“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 300
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 300“Làm thế nào?”“Nhà Trương Hòa rất nghèo, cũng tham tiền. Con tin chỉ cần cho cậu ta năm trăm nghìn tệ, thì chuyện gì cậu ta cũng chịu giúp chúng ta làm cả.”Tiếp đó Lâm Ngọc đem ý định của mình nói ra.Lâm Xảo Lâm nghe xong, gật đầu đáp: “Chuyện này không tệ”Nói xong, hai người nhìn nhau cười một tiếng…Buổi tối.Mạch Tiểu Miên vẫn chạy đến phòng của Kiều Minh Húc ngủ dưới sàn.Nhưng nửa đêm tỉnh lại, cô phát hiện mình vẫn ở trên giường, mà không phải là nằm dưới sàn nữa.Vì vậy, cô lập tức nhanh chóng lăn xuống sàn.Nhưng nằm một chút, cô luôn cảm thấy có cảm giác không đúng lắm.Từ trước đến nay cô ngủ tương đối an ổn, chưa bao giờ xuất hiện tình trạng mộng du cả. Lúc trước ở nhà nghỉ dưỡng cũng chưa từng có thói quen ngủ trên giường như thế.Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?Cô bèn lưu lại trong lòng, giả bộ ngủ.Khoảng hơn nửa giờ sau, cô nghe thấy Kiều Minh Húc nhẹ giọng hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em ngủ chưa?”Cô không lên tiếng ừ hử gì cả, mà để cho hô hấp của mình lúc ngủ nghe rất có tiết tấu.Kiều Minh Húc rón rén từ trên giường xuống, đi tới bên cạnh cô, khom người, ôm cả cô và chăn vào lòng.Ngửi được mùi tùng hương nhàn nhạt trên người anh, Mạch Tiểu Miên khẩn trương nhắm mắt lại, không ngừng suy đoán.Anh ôm mình làm gì vậy?Sẽ không phải là muốn làm gì đấy chứ?Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại sinh ra một loại hưng phấn, khẩn trương cùng mong đợi.Ai biết rằng, Kiều Minh Húc chỉ nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Đồ heo ngốc.ham ngủ này”, sau đó nằm xuống bên kia của giường thiếp đi.Chuyện này…Cuối cùng cô cũng biết tại sao mỗi lần tỉnh lại đều phát hiện mình đang ở trên giường. Hóa ra không phải mình mộng du, mà là do anh làm chuyện tốt.€ó thể là do ngày đó anh nghe thấy cô nói phụ nữ ngủ trên sàn ảnh hưởng không tốt, nhưng lại cứng miệng, lòng tự ái cao, không thể làm gì khác hơn là thông qua cách này để cô lên giường ngủ.Người đàn ông này.Tri kỷ ấm áp như vậy.Cô đột nhiên rất cảm động, nước mắt cũng chảy ra.Cô lặng lẽ mở mắt, nhìn sống lưng cao lớn của anh đưa về phía mình, rất muốn ôm một cái.Nhưng cô không thể.Bờ lưng đó không phải thuộc về cô.
Chương 300
“Làm thế nào?”
“Nhà Trương Hòa rất nghèo, cũng tham tiền. Con tin chỉ cần cho cậu ta năm trăm nghìn tệ, thì chuyện gì cậu ta cũng chịu giúp chúng ta làm cả.”
Tiếp đó Lâm Ngọc đem ý định của mình nói ra.
Lâm Xảo Lâm nghe xong, gật đầu đáp: “Chuyện này không tệ”
Nói xong, hai người nhìn nhau cười một tiếng…
Buổi tối.
Mạch Tiểu Miên vẫn chạy đến phòng của Kiều Minh Húc ngủ dưới sàn.
Nhưng nửa đêm tỉnh lại, cô phát hiện mình vẫn ở trên giường, mà không phải là nằm dưới sàn nữa.
Vì vậy, cô lập tức nhanh chóng lăn xuống sàn.
Nhưng nằm một chút, cô luôn cảm thấy có cảm giác không đúng lắm.
Từ trước đến nay cô ngủ tương đối an ổn, chưa bao giờ xuất hiện tình trạng mộng du cả. Lúc trước ở nhà nghỉ dưỡng cũng chưa từng có thói quen ngủ trên giường như thế.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?
Cô bèn lưu lại trong lòng, giả bộ ngủ.
Khoảng hơn nửa giờ sau, cô nghe thấy Kiều Minh Húc nhẹ giọng hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em ngủ chưa?”
Cô không lên tiếng ừ hử gì cả, mà để cho hô hấp của mình lúc ngủ nghe rất có tiết tấu.
Kiều Minh Húc rón rén từ trên giường xuống, đi tới bên cạnh cô, khom người, ôm cả cô và chăn vào lòng.
Ngửi được mùi tùng hương nhàn nhạt trên người anh, Mạch Tiểu Miên khẩn trương nhắm mắt lại, không ngừng suy đoán.
Anh ôm mình làm gì vậy?
Sẽ không phải là muốn làm gì đấy chứ?
Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại sinh ra một loại hưng phấn, khẩn trương cùng mong đợi.
Ai biết rằng, Kiều Minh Húc chỉ nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Đồ heo ngốc.
ham ngủ này”, sau đó nằm xuống bên kia của giường thiếp đi.
Chuyện này…
Cuối cùng cô cũng biết tại sao mỗi lần tỉnh lại đều phát hiện mình đang ở trên giường. Hóa ra không phải mình mộng du, mà là do anh làm chuyện tốt.
€ó thể là do ngày đó anh nghe thấy cô nói phụ nữ ngủ trên sàn ảnh hưởng không tốt, nhưng lại cứng miệng, lòng tự ái cao, không thể làm gì khác hơn là thông qua cách này để cô lên giường ngủ.
Người đàn ông này.
Tri kỷ ấm áp như vậy.
Cô đột nhiên rất cảm động, nước mắt cũng chảy ra.
Cô lặng lẽ mở mắt, nhìn sống lưng cao lớn của anh đưa về phía mình, rất muốn ôm một cái.
Nhưng cô không thể.
Bờ lưng đó không phải thuộc về cô.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 300“Làm thế nào?”“Nhà Trương Hòa rất nghèo, cũng tham tiền. Con tin chỉ cần cho cậu ta năm trăm nghìn tệ, thì chuyện gì cậu ta cũng chịu giúp chúng ta làm cả.”Tiếp đó Lâm Ngọc đem ý định của mình nói ra.Lâm Xảo Lâm nghe xong, gật đầu đáp: “Chuyện này không tệ”Nói xong, hai người nhìn nhau cười một tiếng…Buổi tối.Mạch Tiểu Miên vẫn chạy đến phòng của Kiều Minh Húc ngủ dưới sàn.Nhưng nửa đêm tỉnh lại, cô phát hiện mình vẫn ở trên giường, mà không phải là nằm dưới sàn nữa.Vì vậy, cô lập tức nhanh chóng lăn xuống sàn.Nhưng nằm một chút, cô luôn cảm thấy có cảm giác không đúng lắm.Từ trước đến nay cô ngủ tương đối an ổn, chưa bao giờ xuất hiện tình trạng mộng du cả. Lúc trước ở nhà nghỉ dưỡng cũng chưa từng có thói quen ngủ trên giường như thế.Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?Cô bèn lưu lại trong lòng, giả bộ ngủ.Khoảng hơn nửa giờ sau, cô nghe thấy Kiều Minh Húc nhẹ giọng hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em ngủ chưa?”Cô không lên tiếng ừ hử gì cả, mà để cho hô hấp của mình lúc ngủ nghe rất có tiết tấu.Kiều Minh Húc rón rén từ trên giường xuống, đi tới bên cạnh cô, khom người, ôm cả cô và chăn vào lòng.Ngửi được mùi tùng hương nhàn nhạt trên người anh, Mạch Tiểu Miên khẩn trương nhắm mắt lại, không ngừng suy đoán.Anh ôm mình làm gì vậy?Sẽ không phải là muốn làm gì đấy chứ?Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại sinh ra một loại hưng phấn, khẩn trương cùng mong đợi.Ai biết rằng, Kiều Minh Húc chỉ nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Đồ heo ngốc.ham ngủ này”, sau đó nằm xuống bên kia của giường thiếp đi.Chuyện này…Cuối cùng cô cũng biết tại sao mỗi lần tỉnh lại đều phát hiện mình đang ở trên giường. Hóa ra không phải mình mộng du, mà là do anh làm chuyện tốt.€ó thể là do ngày đó anh nghe thấy cô nói phụ nữ ngủ trên sàn ảnh hưởng không tốt, nhưng lại cứng miệng, lòng tự ái cao, không thể làm gì khác hơn là thông qua cách này để cô lên giường ngủ.Người đàn ông này.Tri kỷ ấm áp như vậy.Cô đột nhiên rất cảm động, nước mắt cũng chảy ra.Cô lặng lẽ mở mắt, nhìn sống lưng cao lớn của anh đưa về phía mình, rất muốn ôm một cái.Nhưng cô không thể.Bờ lưng đó không phải thuộc về cô.