“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 324
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 324“Chỉ có thể làm vậy, nhưng tôi cảnh cáo em, nửa đêm đừng ỷ vào mộng du mà trèo lên người tôi.”Kiều Minh Húc trêu chọc.Anh vốn dĩ định làm Mạch Tiểu Nhiên xấu hổ, nhưng lỗ tai của chính mình lại đỏ lên trước.Mạch Tiểu Nhiên nghĩ đến nửa đêm anh lén bế cô lên giường, mà không phải là mộng du, sắc mặt hơi đỏ lên, cũng không tranh cãi cùng anh.“Chị dâu!”Lúc này, Kiều Mai Kim ở bên ngoài nói lớn: “Hai người ngủ chưa?”“Vẫn chưa”Mạch Tiểu Miên vội vàng đáp lại, bước ra khỏi phòng.Kiểu Mai Kim đẩy cửa vào, trên tay cầm một bộ đồ ngủ: “Em đoán chị không mang đồ ngủ tới, bộ đồ ngủ này em mới mua, chưa mặc lần nào, chị mặc đi nhé!”“Ừm, cảm ơn em nhiều.”Mạch Tiểu Nhiên vui vẻ nhận lấy.“Hí hí, chị mặc vào, anh trai em nhất định sẽ rất thích.”Nói xong, Kiều Mai Kim rời đi, để lại một trận gió sau lưng.“Mai Kim chu đáo thật, không ngờ còn mang đồ ngủ cho mình”Mạch Tiểu Nhiên nói, vừa giũ bộ đồ ngủ ra, cô lập tức sững cả người.Bộ đồ ngủ này đâu phải đồ ngủ bình thường, mà là kiểu xuyên thấu s*x*, mặc lên người so với không mặc gì cũng chẳng khác biệt là bao.Thảo nào con bé Kiều Mai Kim lại cười xấu xa như vậy.“Thật tình, đồ này sao mà mặc được?”Mạch Tiểu Nhiên thầm trách.“Mặc đi, tôi không ngại.”Kiều Minh Húc đứng một bên, cố nén cười nói.“Anh không ngại nhưng tôi để ý.”Mạch Tiểu Nhiên liếc anh một cái: “Vóc dáng tôi đẹp như vậy, không thể để anh nhìn được.”“Trên người em có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy?”Kiều Minh Húc buột miệng.Hai người họ ngay lập tức nghĩ đến sự cố bồn tắm khiến người ta đỏ mặt ngày đó.Mạch Tiểu Nhiên đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nuốt một ngụm nước bọt: “Phi, lần đó chỉ là một tai nạn, đừng nhắc lại nữa!”“Được, tôi sẽ không nhắc nữa.”Kiều Minh Húc vội vàng mở tủ quần áo bằng gỗ đen của mình ra, lấy ra một bộ đồ ngủ đưa cho cô: ‘Bộ đồ kia em không mặc được, vậy mặc đồ của tôi đi, tuy kích thước khác nhau nhưng em vẫn mặc được.”“Cái này cũng được.”Mạch Tiểu Miên nhận lấy: “Dù sao cũng ngủ, không vừa cũng không sao.”“Vậy tắm rửa rồi ngủ, em tắm trước đi.”Kiều Minh Húc nói với cô.
Chương 324
“Chỉ có thể làm vậy, nhưng tôi cảnh cáo em, nửa đêm đừng ỷ vào mộng du mà trèo lên người tôi.”
Kiều Minh Húc trêu chọc.
Anh vốn dĩ định làm Mạch Tiểu Nhiên xấu hổ, nhưng lỗ tai của chính mình lại đỏ lên trước.
Mạch Tiểu Nhiên nghĩ đến nửa đêm anh lén bế cô lên giường, mà không phải là mộng du, sắc mặt hơi đỏ lên, cũng không tranh cãi cùng anh.
“Chị dâu!”
Lúc này, Kiều Mai Kim ở bên ngoài nói lớn: “Hai người ngủ chưa?”
“Vẫn chưa”
Mạch Tiểu Miên vội vàng đáp lại, bước ra khỏi phòng.
Kiểu Mai Kim đẩy cửa vào, trên tay cầm một bộ đồ ngủ: “Em đoán chị không mang đồ ngủ tới, bộ đồ ngủ này em mới mua, chưa mặc lần nào, chị mặc đi nhé!”
“Ừm, cảm ơn em nhiều.”
Mạch Tiểu Nhiên vui vẻ nhận lấy.
“Hí hí, chị mặc vào, anh trai em nhất định sẽ rất thích.”
Nói xong, Kiều Mai Kim rời đi, để lại một trận gió sau lưng.
“Mai Kim chu đáo thật, không ngờ còn mang đồ ngủ cho mình”
Mạch Tiểu Nhiên nói, vừa giũ bộ đồ ngủ ra, cô lập tức sững cả người.
Bộ đồ ngủ này đâu phải đồ ngủ bình thường, mà là kiểu xuyên thấu s*x*, mặc lên người so với không mặc gì cũng chẳng khác biệt là bao.
Thảo nào con bé Kiều Mai Kim lại cười xấu xa như vậy.
“Thật tình, đồ này sao mà mặc được?”
Mạch Tiểu Nhiên thầm trách.
“Mặc đi, tôi không ngại.”
Kiều Minh Húc đứng một bên, cố nén cười nói.
“Anh không ngại nhưng tôi để ý.”
Mạch Tiểu Nhiên liếc anh một cái: “Vóc dáng tôi đẹp như vậy, không thể để anh nhìn được.”
“Trên người em có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy?”
Kiều Minh Húc buột miệng.
Hai người họ ngay lập tức nghĩ đến sự cố bồn tắm khiến người ta đỏ mặt ngày đó.
Mạch Tiểu Nhiên đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nuốt một ngụm nước bọt: “Phi, lần đó chỉ là một tai nạn, đừng nhắc lại nữa!”
“Được, tôi sẽ không nhắc nữa.”
Kiều Minh Húc vội vàng mở tủ quần áo bằng gỗ đen của mình ra, lấy ra một bộ đồ ngủ đưa cho cô: ‘Bộ đồ kia em không mặc được, vậy mặc đồ của tôi đi, tuy kích thước khác nhau nhưng em vẫn mặc được.”
“Cái này cũng được.”
Mạch Tiểu Miên nhận lấy: “Dù sao cũng ngủ, không vừa cũng không sao.”
“Vậy tắm rửa rồi ngủ, em tắm trước đi.”
Kiều Minh Húc nói với cô.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 324“Chỉ có thể làm vậy, nhưng tôi cảnh cáo em, nửa đêm đừng ỷ vào mộng du mà trèo lên người tôi.”Kiều Minh Húc trêu chọc.Anh vốn dĩ định làm Mạch Tiểu Nhiên xấu hổ, nhưng lỗ tai của chính mình lại đỏ lên trước.Mạch Tiểu Nhiên nghĩ đến nửa đêm anh lén bế cô lên giường, mà không phải là mộng du, sắc mặt hơi đỏ lên, cũng không tranh cãi cùng anh.“Chị dâu!”Lúc này, Kiều Mai Kim ở bên ngoài nói lớn: “Hai người ngủ chưa?”“Vẫn chưa”Mạch Tiểu Miên vội vàng đáp lại, bước ra khỏi phòng.Kiểu Mai Kim đẩy cửa vào, trên tay cầm một bộ đồ ngủ: “Em đoán chị không mang đồ ngủ tới, bộ đồ ngủ này em mới mua, chưa mặc lần nào, chị mặc đi nhé!”“Ừm, cảm ơn em nhiều.”Mạch Tiểu Nhiên vui vẻ nhận lấy.“Hí hí, chị mặc vào, anh trai em nhất định sẽ rất thích.”Nói xong, Kiều Mai Kim rời đi, để lại một trận gió sau lưng.“Mai Kim chu đáo thật, không ngờ còn mang đồ ngủ cho mình”Mạch Tiểu Nhiên nói, vừa giũ bộ đồ ngủ ra, cô lập tức sững cả người.Bộ đồ ngủ này đâu phải đồ ngủ bình thường, mà là kiểu xuyên thấu s*x*, mặc lên người so với không mặc gì cũng chẳng khác biệt là bao.Thảo nào con bé Kiều Mai Kim lại cười xấu xa như vậy.“Thật tình, đồ này sao mà mặc được?”Mạch Tiểu Nhiên thầm trách.“Mặc đi, tôi không ngại.”Kiều Minh Húc đứng một bên, cố nén cười nói.“Anh không ngại nhưng tôi để ý.”Mạch Tiểu Nhiên liếc anh một cái: “Vóc dáng tôi đẹp như vậy, không thể để anh nhìn được.”“Trên người em có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy?”Kiều Minh Húc buột miệng.Hai người họ ngay lập tức nghĩ đến sự cố bồn tắm khiến người ta đỏ mặt ngày đó.Mạch Tiểu Nhiên đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nuốt một ngụm nước bọt: “Phi, lần đó chỉ là một tai nạn, đừng nhắc lại nữa!”“Được, tôi sẽ không nhắc nữa.”Kiều Minh Húc vội vàng mở tủ quần áo bằng gỗ đen của mình ra, lấy ra một bộ đồ ngủ đưa cho cô: ‘Bộ đồ kia em không mặc được, vậy mặc đồ của tôi đi, tuy kích thước khác nhau nhưng em vẫn mặc được.”“Cái này cũng được.”Mạch Tiểu Miên nhận lấy: “Dù sao cũng ngủ, không vừa cũng không sao.”“Vậy tắm rửa rồi ngủ, em tắm trước đi.”Kiều Minh Húc nói với cô.