“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 360
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 360Mạch Tiểu Miên từ phía sau đi tới trước mặt anh, ngồi xổm xuống, bắt đầu đấm chân cho anh.Động tác của cô không nặng cũng không nhẹ, thực sự rất thoải mái.“Ừ, giúp tôi xoa bóp chân đi.”Kiều Minh Húc lắc lắc chân của mình.Mạch Tiểu Miên liếc nhìn bàn chân được cắt tỉa gọn gàng, rửa sạch sẽ của anh, biết kiểu người thích sạch sẽ như anh không thể nào có bệnh nấm chân, thế là cô đi tới trước chân anh, vươn tay nắm lấy bàn chân của anh.Khi cô vừa chạm vào chân của anh, bỗng nhiên anh nhanh chóng co người lại giống như bị điện giật.Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi anh xảy ra chuyện gì.“Thôi được rồi, em không cần xoa bóp chân nữa, đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm”Mạch Tiểu Miên gật đầu rồi đứng dậy đi rửa tay.Nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn không hiểu tại sao anh lại không để cho cô chạm vào chân của anh.Chẳng lẽ lòng bàn chân của anh rất sợ nhột?Xem ra cô đã tìm thấy nhược điểm của anh rồi.Nghĩ đến đây, cô không nhịn được nhìn vào gương trong phòng tắm nở nụ cười.“Cậu chủ, dáng vẻ này của mợ chủ, hình như thật sự không muốn nói chuyện nữa.”Thím Trương không quen nói chuyện với Kiều Minh Húc.“Để xem cô ấy có thể nhịn được bao lâu.”Kiều Minh Húc vừa nghĩ đến dáng vẻ trầm lặng ngoan ngoãn, vô cùng nghe lời của Mạch Tiểu Miên thì anh lại cảm thấy vô cùng buồn cười.“Ha ha, cũng phải. Lúc mợ chủ không nói chuyện thì dáng vẻ trông rất lạnh lùng, nhưng khi nói chuyện lại cảm thấy rất dí dỏm, thú vị, rất thân thiện, tôi rất thích mợ chủ, tôi cũng cảm thấy lúc cậu chủ và mợ chủ ở bên nhau rất vui vẻ. Mấy ngày nay tôi thấy cậu chủ cười nhiều hơn mấy năm trước, cũng thích nói chuyện hơn.”Thím Trương cười nói.Kiều Minh Húc khẽ cười.Đúng vậy, kể từ khi chứng kiến cái chết của mẹ, cười đã trở thành thứ xa xỉ đối với anh.€ó rất ít chuyện có thể khiến anh cười một cách thoải mái, bình thường nhiều nhất chỉ là nhếch miệng giả vờ cười, nụ cười đó không thể nào chạm tới đáy mắt.Nhưng khi ở cùng Mạch Tiểu Miên, anh luôn cảm thấy tâm trạng rất vui vẻ.Mặc dù miệng lưỡi bén nhọn của cô khiến anh tức giận đến mức không nói nên lời, nhưng trong lòng anh vần rất vui.Nói tóm lại, không biết tại sao, nhìn thấy cô ấy trong tâm mắt khiến tâm trạng của anh vô cùng vui vẻ, cũng bắt đầu nói nhiều hơn, rất thích tranh luận với cô, nhìn cô lúc thì gian xảo đến mức ăn vạ, lúc lại trở nên nghiêm túc chững chạc giống như một giáo sư già…Nhưng những cảm giác này không hề xuất hiện khi anh ở cạnh Lâm Ngọc.Trước đây anh chỉ cảm thấy so với những người khác thì anh thân với Lâm Ngọc hơn một chút, có cảm giác hơi thoải mái dễ chịu, nhưng lại không có chuyện tâm trạng thay đổi nhanh chóng giống như khi ở bên Mạch Tiểu Miên.
Chương 360
Mạch Tiểu Miên từ phía sau đi tới trước mặt anh, ngồi xổm xuống, bắt đầu đấm chân cho anh.
Động tác của cô không nặng cũng không nhẹ, thực sự rất thoải mái.
“Ừ, giúp tôi xoa bóp chân đi.”
Kiều Minh Húc lắc lắc chân của mình.
Mạch Tiểu Miên liếc nhìn bàn chân được cắt tỉa gọn gàng, rửa sạch sẽ của anh, biết kiểu người thích sạch sẽ như anh không thể nào có bệnh nấm chân, thế là cô đi tới trước chân anh, vươn tay nắm lấy bàn chân của anh.
Khi cô vừa chạm vào chân của anh, bỗng nhiên anh nhanh chóng co người lại giống như bị điện giật.
Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi anh xảy ra chuyện gì.
“Thôi được rồi, em không cần xoa bóp chân nữa, đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm”
Mạch Tiểu Miên gật đầu rồi đứng dậy đi rửa tay.
Nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn không hiểu tại sao anh lại không để cho cô chạm vào chân của anh.
Chẳng lẽ lòng bàn chân của anh rất sợ nhột?
Xem ra cô đã tìm thấy nhược điểm của anh rồi.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được nhìn vào gương trong phòng tắm nở nụ cười.
“Cậu chủ, dáng vẻ này của mợ chủ, hình như thật sự không muốn nói chuyện nữa.”
Thím Trương không quen nói chuyện với Kiều Minh Húc.
“Để xem cô ấy có thể nhịn được bao lâu.”
Kiều Minh Húc vừa nghĩ đến dáng vẻ trầm lặng ngoan ngoãn, vô cùng nghe lời của Mạch Tiểu Miên thì anh lại cảm thấy vô cùng buồn cười.
“Ha ha, cũng phải. Lúc mợ chủ không nói chuyện thì dáng vẻ trông rất lạnh lùng, nhưng khi nói chuyện lại cảm thấy rất dí dỏm, thú vị, rất thân thiện, tôi rất thích mợ chủ, tôi cũng cảm thấy lúc cậu chủ và mợ chủ ở bên nhau rất vui vẻ. Mấy ngày nay tôi thấy cậu chủ cười nhiều hơn mấy năm trước, cũng thích nói chuyện hơn.”
Thím Trương cười nói.
Kiều Minh Húc khẽ cười.
Đúng vậy, kể từ khi chứng kiến cái chết của mẹ, cười đã trở thành thứ xa xỉ đối với anh.
€ó rất ít chuyện có thể khiến anh cười một cách thoải mái, bình thường nhiều nhất chỉ là nhếch miệng giả vờ cười, nụ cười đó không thể nào chạm tới đáy mắt.
Nhưng khi ở cùng Mạch Tiểu Miên, anh luôn cảm thấy tâm trạng rất vui vẻ.
Mặc dù miệng lưỡi bén nhọn của cô khiến anh tức giận đến mức không nói nên lời, nhưng trong lòng anh vần rất vui.
Nói tóm lại, không biết tại sao, nhìn thấy cô ấy trong tâm mắt khiến tâm trạng của anh vô cùng vui vẻ, cũng bắt đầu nói nhiều hơn, rất thích tranh luận với cô, nhìn cô lúc thì gian xảo đến mức ăn vạ, lúc lại trở nên nghiêm túc chững chạc giống như một giáo sư già…
Nhưng những cảm giác này không hề xuất hiện khi anh ở cạnh Lâm Ngọc.
Trước đây anh chỉ cảm thấy so với những người khác thì anh thân với Lâm Ngọc hơn một chút, có cảm giác hơi thoải mái dễ chịu, nhưng lại không có chuyện tâm trạng thay đổi nhanh chóng giống như khi ở bên Mạch Tiểu Miên.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 360Mạch Tiểu Miên từ phía sau đi tới trước mặt anh, ngồi xổm xuống, bắt đầu đấm chân cho anh.Động tác của cô không nặng cũng không nhẹ, thực sự rất thoải mái.“Ừ, giúp tôi xoa bóp chân đi.”Kiều Minh Húc lắc lắc chân của mình.Mạch Tiểu Miên liếc nhìn bàn chân được cắt tỉa gọn gàng, rửa sạch sẽ của anh, biết kiểu người thích sạch sẽ như anh không thể nào có bệnh nấm chân, thế là cô đi tới trước chân anh, vươn tay nắm lấy bàn chân của anh.Khi cô vừa chạm vào chân của anh, bỗng nhiên anh nhanh chóng co người lại giống như bị điện giật.Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi anh xảy ra chuyện gì.“Thôi được rồi, em không cần xoa bóp chân nữa, đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm”Mạch Tiểu Miên gật đầu rồi đứng dậy đi rửa tay.Nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn không hiểu tại sao anh lại không để cho cô chạm vào chân của anh.Chẳng lẽ lòng bàn chân của anh rất sợ nhột?Xem ra cô đã tìm thấy nhược điểm của anh rồi.Nghĩ đến đây, cô không nhịn được nhìn vào gương trong phòng tắm nở nụ cười.“Cậu chủ, dáng vẻ này của mợ chủ, hình như thật sự không muốn nói chuyện nữa.”Thím Trương không quen nói chuyện với Kiều Minh Húc.“Để xem cô ấy có thể nhịn được bao lâu.”Kiều Minh Húc vừa nghĩ đến dáng vẻ trầm lặng ngoan ngoãn, vô cùng nghe lời của Mạch Tiểu Miên thì anh lại cảm thấy vô cùng buồn cười.“Ha ha, cũng phải. Lúc mợ chủ không nói chuyện thì dáng vẻ trông rất lạnh lùng, nhưng khi nói chuyện lại cảm thấy rất dí dỏm, thú vị, rất thân thiện, tôi rất thích mợ chủ, tôi cũng cảm thấy lúc cậu chủ và mợ chủ ở bên nhau rất vui vẻ. Mấy ngày nay tôi thấy cậu chủ cười nhiều hơn mấy năm trước, cũng thích nói chuyện hơn.”Thím Trương cười nói.Kiều Minh Húc khẽ cười.Đúng vậy, kể từ khi chứng kiến cái chết của mẹ, cười đã trở thành thứ xa xỉ đối với anh.€ó rất ít chuyện có thể khiến anh cười một cách thoải mái, bình thường nhiều nhất chỉ là nhếch miệng giả vờ cười, nụ cười đó không thể nào chạm tới đáy mắt.Nhưng khi ở cùng Mạch Tiểu Miên, anh luôn cảm thấy tâm trạng rất vui vẻ.Mặc dù miệng lưỡi bén nhọn của cô khiến anh tức giận đến mức không nói nên lời, nhưng trong lòng anh vần rất vui.Nói tóm lại, không biết tại sao, nhìn thấy cô ấy trong tâm mắt khiến tâm trạng của anh vô cùng vui vẻ, cũng bắt đầu nói nhiều hơn, rất thích tranh luận với cô, nhìn cô lúc thì gian xảo đến mức ăn vạ, lúc lại trở nên nghiêm túc chững chạc giống như một giáo sư già…Nhưng những cảm giác này không hề xuất hiện khi anh ở cạnh Lâm Ngọc.Trước đây anh chỉ cảm thấy so với những người khác thì anh thân với Lâm Ngọc hơn một chút, có cảm giác hơi thoải mái dễ chịu, nhưng lại không có chuyện tâm trạng thay đổi nhanh chóng giống như khi ở bên Mạch Tiểu Miên.