“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 351
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 351Lâm Ngọc nhíu mày: “Nếu con gả cho anh ấy thì muốn hai người yêu thương lần nhau, cùng sống với nhau đến già.”“Con với cậu ta có thể yêu thương lẫn nhau được rồi nói tiếp”Lâm Xảo Lâm liếc nhìn con gái, nói: “Tóm lại, cho dù con dùng thủ đoạn gì thì đều phải gả cho cậu ta! Cha muốn cậu †a phải cúi đầu trước mặt cha, ngoan ngoãn gọi cha là cha vợi Nếu không cha nuốt không trôi cục tức này.”“Được rồi”Lâm Ngọc buồn bực nhìn thoáng qua cha, sau đó gọi người giúp việc trong nhà vứt hết ra trải giường trên giường cô ta đi.Kiều Minh Húc về đến Hoàng Uyển số 1.Khi gặp thím Trương thì hỏi Tiểu Miên đang ở đâu.“Mợ chủ luôn ngủ trên tầng, chưa từng xuống dưới.”Thím Trương còn nói thêm với anh: “Hơn nữa cô ấy còn dặn dò tôi là không cần chuẩn bị cơm tối cho cô ấy, cô ấy không muốn ăn gì cả, cứ ngủ suốt. Không biết có phải là bị bệnh rồi hay không.”“Tôi lên xem thử.”Kiều Minh Húc vừa nghe nói Mạch Tiểu Miên có thể bị bệnh thì rất nôn nóng, vội vàng đi lên lầu.‘Vừa mở cửa phòng, thấy Mạch Tiểu Miên cuộn chặt chăn lại nằm trên mặt đất giống như một cái bánh chưng.Có điều cô cau mày như mơ thấy cái gì không tốt, trông có hơi đau khổ.Chẳng lẽ lại mơ thấy ác mộng?Kiều Minh Húc đặt cặp tài liệu xuống, nhẹ nhàng đi qua, khom người muốn bế cô lên giường.Không ngờ anh vừa ôm thì Mạch Tiểu Miên đã tỉnh giấc.Thấy anh muốn ôm mình, cô lập tức lăn ra chỗ khác, thoát khỏi cái ôm của anh.“Không có tôi, em có thể lên giường ngủ.”Kiều Minh Húc nhìn cô, nói.“Tôi thấy ngủ dưới sàn thích hợp hơn.”Mạch Tiểu Miên nghĩ đến việc anh vừa bước xuống từ giường Lâm Ngọc, cũng không tỏ vẻ tức giận với anh, lạnh mặt nói: “Giường ngủ của người khác.”“Trong lời nói còn giấu kim, đang tức giận với ai vậy?”Cuối cùng Kiều Minh Húc cũng nhận ra tâm trạng của cô không tốt.“Tức giận? Tôi tức giận ở đâu chứ? Tôi cũng chỉ nói sự thật mà thôi. Huống chỉ tôi nào dám giận anh? Tôi có tư cách gì mà giận anh, với anh mà nói tôi cũng chỉ là một bản hợp đồng mà thôi.”Mạch Tiểu Miên nói với giọng điệu giận dỗi.“Sao lại nói vậy?”Kiều Minh Húc nhìn cô ấy, muốn tìm tòi nghiên cứu cơn giận của cô bắt nguồn từ đâu.“Tôi không nói gì cả”Mạch Tiểu Miên xoay người, đưa lưng về phía anh nói: “Tôi còn chưa ngủ đủ, mời chủ tịch Kiều đừng làm phiền giấc ngủ của tôi.”
Chương 351
Lâm Ngọc nhíu mày: “Nếu con gả cho anh ấy thì muốn hai người yêu thương lần nhau, cùng sống với nhau đến già.”
“Con với cậu ta có thể yêu thương lẫn nhau được rồi nói tiếp”
Lâm Xảo Lâm liếc nhìn con gái, nói: “Tóm lại, cho dù con dùng thủ đoạn gì thì đều phải gả cho cậu ta! Cha muốn cậu †a phải cúi đầu trước mặt cha, ngoan ngoãn gọi cha là cha vợi Nếu không cha nuốt không trôi cục tức này.”
“Được rồi”
Lâm Ngọc buồn bực nhìn thoáng qua cha, sau đó gọi người giúp việc trong nhà vứt hết ra trải giường trên giường cô ta đi.
Kiều Minh Húc về đến Hoàng Uyển số 1.
Khi gặp thím Trương thì hỏi Tiểu Miên đang ở đâu.
“Mợ chủ luôn ngủ trên tầng, chưa từng xuống dưới.”
Thím Trương còn nói thêm với anh: “Hơn nữa cô ấy còn dặn dò tôi là không cần chuẩn bị cơm tối cho cô ấy, cô ấy không muốn ăn gì cả, cứ ngủ suốt. Không biết có phải là bị bệnh rồi hay không.”
“Tôi lên xem thử.”
Kiều Minh Húc vừa nghe nói Mạch Tiểu Miên có thể bị bệnh thì rất nôn nóng, vội vàng đi lên lầu.
‘Vừa mở cửa phòng, thấy Mạch Tiểu Miên cuộn chặt chăn lại nằm trên mặt đất giống như một cái bánh chưng.
Có điều cô cau mày như mơ thấy cái gì không tốt, trông có hơi đau khổ.
Chẳng lẽ lại mơ thấy ác mộng?
Kiều Minh Húc đặt cặp tài liệu xuống, nhẹ nhàng đi qua, khom người muốn bế cô lên giường.
Không ngờ anh vừa ôm thì Mạch Tiểu Miên đã tỉnh giấc.
Thấy anh muốn ôm mình, cô lập tức lăn ra chỗ khác, thoát khỏi cái ôm của anh.
“Không có tôi, em có thể lên giường ngủ.”
Kiều Minh Húc nhìn cô, nói.
“Tôi thấy ngủ dưới sàn thích hợp hơn.”
Mạch Tiểu Miên nghĩ đến việc anh vừa bước xuống từ giường Lâm Ngọc, cũng không tỏ vẻ tức giận với anh, lạnh mặt nói: “Giường ngủ của người khác.”
“Trong lời nói còn giấu kim, đang tức giận với ai vậy?”
Cuối cùng Kiều Minh Húc cũng nhận ra tâm trạng của cô không tốt.
“Tức giận? Tôi tức giận ở đâu chứ? Tôi cũng chỉ nói sự thật mà thôi. Huống chỉ tôi nào dám giận anh? Tôi có tư cách gì mà giận anh, với anh mà nói tôi cũng chỉ là một bản hợp đồng mà thôi.”
Mạch Tiểu Miên nói với giọng điệu giận dỗi.
“Sao lại nói vậy?”
Kiều Minh Húc nhìn cô ấy, muốn tìm tòi nghiên cứu cơn giận của cô bắt nguồn từ đâu.
“Tôi không nói gì cả”
Mạch Tiểu Miên xoay người, đưa lưng về phía anh nói: “Tôi còn chưa ngủ đủ, mời chủ tịch Kiều đừng làm phiền giấc ngủ của tôi.”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 351Lâm Ngọc nhíu mày: “Nếu con gả cho anh ấy thì muốn hai người yêu thương lần nhau, cùng sống với nhau đến già.”“Con với cậu ta có thể yêu thương lẫn nhau được rồi nói tiếp”Lâm Xảo Lâm liếc nhìn con gái, nói: “Tóm lại, cho dù con dùng thủ đoạn gì thì đều phải gả cho cậu ta! Cha muốn cậu †a phải cúi đầu trước mặt cha, ngoan ngoãn gọi cha là cha vợi Nếu không cha nuốt không trôi cục tức này.”“Được rồi”Lâm Ngọc buồn bực nhìn thoáng qua cha, sau đó gọi người giúp việc trong nhà vứt hết ra trải giường trên giường cô ta đi.Kiều Minh Húc về đến Hoàng Uyển số 1.Khi gặp thím Trương thì hỏi Tiểu Miên đang ở đâu.“Mợ chủ luôn ngủ trên tầng, chưa từng xuống dưới.”Thím Trương còn nói thêm với anh: “Hơn nữa cô ấy còn dặn dò tôi là không cần chuẩn bị cơm tối cho cô ấy, cô ấy không muốn ăn gì cả, cứ ngủ suốt. Không biết có phải là bị bệnh rồi hay không.”“Tôi lên xem thử.”Kiều Minh Húc vừa nghe nói Mạch Tiểu Miên có thể bị bệnh thì rất nôn nóng, vội vàng đi lên lầu.‘Vừa mở cửa phòng, thấy Mạch Tiểu Miên cuộn chặt chăn lại nằm trên mặt đất giống như một cái bánh chưng.Có điều cô cau mày như mơ thấy cái gì không tốt, trông có hơi đau khổ.Chẳng lẽ lại mơ thấy ác mộng?Kiều Minh Húc đặt cặp tài liệu xuống, nhẹ nhàng đi qua, khom người muốn bế cô lên giường.Không ngờ anh vừa ôm thì Mạch Tiểu Miên đã tỉnh giấc.Thấy anh muốn ôm mình, cô lập tức lăn ra chỗ khác, thoát khỏi cái ôm của anh.“Không có tôi, em có thể lên giường ngủ.”Kiều Minh Húc nhìn cô, nói.“Tôi thấy ngủ dưới sàn thích hợp hơn.”Mạch Tiểu Miên nghĩ đến việc anh vừa bước xuống từ giường Lâm Ngọc, cũng không tỏ vẻ tức giận với anh, lạnh mặt nói: “Giường ngủ của người khác.”“Trong lời nói còn giấu kim, đang tức giận với ai vậy?”Cuối cùng Kiều Minh Húc cũng nhận ra tâm trạng của cô không tốt.“Tức giận? Tôi tức giận ở đâu chứ? Tôi cũng chỉ nói sự thật mà thôi. Huống chỉ tôi nào dám giận anh? Tôi có tư cách gì mà giận anh, với anh mà nói tôi cũng chỉ là một bản hợp đồng mà thôi.”Mạch Tiểu Miên nói với giọng điệu giận dỗi.“Sao lại nói vậy?”Kiều Minh Húc nhìn cô ấy, muốn tìm tòi nghiên cứu cơn giận của cô bắt nguồn từ đâu.“Tôi không nói gì cả”Mạch Tiểu Miên xoay người, đưa lưng về phía anh nói: “Tôi còn chưa ngủ đủ, mời chủ tịch Kiều đừng làm phiền giấc ngủ của tôi.”