“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 349
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 349Chú sợ quá đi, nhưng mà chú đã đề phòng trước rồi. Chú đã sao lưu rất nhiều cái video đặc sắc đó của cháu, giấu ở vài nơi trên thế giới, chỉ cần chú xảy ra chuyện là nó sẽ được công khai. Đến lúc đó, cả thế giới đều sẽ thưởng thức cảnh tượng cháu phát bệnh. Còn nữa, người nước ngoài khác với Trung Quốc chúng ta, không phải cháu có tiền là có thể bảo người ta xóa mấy thứ trên mạng đâu”Lâm Xảo Lâm nói vô cùng khó nghe.“Tôi thật sự thất vọng, không ngờ Ngọc Ngọc lại có người cha như ông!”Vẻ mặt Kiều Minh Húc càng thêm lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào Lâm Xảo Lâm: “Thì ra ông có chiêu này, được, được lắm! Có điều, cứ tự nhiên đi, ngày mai gặp ở tòa! Vợ tôi – Mạch Tiểu Miên sẽ kiện ông tội phỉ báng, vu khống và hối lộ! Về phần bệnh của tôi, tôi không ngại bị cả thế giới biết đâu!”Nói xong, anh xoay người, sải bước lớn rời đi, không nhìn Lâm Xảo Lâm lấy một cái.“Kiều Minh Húc, cháu thật sự không sợ mất mặt à?”Lâm Xảo Lâm không ngờ Kiều Minh Húc lại không bị ông ta uy h**p, thế nên ông ta hơi hoảng loạn.Kiều Minh Húc không trả lời ông ta, tiếp tục đi về phía trước.“Minh Húc, đừng đi!”Lâm Xảo Lâm thấy không còn đường thương lượng nên vội đi tới ngăn anh lại, vẻ mặt lúng túng nói: “Chú đùa thôi, sao chú có thể quay video cháu chứ, cho dù chú muốn thì Ngọc.Ngọc cũng không cho.”Kiều Minh Húc liếc nhìn ông ta, vẫn không muốn nhiều lời với ông ta.“Minh Húc, xin lỗi.”Lâm Xảo Lâm quay đầu nhìn Lâm Ngọc đã xuống lầu, vội gọi: “Ngọc Ngọc, còn không giữ Minh Húc lại ăn tối à?“Cảm ơn”Kiều Minh Húc quay đầu nhìn Lâm Ngọc.Không biết tại sao, nhìn thấy cô ta từ trên tầng xuống, anh bồng có cảm giác chán ghét.Cảm giác chán ghét này khiến anh muốn nhanh chóng rời khỏi đây.“Minh Húc, đừng đi, chúng ta thương lượng chuyện có liên quan đến Mạch Tiểu Miên.”Lâm Xảo Lâm sốt ruột, vươn tay nắm lấy cánh tay Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc hất tay ông ta ra, lạnh lùng nói ông cơ hội rồi.”“Cho chú thêm một cơ hội nữa, chúng ta bàn bạc, được không?”Nhìn thấy ánh mắt của Kiều Minh Húc, Lâm Xảo Lâm lạnh toát.Ông ta vô cùng hối hận vì vừa rồi đã nhất thời để lừa đá vào đầu, không nể nang gì mà nói với Kiều Minh Húc những lời đó.Ông ta còn cho rằng người như Kiều Minh Húc chắc chắn sẽ rất kiêng ky bệnh động kinh này, sẽ bị khống chế bởi uy h**p của ông ta.Nhưng không ngờ người ta lại chẳng hề để ý, ngược lại còn nói ra những lời tàn nhẫn, khiến ông ta không còn đường thương lượng nữa.Đây chẳng khác nào bê đá đập vào chân mình.“Minh Húc, tha cho cha em, có được không?”
Chương 349
Chú sợ quá đi, nhưng mà chú đã đề phòng trước rồi. Chú đã sao lưu rất nhiều cái video đặc sắc đó của cháu, giấu ở vài nơi trên thế giới, chỉ cần chú xảy ra chuyện là nó sẽ được công khai. Đến lúc đó, cả thế giới đều sẽ thưởng thức cảnh tượng cháu phát bệnh. Còn nữa, người nước ngoài khác với Trung Quốc chúng ta, không phải cháu có tiền là có thể bảo người ta xóa mấy thứ trên mạng đâu”
Lâm Xảo Lâm nói vô cùng khó nghe.
“Tôi thật sự thất vọng, không ngờ Ngọc Ngọc lại có người cha như ông!”
Vẻ mặt Kiều Minh Húc càng thêm lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào Lâm Xảo Lâm: “Thì ra ông có chiêu này, được, được lắm! Có điều, cứ tự nhiên đi, ngày mai gặp ở tòa! Vợ tôi – Mạch Tiểu Miên sẽ kiện ông tội phỉ báng, vu khống và hối lộ! Về phần bệnh của tôi, tôi không ngại bị cả thế giới biết đâu!”
Nói xong, anh xoay người, sải bước lớn rời đi, không nhìn Lâm Xảo Lâm lấy một cái.
“Kiều Minh Húc, cháu thật sự không sợ mất mặt à?”
Lâm Xảo Lâm không ngờ Kiều Minh Húc lại không bị ông ta uy h**p, thế nên ông ta hơi hoảng loạn.
Kiều Minh Húc không trả lời ông ta, tiếp tục đi về phía trước.
“Minh Húc, đừng đi!”
Lâm Xảo Lâm thấy không còn đường thương lượng nên vội đi tới ngăn anh lại, vẻ mặt lúng túng nói: “Chú đùa thôi, sao chú có thể quay video cháu chứ, cho dù chú muốn thì Ngọc.
Ngọc cũng không cho.”
Kiều Minh Húc liếc nhìn ông ta, vẫn không muốn nhiều lời với ông ta.
“Minh Húc, xin lỗi.”
Lâm Xảo Lâm quay đầu nhìn Lâm Ngọc đã xuống lầu, vội gọi: “Ngọc Ngọc, còn không giữ Minh Húc lại ăn tối à?
“Cảm ơn”
Kiều Minh Húc quay đầu nhìn Lâm Ngọc.
Không biết tại sao, nhìn thấy cô ta từ trên tầng xuống, anh bồng có cảm giác chán ghét.
Cảm giác chán ghét này khiến anh muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
“Minh Húc, đừng đi, chúng ta thương lượng chuyện có liên quan đến Mạch Tiểu Miên.”
Lâm Xảo Lâm sốt ruột, vươn tay nắm lấy cánh tay Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc hất tay ông ta ra, lạnh lùng nói ông cơ hội rồi.”
“Cho chú thêm một cơ hội nữa, chúng ta bàn bạc, được không?”
Nhìn thấy ánh mắt của Kiều Minh Húc, Lâm Xảo Lâm lạnh toát.
Ông ta vô cùng hối hận vì vừa rồi đã nhất thời để lừa đá vào đầu, không nể nang gì mà nói với Kiều Minh Húc những lời đó.
Ông ta còn cho rằng người như Kiều Minh Húc chắc chắn sẽ rất kiêng ky bệnh động kinh này, sẽ bị khống chế bởi uy h**p của ông ta.
Nhưng không ngờ người ta lại chẳng hề để ý, ngược lại còn nói ra những lời tàn nhẫn, khiến ông ta không còn đường thương lượng nữa.
Đây chẳng khác nào bê đá đập vào chân mình.
“Minh Húc, tha cho cha em, có được không?”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 349Chú sợ quá đi, nhưng mà chú đã đề phòng trước rồi. Chú đã sao lưu rất nhiều cái video đặc sắc đó của cháu, giấu ở vài nơi trên thế giới, chỉ cần chú xảy ra chuyện là nó sẽ được công khai. Đến lúc đó, cả thế giới đều sẽ thưởng thức cảnh tượng cháu phát bệnh. Còn nữa, người nước ngoài khác với Trung Quốc chúng ta, không phải cháu có tiền là có thể bảo người ta xóa mấy thứ trên mạng đâu”Lâm Xảo Lâm nói vô cùng khó nghe.“Tôi thật sự thất vọng, không ngờ Ngọc Ngọc lại có người cha như ông!”Vẻ mặt Kiều Minh Húc càng thêm lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào Lâm Xảo Lâm: “Thì ra ông có chiêu này, được, được lắm! Có điều, cứ tự nhiên đi, ngày mai gặp ở tòa! Vợ tôi – Mạch Tiểu Miên sẽ kiện ông tội phỉ báng, vu khống và hối lộ! Về phần bệnh của tôi, tôi không ngại bị cả thế giới biết đâu!”Nói xong, anh xoay người, sải bước lớn rời đi, không nhìn Lâm Xảo Lâm lấy một cái.“Kiều Minh Húc, cháu thật sự không sợ mất mặt à?”Lâm Xảo Lâm không ngờ Kiều Minh Húc lại không bị ông ta uy h**p, thế nên ông ta hơi hoảng loạn.Kiều Minh Húc không trả lời ông ta, tiếp tục đi về phía trước.“Minh Húc, đừng đi!”Lâm Xảo Lâm thấy không còn đường thương lượng nên vội đi tới ngăn anh lại, vẻ mặt lúng túng nói: “Chú đùa thôi, sao chú có thể quay video cháu chứ, cho dù chú muốn thì Ngọc.Ngọc cũng không cho.”Kiều Minh Húc liếc nhìn ông ta, vẫn không muốn nhiều lời với ông ta.“Minh Húc, xin lỗi.”Lâm Xảo Lâm quay đầu nhìn Lâm Ngọc đã xuống lầu, vội gọi: “Ngọc Ngọc, còn không giữ Minh Húc lại ăn tối à?“Cảm ơn”Kiều Minh Húc quay đầu nhìn Lâm Ngọc.Không biết tại sao, nhìn thấy cô ta từ trên tầng xuống, anh bồng có cảm giác chán ghét.Cảm giác chán ghét này khiến anh muốn nhanh chóng rời khỏi đây.“Minh Húc, đừng đi, chúng ta thương lượng chuyện có liên quan đến Mạch Tiểu Miên.”Lâm Xảo Lâm sốt ruột, vươn tay nắm lấy cánh tay Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc hất tay ông ta ra, lạnh lùng nói ông cơ hội rồi.”“Cho chú thêm một cơ hội nữa, chúng ta bàn bạc, được không?”Nhìn thấy ánh mắt của Kiều Minh Húc, Lâm Xảo Lâm lạnh toát.Ông ta vô cùng hối hận vì vừa rồi đã nhất thời để lừa đá vào đầu, không nể nang gì mà nói với Kiều Minh Húc những lời đó.Ông ta còn cho rằng người như Kiều Minh Húc chắc chắn sẽ rất kiêng ky bệnh động kinh này, sẽ bị khống chế bởi uy h**p của ông ta.Nhưng không ngờ người ta lại chẳng hề để ý, ngược lại còn nói ra những lời tàn nhẫn, khiến ông ta không còn đường thương lượng nữa.Đây chẳng khác nào bê đá đập vào chân mình.“Minh Húc, tha cho cha em, có được không?”