp sao?”
Mạch Tiểu Miên cực kỳ chăm chú nhìn anh hỏi.
Trương Hòa vội vàng gật đầu, đưa tay lên thề, mặt đầy thành khẩn nói: “Em đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa! Nếu tái phạm, em sẽ bị thiên lôi đánh, chết không được tử tế, phơi thây ngoài đường!”
“Được rồi! Đừng nói nữa.” Nghe thấy lời thề này của cậu ta, Mạch Tiểu Miên phiền não ngăn lại.
Những lời này lại khiến cô nhớ tới Trình Đông Thành.
Trước kia, Trình Đông Thành cũng đã từng thề, sẽ yêu cô hết cả cuộc đời này. Rồi cũng thề sẽ bị thiên lôi đánh, phơi thây ngoài đường thế này.
“Chị Mạch, chị chịu tha thứ cho em rồi sao?”
Trương Hòa tràn đầy mong đợi hỏi.
“Nhớ lời thề hôm nay của cậu. Bây giờ lập tức gọi điện thoại cho Lâm Xảo Lâm đi, ngay trước mặt tôi!”
Mạch Tiểu Miên nhìn cậu ta nói.
“Được, em gọi ngay đây!”
Trương Hòa vội vàng bấm số điện thoại của Lâm Xảo Lâm, còn mở loa ngoài cho Mạch Tiểu Miên nghe.
“Tổng giám đốc Lâm, thật xin lỗi.”
“Chuyện gì?” Ở đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lâm Xảo Lâm.
“Về chuyện kia, tôi thật sự không thể giúp được ông, điều này trái với quy tắc nghề nghiệp của tôi. Tôi sẽ thối lui tiền lại cho ông.”
Trương Hòa nói xong, bèn khẩn trương liếc nhìn Mạch Tiểu Wiên, tuy nhiên trong lòng lại mơ hồ đau nhói.
Hai trăm nghìn tệ đấy, chính là ba bốn năm tiền lương của cậu ta. Mắt thấy là đã tới tay, nhưng lại phải phun ra ngoài.
“Chê ít tiền sao? Ba trăm nghìn!”
Lâm Xảo Lâm nói.
Nghe thấy số tiền này, trong lòng Trương Hòa lại giật mình một cái, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Thật xin lỗi, nhiều tiền hơn nữa tôi cũng không thể nào giúp ông được cả. Báo cáo giám định chính xác hôm nay đã giao vào tay đội hình sự rồi…”
Cậu ta vẫn chưa nói hết câu đã bị Lâm Xảo Lâm thô bạo CÚp máy.
Mạch Tiểu Miên vẫn luôn ở bên cạnh quan sát cậu ta.
Thấy lúc cậu ta nghe Lâm Xảo Lâm nói sẽ đưa cho ba trăm nghìn tệ, khóe mắt của cậu ta khẽ giật giật, rất rõ ràng, ý chí lại không kiên định.
Người như vậy có thể giữ vững lập trường tuân theo quy tắc của nghiệp pháp y sao?
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 297“Cảm ơn.”Lúc này Mạch Tiểu Miên đang rơi vào tình thế khó xử, bên trái cũng không được mà bên phải cũng không xong.Hai người tiến vào phòng làm việc, Trương Hòa đã chuẩn bị ghi chép giám định xong, sau đó dè dặt đưa cho Mạch Tiểu Miên.Mạch Tiểu Miên cực kỳ cẩn thận kiểm tra lại một lần, ký tên xuống, sau đó giao cho Lâm Khoa.Lâm Khoa tạm biệt rồi rời đi.Lâm Khoa vừa đi, Trương Hòa đã khẩn trương hỏi: “Chị Mạch, cảnh sát Lâm đồng ý giúp em giữ bí mật sao?”“Trương Hòa, em thật sự có thể đảm bảo đây là lần cuối cùng em vi phạm quy tắc nghề nghiệp sao?”Mạch Tiểu Miên cực kỳ chăm chú nhìn anh hỏi.Trương Hòa vội vàng gật đầu, đưa tay lên thề, mặt đầy thành khẩn nói: “Em đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa! Nếu tái phạm, em sẽ bị thiên lôi đánh, chết không được tử tế, phơi thây ngoài đường!”“Được rồi! Đừng nói nữa.” Nghe thấy lời thề này của cậu ta, Mạch Tiểu Miên phiền não ngăn lại.Những lời này lại khiến cô nhớ tới Trình Đông Thành.Trước kia, Trình Đông Thành cũng đã từng thề, sẽ yêu cô hết cả cuộc đời này. Rồi cũng thề sẽ bị thiên lôi đánh, phơi thây ngoài đường thế này.“Chị Mạch, chị chịu tha thứ cho em rồi sao?”Trương Hòa tràn đầy mong đợi hỏi.“Nhớ lời thề hôm nay của cậu. Bây giờ lập tức gọi điện thoại cho Lâm Xảo Lâm đi, ngay trước mặt tôi!”Mạch Tiểu Miên nhìn cậu ta nói.“Được, em gọi ngay đây!”Trương Hòa vội vàng bấm số điện thoại của Lâm Xảo Lâm, còn mở loa ngoài cho Mạch Tiểu Miên nghe.“Tổng giám đốc Lâm, thật xin lỗi.”“Chuyện gì?” Ở đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lâm Xảo Lâm.“Về chuyện kia, tôi thật sự không thể giúp được ông, điều này trái với quy tắc nghề nghiệp của tôi. Tôi sẽ thối lui tiền lại cho ông.”Trương Hòa nói xong, bèn khẩn trương liếc nhìn Mạch Tiểu Wiên, tuy nhiên trong lòng lại mơ hồ đau nhói.Hai trăm nghìn tệ đấy, chính là ba bốn năm tiền lương của cậu ta. Mắt thấy là đã tới tay, nhưng lại phải phun ra ngoài.“Chê ít tiền sao? Ba trăm nghìn!”Lâm Xảo Lâm nói.Nghe thấy số tiền này, trong lòng Trương Hòa lại giật mình một cái, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Thật xin lỗi, nhiều tiền hơn nữa tôi cũng không thể nào giúp ông được cả. Báo cáo giám định chính xác hôm nay đã giao vào tay đội hình sự rồi…”Cậu ta vẫn chưa nói hết câu đã bị Lâm Xảo Lâm thô bạo CÚp máy.Mạch Tiểu Miên vẫn luôn ở bên cạnh quan sát cậu ta.Thấy lúc cậu ta nghe Lâm Xảo Lâm nói sẽ đưa cho ba trăm nghìn tệ, khóe mắt của cậu ta khẽ giật giật, rất rõ ràng, ý chí lại không kiên định.Người như vậy có thể giữ vững lập trường tuân theo quy tắc của nghiệp pháp y sao?