“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 363
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 363“Chẳng phải em nên nói là chu đáo quá sao?”Kiều Minh Húc nhìn cô, hỏi.“Được, anh chu đáo, tôi cảm động!”Mạch Tiểu Miên nghĩ ngợi rồi lại nhìn anh bằng ánh mắt ngờ vực: “Chắc không phải đồ bơi anh mua đều là bikini hết đấy chứ?”“Đúng là tôi muốn mua bikini cho em, vấn đề là dáng em mặc bikini được à?”Kiều Minh Húc buồn cười, hỏi.“Hừ, lười thảo luận vấn đề này với anh, tóm lại chị đây vẫn khá hài lòng với vóc dáng của mình”Mạch Tiểu Miên ăn cơm xong, lau khóe miệng, đứng lên nói: “Anh cứ thong thả ăn, tôi đi xem đồ bơi, không hợp thì trả lại: “Đi đi, đi đi”Kiều Minh Húc phất tay.Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài thì thấy bên ngoài cửa đặt mấy thùng lớn.Hai nhân viên của cửa hàng đang đợi.“Mấy thứ này là đồ bơi hết à?”Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ hỏi.“Đây là mợ chủ nhà chúng tôi.”‘Thím Trương nói với hai nhân viên cửa hàng.“Chào cô Kiều.”Hai nhân viên vội chào hỏi Mạch Tiểu Miên.“Chào hai anh.”Mạch Tiểu Miên gật đầu.“Cô Kiều, những thứ này đều là đồ bơi, chủ tịch Kiều bảo chúng tôi mang hết đồ bơi size M 34C các kiểu đến cho cô, mời cô xem.”Hai nhân viên đó mở thùng ra, bên trong xếp đầy đồ bơi các kiểu.“Anh ấy b**n th** à, mua nhiều đồ bơi vậy.”Mạch Tiểu Miên không nhịn được lẩm bẩm, tiện tay cầm một bộ đồ bơi lên, nhìn qua nhìn lại, cảm thấy vẫn khá bảo thủ, cô bèn nói với nhân viên: “Tôi chỉ cần hai bộ là đủ rồi, những bộ khác thì trả về”“Cái này…”Nhân viên hơi khó xử: “Là chủ tịch đốc Kiều bảo mua”“Không trả, để lại hết đi”Kiều Minh Húc từ phòng ra đi ra, nói: “Tổng cộng hết bao nhiêu, ngày mai đến phòng làm việc của tôi, tìm thư ký của tôi thanh toán”“Cảm ơn chủ tịch Kiều.”Nhân viên vui mừng, vội cảm ơn rồi niềm nở hỏi đặt đồ bơi ở chỗ nào.Kiều Minh Húc bảo thím Trương dẫn họ đến phòng thay đồ ở hồ bơi phía sau.“Kiều Minh Húc, cho dù anh giàu có cỡ nào đi nữa thì cũng đừng tùy hứng như vậy, mua cho tôi tận mấy chục bộ đồ bơi ư?”
Chương 363
“Chẳng phải em nên nói là chu đáo quá sao?”
Kiều Minh Húc nhìn cô, hỏi.
“Được, anh chu đáo, tôi cảm động!”
Mạch Tiểu Miên nghĩ ngợi rồi lại nhìn anh bằng ánh mắt ngờ vực: “Chắc không phải đồ bơi anh mua đều là bikini hết đấy chứ?”
“Đúng là tôi muốn mua bikini cho em, vấn đề là dáng em mặc bikini được à?”
Kiều Minh Húc buồn cười, hỏi.
“Hừ, lười thảo luận vấn đề này với anh, tóm lại chị đây vẫn khá hài lòng với vóc dáng của mình”
Mạch Tiểu Miên ăn cơm xong, lau khóe miệng, đứng lên nói: “Anh cứ thong thả ăn, tôi đi xem đồ bơi, không hợp thì trả lại: “Đi đi, đi đi”
Kiều Minh Húc phất tay.
Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài thì thấy bên ngoài cửa đặt mấy thùng lớn.
Hai nhân viên của cửa hàng đang đợi.
“Mấy thứ này là đồ bơi hết à?”
Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ hỏi.
“Đây là mợ chủ nhà chúng tôi.”
‘Thím Trương nói với hai nhân viên cửa hàng.
“Chào cô Kiều.”
Hai nhân viên vội chào hỏi Mạch Tiểu Miên.
“Chào hai anh.”
Mạch Tiểu Miên gật đầu.
“Cô Kiều, những thứ này đều là đồ bơi, chủ tịch Kiều bảo chúng tôi mang hết đồ bơi size M 34C các kiểu đến cho cô, mời cô xem.”
Hai nhân viên đó mở thùng ra, bên trong xếp đầy đồ bơi các kiểu.
“Anh ấy b**n th** à, mua nhiều đồ bơi vậy.”
Mạch Tiểu Miên không nhịn được lẩm bẩm, tiện tay cầm một bộ đồ bơi lên, nhìn qua nhìn lại, cảm thấy vẫn khá bảo thủ, cô bèn nói với nhân viên: “Tôi chỉ cần hai bộ là đủ rồi, những bộ khác thì trả về”
“Cái này…”
Nhân viên hơi khó xử: “Là chủ tịch đốc Kiều bảo mua”
“Không trả, để lại hết đi”
Kiều Minh Húc từ phòng ra đi ra, nói: “Tổng cộng hết bao nhiêu, ngày mai đến phòng làm việc của tôi, tìm thư ký của tôi thanh toán”
“Cảm ơn chủ tịch Kiều.”
Nhân viên vui mừng, vội cảm ơn rồi niềm nở hỏi đặt đồ bơi ở chỗ nào.
Kiều Minh Húc bảo thím Trương dẫn họ đến phòng thay đồ ở hồ bơi phía sau.
“Kiều Minh Húc, cho dù anh giàu có cỡ nào đi nữa thì cũng đừng tùy hứng như vậy, mua cho tôi tận mấy chục bộ đồ bơi ư?”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 363“Chẳng phải em nên nói là chu đáo quá sao?”Kiều Minh Húc nhìn cô, hỏi.“Được, anh chu đáo, tôi cảm động!”Mạch Tiểu Miên nghĩ ngợi rồi lại nhìn anh bằng ánh mắt ngờ vực: “Chắc không phải đồ bơi anh mua đều là bikini hết đấy chứ?”“Đúng là tôi muốn mua bikini cho em, vấn đề là dáng em mặc bikini được à?”Kiều Minh Húc buồn cười, hỏi.“Hừ, lười thảo luận vấn đề này với anh, tóm lại chị đây vẫn khá hài lòng với vóc dáng của mình”Mạch Tiểu Miên ăn cơm xong, lau khóe miệng, đứng lên nói: “Anh cứ thong thả ăn, tôi đi xem đồ bơi, không hợp thì trả lại: “Đi đi, đi đi”Kiều Minh Húc phất tay.Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài thì thấy bên ngoài cửa đặt mấy thùng lớn.Hai nhân viên của cửa hàng đang đợi.“Mấy thứ này là đồ bơi hết à?”Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ hỏi.“Đây là mợ chủ nhà chúng tôi.”‘Thím Trương nói với hai nhân viên cửa hàng.“Chào cô Kiều.”Hai nhân viên vội chào hỏi Mạch Tiểu Miên.“Chào hai anh.”Mạch Tiểu Miên gật đầu.“Cô Kiều, những thứ này đều là đồ bơi, chủ tịch Kiều bảo chúng tôi mang hết đồ bơi size M 34C các kiểu đến cho cô, mời cô xem.”Hai nhân viên đó mở thùng ra, bên trong xếp đầy đồ bơi các kiểu.“Anh ấy b**n th** à, mua nhiều đồ bơi vậy.”Mạch Tiểu Miên không nhịn được lẩm bẩm, tiện tay cầm một bộ đồ bơi lên, nhìn qua nhìn lại, cảm thấy vẫn khá bảo thủ, cô bèn nói với nhân viên: “Tôi chỉ cần hai bộ là đủ rồi, những bộ khác thì trả về”“Cái này…”Nhân viên hơi khó xử: “Là chủ tịch đốc Kiều bảo mua”“Không trả, để lại hết đi”Kiều Minh Húc từ phòng ra đi ra, nói: “Tổng cộng hết bao nhiêu, ngày mai đến phòng làm việc của tôi, tìm thư ký của tôi thanh toán”“Cảm ơn chủ tịch Kiều.”Nhân viên vui mừng, vội cảm ơn rồi niềm nở hỏi đặt đồ bơi ở chỗ nào.Kiều Minh Húc bảo thím Trương dẫn họ đến phòng thay đồ ở hồ bơi phía sau.“Kiều Minh Húc, cho dù anh giàu có cỡ nào đi nữa thì cũng đừng tùy hứng như vậy, mua cho tôi tận mấy chục bộ đồ bơi ư?”