“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 317
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 317Mạch Tiểu Miên cũng biết mình không đúng, bèn vội vàng nhận sai.Kiều Minh Húc không để ý tới cô nữa, bắt đầu xử lý việc của mình.“Tạp đề của tôi bị lỏng, em buộc lại giúp tôi một chút.”Lúc nãy Kiều Minh Húc đang bận tay xử lý nguyên liệu nên tạp đề chưa được buộc chặt, dẫn đến bây giờ đột nhiên lại bị bung ra. Anh bèn kêu Mạch Tiểu Miên tới giúp.Mạch Tiểu Miên đi tới, đưa hai tay vòng qua thắt lưng anh để cột tạp đề lại…Ai biết được tay cô lại hơi ngắn, trực tiếp chạm vào hai bên eo anh, dáng vẻ như muốn ôm lấy anh vậy.Mà khi nhìn thấy sống lưng của anh, Mạch Tiểu Miên đúng là sinh ra một loại cảm giác muốn ôm anh, chợt cảm thấy xúc động.Đầu óc nghĩ như vậy nên tay chân cũng ma xui quỷ khiến làm theo, ôm anh…Kiều Minh Húc cứng đờ cả người, trái tim đập hỗn loạn cả lên, hô hấp như ngưng lại. Một luồng nhiệt bốc lên từ bụng dưới…Mạch Tiểu Miên cũng cảm giác cơ thể anh cứng đờ lại.Dựa vào hiểu biết của cô đối với cơ thể người, khi ai đó đột nhiên cứng đờ lại, đó là bởi vì khẩn trương đến cao độ.Dĩ nhiên, khi cô phát hiện hai tay của mình ôm lấy thắt lưng anh thì cũng rất khẩn trương, bèn vội vàng buông ra, đỏ mặt né sang một bên.Sau khi Kiều Minh Húc đỡ bớt khẩn trương, anh bèn quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên.Nhìn thấy cô cúi đầu, mặt đỏ bừng như một đứa trẻ làm chuyện gì sai vậy.Kiểu thẹn thùng như một chú thỏ nhỏ hốt hoảng đó, lập tức rơi vào trong mắt anh, trong lòng nổi lên vô số rung động.Anh nuốt nước bọt, đột nhiên nghiêng đầu, hôn nhẹ lên gò má cô, nhanh chóng chạm môi…Mạch Tiểu Miên cả người ngây cả ra, đầu óc như bị thiếu dưỡng khí vậy, trống rỗng, hai mắt trợn to…Trái tim Kiều Minh Húc lúc này giống như có một chú nai chạy loạn vậy, trực tiếp đập mạnh.Trên môi hình như còn vương vấn mùi thơm của gò má mềm mại ấy, một sự ngọt ngào khó tả…Anh đưa tay chạm lên môi mình, hóa giải cảm giác lúng túng, ho khan một tiếng, nói: “Đây là trả lại để trừng phạt em, em đừng đứng đó ngây ngốc nữa, nhanh đi cắt thức ăn cho tôi đi!”Nói xong, anh bèn vội vàng cầm đũa lên, không ngừng đánh trứng, khuấy trứng…Mạch Tiểu Miên từ kinh ngạc đến ngây người phản ứng lại, vội vàng cầm một nắm cần tây lên, cắt dọc…Từ những miếng cần tây được thái không đều, có thể biết được trái tim của cô lúc này còn hồn loạn hơn cả những quả trứng dưới tay Kiều Minh Húc…Hai người không ai lên tiếng…Chỉ có âm thanh khuấy trứng, cùng tiếng thái dao trên thớt…Bầu không khí lại một lần nữa rơi vào trong sự mập mờ lạ lùng…Kiều Mai Kim ló đầu vào phòng bếp, cầm điện thoại di động lên chụp mấy tấm hình lúc bọn họ đang chăm chú làm việc, sau đó kêu la: “Anh trai, chị dâu, hai người đứng lại gần một chút, thân mật hơn để em chụp tấm hình cho hàng trăm nghìn người hâm mộ đôi vợ chồng son cùng nhau xuống bếp nào.”“Đừng làm rộn.”
Chương 317
Mạch Tiểu Miên cũng biết mình không đúng, bèn vội vàng nhận sai.
Kiều Minh Húc không để ý tới cô nữa, bắt đầu xử lý việc của mình.
“Tạp đề của tôi bị lỏng, em buộc lại giúp tôi một chút.”
Lúc nãy Kiều Minh Húc đang bận tay xử lý nguyên liệu nên tạp đề chưa được buộc chặt, dẫn đến bây giờ đột nhiên lại bị bung ra. Anh bèn kêu Mạch Tiểu Miên tới giúp.
Mạch Tiểu Miên đi tới, đưa hai tay vòng qua thắt lưng anh để cột tạp đề lại…
Ai biết được tay cô lại hơi ngắn, trực tiếp chạm vào hai bên eo anh, dáng vẻ như muốn ôm lấy anh vậy.
Mà khi nhìn thấy sống lưng của anh, Mạch Tiểu Miên đúng là sinh ra một loại cảm giác muốn ôm anh, chợt cảm thấy xúc động.
Đầu óc nghĩ như vậy nên tay chân cũng ma xui quỷ khiến làm theo, ôm anh…
Kiều Minh Húc cứng đờ cả người, trái tim đập hỗn loạn cả lên, hô hấp như ngưng lại. Một luồng nhiệt bốc lên từ bụng dưới…
Mạch Tiểu Miên cũng cảm giác cơ thể anh cứng đờ lại.
Dựa vào hiểu biết của cô đối với cơ thể người, khi ai đó đột nhiên cứng đờ lại, đó là bởi vì khẩn trương đến cao độ.
Dĩ nhiên, khi cô phát hiện hai tay của mình ôm lấy thắt lưng anh thì cũng rất khẩn trương, bèn vội vàng buông ra, đỏ mặt né sang một bên.
Sau khi Kiều Minh Húc đỡ bớt khẩn trương, anh bèn quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên.
Nhìn thấy cô cúi đầu, mặt đỏ bừng như một đứa trẻ làm chuyện gì sai vậy.
Kiểu thẹn thùng như một chú thỏ nhỏ hốt hoảng đó, lập tức rơi vào trong mắt anh, trong lòng nổi lên vô số rung động.
Anh nuốt nước bọt, đột nhiên nghiêng đầu, hôn nhẹ lên gò má cô, nhanh chóng chạm môi…
Mạch Tiểu Miên cả người ngây cả ra, đầu óc như bị thiếu dưỡng khí vậy, trống rỗng, hai mắt trợn to…
Trái tim Kiều Minh Húc lúc này giống như có một chú nai chạy loạn vậy, trực tiếp đập mạnh.
Trên môi hình như còn vương vấn mùi thơm của gò má mềm mại ấy, một sự ngọt ngào khó tả…
Anh đưa tay chạm lên môi mình, hóa giải cảm giác lúng túng, ho khan một tiếng, nói: “Đây là trả lại để trừng phạt em, em đừng đứng đó ngây ngốc nữa, nhanh đi cắt thức ăn cho tôi đi!”
Nói xong, anh bèn vội vàng cầm đũa lên, không ngừng đánh trứng, khuấy trứng…
Mạch Tiểu Miên từ kinh ngạc đến ngây người phản ứng lại, vội vàng cầm một nắm cần tây lên, cắt dọc…
Từ những miếng cần tây được thái không đều, có thể biết được trái tim của cô lúc này còn hồn loạn hơn cả những quả trứng dưới tay Kiều Minh Húc…
Hai người không ai lên tiếng…
Chỉ có âm thanh khuấy trứng, cùng tiếng thái dao trên thớt…
Bầu không khí lại một lần nữa rơi vào trong sự mập mờ lạ lùng…
Kiều Mai Kim ló đầu vào phòng bếp, cầm điện thoại di động lên chụp mấy tấm hình lúc bọn họ đang chăm chú làm việc, sau đó kêu la: “Anh trai, chị dâu, hai người đứng lại gần một chút, thân mật hơn để em chụp tấm hình cho hàng trăm nghìn người hâm mộ đôi vợ chồng son cùng nhau xuống bếp nào.”
“Đừng làm rộn.”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 317Mạch Tiểu Miên cũng biết mình không đúng, bèn vội vàng nhận sai.Kiều Minh Húc không để ý tới cô nữa, bắt đầu xử lý việc của mình.“Tạp đề của tôi bị lỏng, em buộc lại giúp tôi một chút.”Lúc nãy Kiều Minh Húc đang bận tay xử lý nguyên liệu nên tạp đề chưa được buộc chặt, dẫn đến bây giờ đột nhiên lại bị bung ra. Anh bèn kêu Mạch Tiểu Miên tới giúp.Mạch Tiểu Miên đi tới, đưa hai tay vòng qua thắt lưng anh để cột tạp đề lại…Ai biết được tay cô lại hơi ngắn, trực tiếp chạm vào hai bên eo anh, dáng vẻ như muốn ôm lấy anh vậy.Mà khi nhìn thấy sống lưng của anh, Mạch Tiểu Miên đúng là sinh ra một loại cảm giác muốn ôm anh, chợt cảm thấy xúc động.Đầu óc nghĩ như vậy nên tay chân cũng ma xui quỷ khiến làm theo, ôm anh…Kiều Minh Húc cứng đờ cả người, trái tim đập hỗn loạn cả lên, hô hấp như ngưng lại. Một luồng nhiệt bốc lên từ bụng dưới…Mạch Tiểu Miên cũng cảm giác cơ thể anh cứng đờ lại.Dựa vào hiểu biết của cô đối với cơ thể người, khi ai đó đột nhiên cứng đờ lại, đó là bởi vì khẩn trương đến cao độ.Dĩ nhiên, khi cô phát hiện hai tay của mình ôm lấy thắt lưng anh thì cũng rất khẩn trương, bèn vội vàng buông ra, đỏ mặt né sang một bên.Sau khi Kiều Minh Húc đỡ bớt khẩn trương, anh bèn quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên.Nhìn thấy cô cúi đầu, mặt đỏ bừng như một đứa trẻ làm chuyện gì sai vậy.Kiểu thẹn thùng như một chú thỏ nhỏ hốt hoảng đó, lập tức rơi vào trong mắt anh, trong lòng nổi lên vô số rung động.Anh nuốt nước bọt, đột nhiên nghiêng đầu, hôn nhẹ lên gò má cô, nhanh chóng chạm môi…Mạch Tiểu Miên cả người ngây cả ra, đầu óc như bị thiếu dưỡng khí vậy, trống rỗng, hai mắt trợn to…Trái tim Kiều Minh Húc lúc này giống như có một chú nai chạy loạn vậy, trực tiếp đập mạnh.Trên môi hình như còn vương vấn mùi thơm của gò má mềm mại ấy, một sự ngọt ngào khó tả…Anh đưa tay chạm lên môi mình, hóa giải cảm giác lúng túng, ho khan một tiếng, nói: “Đây là trả lại để trừng phạt em, em đừng đứng đó ngây ngốc nữa, nhanh đi cắt thức ăn cho tôi đi!”Nói xong, anh bèn vội vàng cầm đũa lên, không ngừng đánh trứng, khuấy trứng…Mạch Tiểu Miên từ kinh ngạc đến ngây người phản ứng lại, vội vàng cầm một nắm cần tây lên, cắt dọc…Từ những miếng cần tây được thái không đều, có thể biết được trái tim của cô lúc này còn hồn loạn hơn cả những quả trứng dưới tay Kiều Minh Húc…Hai người không ai lên tiếng…Chỉ có âm thanh khuấy trứng, cùng tiếng thái dao trên thớt…Bầu không khí lại một lần nữa rơi vào trong sự mập mờ lạ lùng…Kiều Mai Kim ló đầu vào phòng bếp, cầm điện thoại di động lên chụp mấy tấm hình lúc bọn họ đang chăm chú làm việc, sau đó kêu la: “Anh trai, chị dâu, hai người đứng lại gần một chút, thân mật hơn để em chụp tấm hình cho hàng trăm nghìn người hâm mộ đôi vợ chồng son cùng nhau xuống bếp nào.”“Đừng làm rộn.”