“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 322
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 322“Ha hai”Mạch Tiểu Miên cười.Vê phần Lâm Ngọc, cô thật sự không hiểu, lại càng không thể đánh giá cô ta, chỉ có thể mỉm cười cho qua chuyện.Kiều Minh Húc yêu cô ta nhiều năm như vậy, hẳn là cô ta cũng có ưu điểm của mình.Ngược lại, cô cảm thấy mình thực sự không có bất kỳ ưu thế gì.“Chị dâu à, nhưng dựa theo trực giác của em, anh trai em thích chị hơn. Huống chỉ bây giờ hai người đã kết hôn, nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng, anh ấy đã là của riêng chị, còn Lâm Ngọc ấy à, sẽ sớm phai nhạt khỏi thế giới của anh trai em thôi.”Kiều Mai Kim nháy mắt nói.Mạch Tiểu Miên không nói gì, nhớ đến cảnh tượng hôm nay ở trung tâm thương mại, lại cảm thấy người sắp phai nhạt không phải Lâm Ngọc mà chính là mình.Rửa xong bát đũa, cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, tán gẫu đôi câu.“Tối nay, Minh Húc với Tiểu Miên ngủ lại đi.”Kiều Thanh lên tiếng: “Từ lúc Tiểu Miên vào nhà mình, con bé chưa ở lại nhà chúng ta qua đêm bao giờ.”“Vâng, ông nội.”vtd, ving Kiều Minh Húc gật đầu đồng ý, đưa Mạch Tiểu Miên trở về phòng cũ của anh.Nhìn mặt bàn được trang trí theo phong cách cổ xưa, Mạch Tiểu Miên lại nghĩ tới lần trước làm vỡ quả cầu pha lê, trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngồi trên mặt gỗ sưa, cô không dám nhúc nhích chứ đừng nói là vươn tay chạm vào thứ gì đó.“Sao nhìn em e dè vậy?”Nhìn thấy bộ dạng của cô, Kiều Minh Húc không khỏi hỏi.“Tôi…Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không kìm được, ngập ngừng nói: “Tôi sợ làm vỡ đồ của anh.”Vẻ mặt của Kiều Minh Húc hơi thay đổi, anh liếc nhìn chiếc hộp đựng quả cầu pha lê bị vỡ, biết thái độ của anh đối với cô ngày đó thật sự rất quá đáng.“Xin lỗi em, ngày đó là tôi không tốt.”Kiều Minh Húc cầm chiếc hộp lên, đưa tay sờ vào nó rồi nói: “Hôm đó, tôi nằng nặc đòi mẹ mua cho quả cầu pha lê này, trên đường về nhà thì gặp tai nạn giao thông, mẹ vì cứu tôi mà qua đời. Trước đây, với tôi quả cầu này chính là nơi chứa linh hồn của mẹ tôi. Nếu tôi nhớ bà ấy, có gì muốn nói với bà ấy, đều nghĩ chỉ cần nói với quả cầu pha lê này là bà ấy sẽ có thể nghe thấy.”Nghe đến đây, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng đau lòng, cảm giác tội lỗi nhân lên gấp bội, cô nói: “Không ngờ quả cầu pha lê này lại quý giá với anh như vậy, tất cả là lỗi của tôi. Tùy tiện cầm lên xem, lại câm không chắc làm vỡ nó, tôi xin lỗi, xin lõi, rất xin lỗi anh.”€ô liên tục nói xin lỗi ba lần, không biết phải làm sao để bày tỏ sự áy náy của mình vào lúc này.“Tôi biết, em cũng không phải cố ý, chỉ là lúc đó tôi quá kích động. Bây giờ tôi không còn là trẻ con nữa, tôi biết linh hồn của một người không thể nào ẩn trong một quả cầu pha lê. Chỉ là lúc đó, mẹ vẫn luôn là một nguồn an ủi duy nhất đối với tôi. Dù cho quả cầu pha lê này có vỡ đi chăng nữa, mẹ vẫn luôn ở trong trái tim tôi, mãi mãi không bao giờ tan biến”Minh Húc cầm khung ảnh bên cạnh, đưa cho cô xem: “Đây là ảnh chụp lúc tôi còn bé với mẹ.”Mạnh Tiểu Miên nhận lấy.
Chương 322
“Ha hai”
Mạch Tiểu Miên cười.
Vê phần Lâm Ngọc, cô thật sự không hiểu, lại càng không thể đánh giá cô ta, chỉ có thể mỉm cười cho qua chuyện.
Kiều Minh Húc yêu cô ta nhiều năm như vậy, hẳn là cô ta cũng có ưu điểm của mình.
Ngược lại, cô cảm thấy mình thực sự không có bất kỳ ưu thế gì.
“Chị dâu à, nhưng dựa theo trực giác của em, anh trai em thích chị hơn. Huống chỉ bây giờ hai người đã kết hôn, nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng, anh ấy đã là của riêng chị, còn Lâm Ngọc ấy à, sẽ sớm phai nhạt khỏi thế giới của anh trai em thôi.”
Kiều Mai Kim nháy mắt nói.
Mạch Tiểu Miên không nói gì, nhớ đến cảnh tượng hôm nay ở trung tâm thương mại, lại cảm thấy người sắp phai nhạt không phải Lâm Ngọc mà chính là mình.
Rửa xong bát đũa, cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, tán gẫu đôi câu.
“Tối nay, Minh Húc với Tiểu Miên ngủ lại đi.”
Kiều Thanh lên tiếng: “Từ lúc Tiểu Miên vào nhà mình, con bé chưa ở lại nhà chúng ta qua đêm bao giờ.”
“Vâng, ông nội.”
vtd, ving Kiều Minh Húc gật đầu đồng ý, đưa Mạch Tiểu Miên trở về phòng cũ của anh.
Nhìn mặt bàn được trang trí theo phong cách cổ xưa, Mạch Tiểu Miên lại nghĩ tới lần trước làm vỡ quả cầu pha lê, trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngồi trên mặt gỗ sưa, cô không dám nhúc nhích chứ đừng nói là vươn tay chạm vào thứ gì đó.
“Sao nhìn em e dè vậy?”
Nhìn thấy bộ dạng của cô, Kiều Minh Húc không khỏi hỏi.
“Tôi…
Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không kìm được, ngập ngừng nói: “Tôi sợ làm vỡ đồ của anh.”
Vẻ mặt của Kiều Minh Húc hơi thay đổi, anh liếc nhìn chiếc hộp đựng quả cầu pha lê bị vỡ, biết thái độ của anh đối với cô ngày đó thật sự rất quá đáng.
“Xin lỗi em, ngày đó là tôi không tốt.”
Kiều Minh Húc cầm chiếc hộp lên, đưa tay sờ vào nó rồi nói: “Hôm đó, tôi nằng nặc đòi mẹ mua cho quả cầu pha lê này, trên đường về nhà thì gặp tai nạn giao thông, mẹ vì cứu tôi mà qua đời. Trước đây, với tôi quả cầu này chính là nơi chứa linh hồn của mẹ tôi. Nếu tôi nhớ bà ấy, có gì muốn nói với bà ấy, đều nghĩ chỉ cần nói với quả cầu pha lê này là bà ấy sẽ có thể nghe thấy.”
Nghe đến đây, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng đau lòng, cảm giác tội lỗi nhân lên gấp bội, cô nói: “Không ngờ quả cầu pha lê này lại quý giá với anh như vậy, tất cả là lỗi của tôi. Tùy tiện cầm lên xem, lại câm không chắc làm vỡ nó, tôi xin lỗi, xin lõi, rất xin lỗi anh.”
€ô liên tục nói xin lỗi ba lần, không biết phải làm sao để bày tỏ sự áy náy của mình vào lúc này.
“Tôi biết, em cũng không phải cố ý, chỉ là lúc đó tôi quá kích động. Bây giờ tôi không còn là trẻ con nữa, tôi biết linh hồn của một người không thể nào ẩn trong một quả cầu pha lê. Chỉ là lúc đó, mẹ vẫn luôn là một nguồn an ủi duy nhất đối với tôi. Dù cho quả cầu pha lê này có vỡ đi chăng nữa, mẹ vẫn luôn ở trong trái tim tôi, mãi mãi không bao giờ tan biến”
Minh Húc cầm khung ảnh bên cạnh, đưa cho cô xem: “Đây là ảnh chụp lúc tôi còn bé với mẹ.”
Mạnh Tiểu Miên nhận lấy.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 322“Ha hai”Mạch Tiểu Miên cười.Vê phần Lâm Ngọc, cô thật sự không hiểu, lại càng không thể đánh giá cô ta, chỉ có thể mỉm cười cho qua chuyện.Kiều Minh Húc yêu cô ta nhiều năm như vậy, hẳn là cô ta cũng có ưu điểm của mình.Ngược lại, cô cảm thấy mình thực sự không có bất kỳ ưu thế gì.“Chị dâu à, nhưng dựa theo trực giác của em, anh trai em thích chị hơn. Huống chỉ bây giờ hai người đã kết hôn, nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng, anh ấy đã là của riêng chị, còn Lâm Ngọc ấy à, sẽ sớm phai nhạt khỏi thế giới của anh trai em thôi.”Kiều Mai Kim nháy mắt nói.Mạch Tiểu Miên không nói gì, nhớ đến cảnh tượng hôm nay ở trung tâm thương mại, lại cảm thấy người sắp phai nhạt không phải Lâm Ngọc mà chính là mình.Rửa xong bát đũa, cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, tán gẫu đôi câu.“Tối nay, Minh Húc với Tiểu Miên ngủ lại đi.”Kiều Thanh lên tiếng: “Từ lúc Tiểu Miên vào nhà mình, con bé chưa ở lại nhà chúng ta qua đêm bao giờ.”“Vâng, ông nội.”vtd, ving Kiều Minh Húc gật đầu đồng ý, đưa Mạch Tiểu Miên trở về phòng cũ của anh.Nhìn mặt bàn được trang trí theo phong cách cổ xưa, Mạch Tiểu Miên lại nghĩ tới lần trước làm vỡ quả cầu pha lê, trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngồi trên mặt gỗ sưa, cô không dám nhúc nhích chứ đừng nói là vươn tay chạm vào thứ gì đó.“Sao nhìn em e dè vậy?”Nhìn thấy bộ dạng của cô, Kiều Minh Húc không khỏi hỏi.“Tôi…Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không kìm được, ngập ngừng nói: “Tôi sợ làm vỡ đồ của anh.”Vẻ mặt của Kiều Minh Húc hơi thay đổi, anh liếc nhìn chiếc hộp đựng quả cầu pha lê bị vỡ, biết thái độ của anh đối với cô ngày đó thật sự rất quá đáng.“Xin lỗi em, ngày đó là tôi không tốt.”Kiều Minh Húc cầm chiếc hộp lên, đưa tay sờ vào nó rồi nói: “Hôm đó, tôi nằng nặc đòi mẹ mua cho quả cầu pha lê này, trên đường về nhà thì gặp tai nạn giao thông, mẹ vì cứu tôi mà qua đời. Trước đây, với tôi quả cầu này chính là nơi chứa linh hồn của mẹ tôi. Nếu tôi nhớ bà ấy, có gì muốn nói với bà ấy, đều nghĩ chỉ cần nói với quả cầu pha lê này là bà ấy sẽ có thể nghe thấy.”Nghe đến đây, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng đau lòng, cảm giác tội lỗi nhân lên gấp bội, cô nói: “Không ngờ quả cầu pha lê này lại quý giá với anh như vậy, tất cả là lỗi của tôi. Tùy tiện cầm lên xem, lại câm không chắc làm vỡ nó, tôi xin lỗi, xin lõi, rất xin lỗi anh.”€ô liên tục nói xin lỗi ba lần, không biết phải làm sao để bày tỏ sự áy náy của mình vào lúc này.“Tôi biết, em cũng không phải cố ý, chỉ là lúc đó tôi quá kích động. Bây giờ tôi không còn là trẻ con nữa, tôi biết linh hồn của một người không thể nào ẩn trong một quả cầu pha lê. Chỉ là lúc đó, mẹ vẫn luôn là một nguồn an ủi duy nhất đối với tôi. Dù cho quả cầu pha lê này có vỡ đi chăng nữa, mẹ vẫn luôn ở trong trái tim tôi, mãi mãi không bao giờ tan biến”Minh Húc cầm khung ảnh bên cạnh, đưa cho cô xem: “Đây là ảnh chụp lúc tôi còn bé với mẹ.”Mạnh Tiểu Miên nhận lấy.