“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 326
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 326Trong lòng Kiều Minh Húc lúc này liên tục kêu gào, giống như một con mèo giơ vuốt cào cào, ngứa ngáy khó chịu.Anh thật sự không kiềm chế được, im lặng dán môi về phía cô, hơi thở dày nặng mang theo sự căng thẳng…Môi mỏng hơi lạnh cuối cùng cũng chạm đến cánh môi mềm mại như cánh hoa hồng của cô, cảm giác như điện giật khiến lòng anh xúc động không thôi, cảm nhận được một hương thơm thoang thoảng.Anh không nhịn được dùng môi mình nhẹ nhàng phủ lấy môi anh đào của cô, đầu lưỡi luồn vào trong…Cảm giác thơm ngọt.Khiến anh say mê!Mạch Tiểu Miên vô thức đáp lại trong lúc ngủ…Lúc này cô cũng mơ một giấc mơ cực dai dẳng.Trong mơ, cô và Kiều Minh Húc hôn nhau.Trong lúc đang triền miên thoải mái, chợt phát hiện Kiều Minh Húc biến thành Trình Đông Thành, cả người bị nổ be bét máu thịt, đang gượng cười với cô.“Aaaaaa.”Cô hoảng sợ hét lên, dùng sức đẩy ra…Kiều Minh Húc bị cô đẩy trúng, ngả người ra sau, đập mạnh vào khung giường, đập đến mức choáng váng mặt mày, suýt chấn động não…Mạch Tiểu Miên tỉnh lại vì ác mộng, cô hoảng hồn hoảng vía, đầu tiên là mở mắt nhìn ngó xung quanh, sau đó phát hiện Kiều Minh Húc ngã ở bên kia giường cực kỳ nhếch nhác, sờ sau đầu với vẻ mặt u ám.“Xảy ra chuyện gì vậy? Có phải tôi gặp ác mộng không?”Cô nắm chặt chăn, nghĩ lại còn rùng mình, nhìn Kiều Minh Húc với vẻ vô tội mù mờ: “Giấc mơ này thật sự rất đáng sợi”“Em còn đáng sợ hơn!”Kiều Minh Húc lúng túng ngôi thẳng lên, lẩm bẩm một câu.“Tôi đáng sợ? Tôi đáng sợ chỗ nào?”Mạch Tiểu Miên chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Không phải vừa rồi tôi đẩy anh thành thế này chứ?”“Không phải em thì ai vào đây?”Kiều Minh Húc sờ gáy vẫn ê ẩm: “Suýt tí biến tôi thành tên ngốc rồi!”Mạch Tiểu Miên lè lưỡi, vội nói: “Xin lỗi, tôi cũng không biết, vừa nãy gặp ác mộng, hình như trong mơ tôi đang cố sức đẩy người..”“Ác mộng gì?”“Cái nà Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ lên, cô không thể nói với anh rằng mình mơ thấy mình và anh hôn nhau triền miên, sau đó lại biến thành Trình Đông Thành…Vừa nghĩ đến nụ cười bi thảm kia của Trình Đông Thành là lòng cô lại rất khó chịu.Trước nay cô chưa từng mơ thấy Trình Đông Thành, dù là dáng vẻ trước đây hay dáng vẻ sau khi anh ta chết.Nhưng gần đây cứ mơ đi mơ lại, cũng không biết tại sao.Cô cảm thấy minh phải tìm đến bác sĩ khoa thần kinh để thông não mất.
Chương 326
Trong lòng Kiều Minh Húc lúc này liên tục kêu gào, giống như một con mèo giơ vuốt cào cào, ngứa ngáy khó chịu.
Anh thật sự không kiềm chế được, im lặng dán môi về phía cô, hơi thở dày nặng mang theo sự căng thẳng…
Môi mỏng hơi lạnh cuối cùng cũng chạm đến cánh môi mềm mại như cánh hoa hồng của cô, cảm giác như điện giật khiến lòng anh xúc động không thôi, cảm nhận được một hương thơm thoang thoảng.
Anh không nhịn được dùng môi mình nhẹ nhàng phủ lấy môi anh đào của cô, đầu lưỡi luồn vào trong…
Cảm giác thơm ngọt.
Khiến anh say mê!
Mạch Tiểu Miên vô thức đáp lại trong lúc ngủ…
Lúc này cô cũng mơ một giấc mơ cực dai dẳng.
Trong mơ, cô và Kiều Minh Húc hôn nhau.
Trong lúc đang triền miên thoải mái, chợt phát hiện Kiều Minh Húc biến thành Trình Đông Thành, cả người bị nổ be bét máu thịt, đang gượng cười với cô.
“Aaaaaa.”
Cô hoảng sợ hét lên, dùng sức đẩy ra…
Kiều Minh Húc bị cô đẩy trúng, ngả người ra sau, đập mạnh vào khung giường, đập đến mức choáng váng mặt mày, suýt chấn động não…
Mạch Tiểu Miên tỉnh lại vì ác mộng, cô hoảng hồn hoảng vía, đầu tiên là mở mắt nhìn ngó xung quanh, sau đó phát hiện Kiều Minh Húc ngã ở bên kia giường cực kỳ nhếch nhác, sờ sau đầu với vẻ mặt u ám.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Có phải tôi gặp ác mộng không?”
Cô nắm chặt chăn, nghĩ lại còn rùng mình, nhìn Kiều Minh Húc với vẻ vô tội mù mờ: “Giấc mơ này thật sự rất đáng sợi”
“Em còn đáng sợ hơn!”
Kiều Minh Húc lúng túng ngôi thẳng lên, lẩm bẩm một câu.
“Tôi đáng sợ? Tôi đáng sợ chỗ nào?”
Mạch Tiểu Miên chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Không phải vừa rồi tôi đẩy anh thành thế này chứ?”
“Không phải em thì ai vào đây?”
Kiều Minh Húc sờ gáy vẫn ê ẩm: “Suýt tí biến tôi thành tên ngốc rồi!”
Mạch Tiểu Miên lè lưỡi, vội nói: “Xin lỗi, tôi cũng không biết, vừa nãy gặp ác mộng, hình như trong mơ tôi đang cố sức đẩy người..”
“Ác mộng gì?”
“Cái nà Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ lên, cô không thể nói với anh rằng mình mơ thấy mình và anh hôn nhau triền miên, sau đó lại biến thành Trình Đông Thành…
Vừa nghĩ đến nụ cười bi thảm kia của Trình Đông Thành là lòng cô lại rất khó chịu.
Trước nay cô chưa từng mơ thấy Trình Đông Thành, dù là dáng vẻ trước đây hay dáng vẻ sau khi anh ta chết.
Nhưng gần đây cứ mơ đi mơ lại, cũng không biết tại sao.
Cô cảm thấy minh phải tìm đến bác sĩ khoa thần kinh để thông não mất.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 326Trong lòng Kiều Minh Húc lúc này liên tục kêu gào, giống như một con mèo giơ vuốt cào cào, ngứa ngáy khó chịu.Anh thật sự không kiềm chế được, im lặng dán môi về phía cô, hơi thở dày nặng mang theo sự căng thẳng…Môi mỏng hơi lạnh cuối cùng cũng chạm đến cánh môi mềm mại như cánh hoa hồng của cô, cảm giác như điện giật khiến lòng anh xúc động không thôi, cảm nhận được một hương thơm thoang thoảng.Anh không nhịn được dùng môi mình nhẹ nhàng phủ lấy môi anh đào của cô, đầu lưỡi luồn vào trong…Cảm giác thơm ngọt.Khiến anh say mê!Mạch Tiểu Miên vô thức đáp lại trong lúc ngủ…Lúc này cô cũng mơ một giấc mơ cực dai dẳng.Trong mơ, cô và Kiều Minh Húc hôn nhau.Trong lúc đang triền miên thoải mái, chợt phát hiện Kiều Minh Húc biến thành Trình Đông Thành, cả người bị nổ be bét máu thịt, đang gượng cười với cô.“Aaaaaa.”Cô hoảng sợ hét lên, dùng sức đẩy ra…Kiều Minh Húc bị cô đẩy trúng, ngả người ra sau, đập mạnh vào khung giường, đập đến mức choáng váng mặt mày, suýt chấn động não…Mạch Tiểu Miên tỉnh lại vì ác mộng, cô hoảng hồn hoảng vía, đầu tiên là mở mắt nhìn ngó xung quanh, sau đó phát hiện Kiều Minh Húc ngã ở bên kia giường cực kỳ nhếch nhác, sờ sau đầu với vẻ mặt u ám.“Xảy ra chuyện gì vậy? Có phải tôi gặp ác mộng không?”Cô nắm chặt chăn, nghĩ lại còn rùng mình, nhìn Kiều Minh Húc với vẻ vô tội mù mờ: “Giấc mơ này thật sự rất đáng sợi”“Em còn đáng sợ hơn!”Kiều Minh Húc lúng túng ngôi thẳng lên, lẩm bẩm một câu.“Tôi đáng sợ? Tôi đáng sợ chỗ nào?”Mạch Tiểu Miên chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Không phải vừa rồi tôi đẩy anh thành thế này chứ?”“Không phải em thì ai vào đây?”Kiều Minh Húc sờ gáy vẫn ê ẩm: “Suýt tí biến tôi thành tên ngốc rồi!”Mạch Tiểu Miên lè lưỡi, vội nói: “Xin lỗi, tôi cũng không biết, vừa nãy gặp ác mộng, hình như trong mơ tôi đang cố sức đẩy người..”“Ác mộng gì?”“Cái nà Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ lên, cô không thể nói với anh rằng mình mơ thấy mình và anh hôn nhau triền miên, sau đó lại biến thành Trình Đông Thành…Vừa nghĩ đến nụ cười bi thảm kia của Trình Đông Thành là lòng cô lại rất khó chịu.Trước nay cô chưa từng mơ thấy Trình Đông Thành, dù là dáng vẻ trước đây hay dáng vẻ sau khi anh ta chết.Nhưng gần đây cứ mơ đi mơ lại, cũng không biết tại sao.Cô cảm thấy minh phải tìm đến bác sĩ khoa thần kinh để thông não mất.