Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 370

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 370‘Thím Trương lui ra ngoài.Kiều Minh Húc dùng bông gòn thấm cồn lau lên ***** *+ trên gáy của Mạch Tiểu Miên, lại bảo cô giơ tay ra, giúp cô lau cồn lên lòng bàn tay.Một tay anh nắm lấy tay cô, một tay cầm bông gòn thấm cồn lau lên lòng bàn tay cô.Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim …Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim…Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…Kiều Minh Húc lau xong tay này cho cô lại lau đến tay kia, sau đó lau lòng bàn chân cho cô, mỏi đến mức cô cười khúc khích…“Vân còn cười được thì chứng tỏ vẫn chưa sốt đến mức bị ngốc”Kiều Minh Húc nói.“Ha ha…”Mạch Tiểu Miên co chân lại nói: “Anh đừng lau lòng bàn chân tôi nữa, lau lòng bàn tay đi, nhột quá.”“Không được, lau lòng bàn chân cho mau tản nhiệt, bây giờ em cảm thấy thế nào?”Kiều Minh Húc đứng dậy thay khăn trên trán cô, anh sờ trán cô hỏi.“Vẫn ổn, chỉ là hơi buồn ngủ, muốn đi ngủ.”“Vậy em ngủ đi, tôi trông cho em”Kiều Minh Húc nói.“Hay là bảo thím Trương đến chăm sóc tôi đi, anh đã cực khổ nhiều rồi”Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Từ nhỏ cơ thể tôi đã rất khỏe mạnh, cơn sốt bình thường không thể khiến tôi chết được, anh đừng lo lắng. Đợi đến ngày mai.“Thím Trương bận rộn cả ngày rồi, cũng cần được nghỉ ngơi. Em ngủ đi, em chưa khỏe lại tôi cũng không ngủ được.”Kiều Minh Húc vừa nói vừa tiếp tục lau tay cho cô.Nghe thấy câu nói cuối cùng của anh, trái tim của Mạch Tiểu Miên lại được sưởi ấm. Cô nhắm mắt, dân dần chìm vào giấc ngủ…Trong giấc mơ, có lúc giống như rơi vào hố băng, có lúc lại như bị lửa thiêu đốt…Trong lúc mơ mơ màng màng, luôn cảm thấy có một bàn tay không ngừng v**t v* trán và tóc của cô, một bàn tay khác thì bị nắm chặt…Khi tỉnh dậy, cô phát hiện ra rằng đầu mình không còn đau như trước nữa, cơ thể cũng không còn nóng hầm hập như trước, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.Cô quay lại tìm kiếm Kiều Minh Húc.Phát hiện ra anh đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngủ gục bên cạnh giường, mà một tay của anh đang nắm chặt lấy một bàn tay của cô.Có vẻ anh đã chăm sóc bản thân cô nên đã thức trắng đêm.Lúc này Mạch Tiểu Miên đã bị anh làm cho cảm động đến mức không thể diễn tả bằng lời.Cô không khỏi giơ tay ra rồi nhẹ nhàng chạm vào mái tóc ngắn đen nhánh của anh.

Chương 370

‘Thím Trương lui ra ngoài.

Kiều Minh Húc dùng bông gòn thấm cồn lau lên ***** *+ trên gáy của Mạch Tiểu Miên, lại bảo cô giơ tay ra, giúp cô lau cồn lên lòng bàn tay.

Một tay anh nắm lấy tay cô, một tay cầm bông gòn thấm cồn lau lên lòng bàn tay cô.

Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim …

Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…

Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim…

Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…

Kiều Minh Húc lau xong tay này cho cô lại lau đến tay kia, sau đó lau lòng bàn chân cho cô, mỏi đến mức cô cười khúc khích…

“Vân còn cười được thì chứng tỏ vẫn chưa sốt đến mức bị ngốc”

Kiều Minh Húc nói.

“Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên co chân lại nói: “Anh đừng lau lòng bàn chân tôi nữa, lau lòng bàn tay đi, nhột quá.”

“Không được, lau lòng bàn chân cho mau tản nhiệt, bây giờ em cảm thấy thế nào?”

Kiều Minh Húc đứng dậy thay khăn trên trán cô, anh sờ trán cô hỏi.

“Vẫn ổn, chỉ là hơi buồn ngủ, muốn đi ngủ.”

“Vậy em ngủ đi, tôi trông cho em”

Kiều Minh Húc nói.

“Hay là bảo thím Trương đến chăm sóc tôi đi, anh đã cực khổ nhiều rồi”

Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Từ nhỏ cơ thể tôi đã rất khỏe mạnh, cơn sốt bình thường không thể khiến tôi chết được, anh đừng lo lắng. Đợi đến ngày mai.

“Thím Trương bận rộn cả ngày rồi, cũng cần được nghỉ ngơi. Em ngủ đi, em chưa khỏe lại tôi cũng không ngủ được.”

Kiều Minh Húc vừa nói vừa tiếp tục lau tay cho cô.

Nghe thấy câu nói cuối cùng của anh, trái tim của Mạch Tiểu Miên lại được sưởi ấm. Cô nhắm mắt, dân dần chìm vào giấc ngủ…

Trong giấc mơ, có lúc giống như rơi vào hố băng, có lúc lại như bị lửa thiêu đốt…

Trong lúc mơ mơ màng màng, luôn cảm thấy có một bàn tay không ngừng v**t v* trán và tóc của cô, một bàn tay khác thì bị nắm chặt…

Khi tỉnh dậy, cô phát hiện ra rằng đầu mình không còn đau như trước nữa, cơ thể cũng không còn nóng hầm hập như trước, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Cô quay lại tìm kiếm Kiều Minh Húc.

Phát hiện ra anh đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngủ gục bên cạnh giường, mà một tay của anh đang nắm chặt lấy một bàn tay của cô.

Có vẻ anh đã chăm sóc bản thân cô nên đã thức trắng đêm.

Lúc này Mạch Tiểu Miên đã bị anh làm cho cảm động đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Cô không khỏi giơ tay ra rồi nhẹ nhàng chạm vào mái tóc ngắn đen nhánh của anh.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 370‘Thím Trương lui ra ngoài.Kiều Minh Húc dùng bông gòn thấm cồn lau lên ***** *+ trên gáy của Mạch Tiểu Miên, lại bảo cô giơ tay ra, giúp cô lau cồn lên lòng bàn tay.Một tay anh nắm lấy tay cô, một tay cầm bông gòn thấm cồn lau lên lòng bàn tay cô.Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim …Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim…Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…Kiều Minh Húc lau xong tay này cho cô lại lau đến tay kia, sau đó lau lòng bàn chân cho cô, mỏi đến mức cô cười khúc khích…“Vân còn cười được thì chứng tỏ vẫn chưa sốt đến mức bị ngốc”Kiều Minh Húc nói.“Ha ha…”Mạch Tiểu Miên co chân lại nói: “Anh đừng lau lòng bàn chân tôi nữa, lau lòng bàn tay đi, nhột quá.”“Không được, lau lòng bàn chân cho mau tản nhiệt, bây giờ em cảm thấy thế nào?”Kiều Minh Húc đứng dậy thay khăn trên trán cô, anh sờ trán cô hỏi.“Vẫn ổn, chỉ là hơi buồn ngủ, muốn đi ngủ.”“Vậy em ngủ đi, tôi trông cho em”Kiều Minh Húc nói.“Hay là bảo thím Trương đến chăm sóc tôi đi, anh đã cực khổ nhiều rồi”Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Từ nhỏ cơ thể tôi đã rất khỏe mạnh, cơn sốt bình thường không thể khiến tôi chết được, anh đừng lo lắng. Đợi đến ngày mai.“Thím Trương bận rộn cả ngày rồi, cũng cần được nghỉ ngơi. Em ngủ đi, em chưa khỏe lại tôi cũng không ngủ được.”Kiều Minh Húc vừa nói vừa tiếp tục lau tay cho cô.Nghe thấy câu nói cuối cùng của anh, trái tim của Mạch Tiểu Miên lại được sưởi ấm. Cô nhắm mắt, dân dần chìm vào giấc ngủ…Trong giấc mơ, có lúc giống như rơi vào hố băng, có lúc lại như bị lửa thiêu đốt…Trong lúc mơ mơ màng màng, luôn cảm thấy có một bàn tay không ngừng v**t v* trán và tóc của cô, một bàn tay khác thì bị nắm chặt…Khi tỉnh dậy, cô phát hiện ra rằng đầu mình không còn đau như trước nữa, cơ thể cũng không còn nóng hầm hập như trước, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.Cô quay lại tìm kiếm Kiều Minh Húc.Phát hiện ra anh đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngủ gục bên cạnh giường, mà một tay của anh đang nắm chặt lấy một bàn tay của cô.Có vẻ anh đã chăm sóc bản thân cô nên đã thức trắng đêm.Lúc này Mạch Tiểu Miên đã bị anh làm cho cảm động đến mức không thể diễn tả bằng lời.Cô không khỏi giơ tay ra rồi nhẹ nhàng chạm vào mái tóc ngắn đen nhánh của anh.

Chương 370