“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 379
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 379Kiều Minh Húc theo cô đi xuống dưới.‘Thím Trương đã làm thức ăn xong.Hai người ngồi cạnh nhau trên bàn ăn.Kiều Minh Húc tự nhiên chủ động múc cho cô một chén canh, nói: “Mới vừa hết bệnh, uống canh nhiều vào để bồi bổ cơ thể”“Cảm ơn.”Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng không khách khí, cô cúi đầu xuống uống canh.Sau khi ăn uống no nê xong, cô buông chén xuống, ngồi bất động.“Không ăn nữa sao?”Nhìn thấy thái độ ăn cơm của cô không giống với thường ngày, Kiều Minh Húc bèn dừng động tác ăn của mình lại, hỏi.“No rồi, anh cứ từ từ mà ăi Mạch Tiểu Miên nói.“Bình thường em ăn ít nhất cũng phải là hai chén cơm, hai chén canh, thêm vô số thịt thà thức ăn nữa mới no, hôm nay chỉ mới húp một chén canh, sao lại no rồi? Chuyện này không khoa học, nhất định là đợi tôi gắp thức ăn cho em đúng không. Được rồi, trông em đáng thương như vậy, tôi đành gắp thức ăn cho em vậy. Tôm hấp em thích ăn nhất này…”Kiều Minh Húc vừa nói, vừa gắp một con tôm hùm lên, định bỏ vào trong chén của cô, lại bị cô nhanh chóng lấy chén đi, nói: “Thật đấy, tôi không hề đói chút nào. Có thể là do di chứng sau khi bị bệnh, không đói bụng chút nào cả.”“Dạ dày không thoải mái sao?”Kiều Minh Húc thả tôm lại vào đĩa, ân cần hỏi.“Cũng không có gì không thoải mái cả, chỉ là không muốn ăn gì cả”“Không muốn ăn không có nghĩa là không ăn gì. Không được, cho dù em không có khẩu vị thì vẫn phải ăn nhiều vào.”Kiều Minh Húc lấy chén của cô lại, múc thêm một chén canh nữa, nói: “Ít nhất cũng phải uống thêm một chén canh nữa, nếu không, không bổ sung đủ năng lượng, vi rút trong cơ thể sẽ phản công lại.”“Không ăn được nữa, thật sự không ăn được nữa mà.”Mạch Tiểu Miên rất cố gắng uống một ngụm canh, sau đó ói: “Cảm giác canh thịt có hơi ngấy, dạ dày khó chịu lắm.”“Thiếu phu nhân, cô thích ăn cháo hải sản, để tôi làm cho cô ăn nhé, món đó giúp k*ch th*ch vị giác lắm.”Thím Trương ở bên cạnh vội vàng nói.“Thím Trương à, không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ, cháu thật sự không muốn ăn.”Mạch Tiểu Miên đứng lên, rời khỏi bàn ăn.“Để tôi nấu cho em ăn, sẽ dùng cách thức riêng để làm. Em ra ngoài xem tivi trước đi.”Kiều Minh Húc bỏ chén đũa trong tay xuống, nói.Mạch Tiểu Miên nhìn anh, nói: “Không cần đâu.”“Cần hay không cũng không phải do em nói. Có tôi ở đây, em phải ăn!”
Chương 379
Kiều Minh Húc theo cô đi xuống dưới.
‘Thím Trương đã làm thức ăn xong.
Hai người ngồi cạnh nhau trên bàn ăn.
Kiều Minh Húc tự nhiên chủ động múc cho cô một chén canh, nói: “Mới vừa hết bệnh, uống canh nhiều vào để bồi bổ cơ thể”
“Cảm ơn.”
Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng không khách khí, cô cúi đầu xuống uống canh.
Sau khi ăn uống no nê xong, cô buông chén xuống, ngồi bất động.
“Không ăn nữa sao?”
Nhìn thấy thái độ ăn cơm của cô không giống với thường ngày, Kiều Minh Húc bèn dừng động tác ăn của mình lại, hỏi.
“No rồi, anh cứ từ từ mà ăi Mạch Tiểu Miên nói.
“Bình thường em ăn ít nhất cũng phải là hai chén cơm, hai chén canh, thêm vô số thịt thà thức ăn nữa mới no, hôm nay chỉ mới húp một chén canh, sao lại no rồi? Chuyện này không khoa học, nhất định là đợi tôi gắp thức ăn cho em đúng không. Được rồi, trông em đáng thương như vậy, tôi đành gắp thức ăn cho em vậy. Tôm hấp em thích ăn nhất này…”
Kiều Minh Húc vừa nói, vừa gắp một con tôm hùm lên, định bỏ vào trong chén của cô, lại bị cô nhanh chóng lấy chén đi, nói: “Thật đấy, tôi không hề đói chút nào. Có thể là do di chứng sau khi bị bệnh, không đói bụng chút nào cả.”
“Dạ dày không thoải mái sao?”
Kiều Minh Húc thả tôm lại vào đĩa, ân cần hỏi.
“Cũng không có gì không thoải mái cả, chỉ là không muốn ăn gì cả”
“Không muốn ăn không có nghĩa là không ăn gì. Không được, cho dù em không có khẩu vị thì vẫn phải ăn nhiều vào.”
Kiều Minh Húc lấy chén của cô lại, múc thêm một chén canh nữa, nói: “Ít nhất cũng phải uống thêm một chén canh nữa, nếu không, không bổ sung đủ năng lượng, vi rút trong cơ thể sẽ phản công lại.”
“Không ăn được nữa, thật sự không ăn được nữa mà.”
Mạch Tiểu Miên rất cố gắng uống một ngụm canh, sau đó ói: “Cảm giác canh thịt có hơi ngấy, dạ dày khó chịu lắm.”
“Thiếu phu nhân, cô thích ăn cháo hải sản, để tôi làm cho cô ăn nhé, món đó giúp k*ch th*ch vị giác lắm.”
Thím Trương ở bên cạnh vội vàng nói.
“Thím Trương à, không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ, cháu thật sự không muốn ăn.”
Mạch Tiểu Miên đứng lên, rời khỏi bàn ăn.
“Để tôi nấu cho em ăn, sẽ dùng cách thức riêng để làm. Em ra ngoài xem tivi trước đi.”
Kiều Minh Húc bỏ chén đũa trong tay xuống, nói.
Mạch Tiểu Miên nhìn anh, nói: “Không cần đâu.”
“Cần hay không cũng không phải do em nói. Có tôi ở đây, em phải ăn!”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 379Kiều Minh Húc theo cô đi xuống dưới.‘Thím Trương đã làm thức ăn xong.Hai người ngồi cạnh nhau trên bàn ăn.Kiều Minh Húc tự nhiên chủ động múc cho cô một chén canh, nói: “Mới vừa hết bệnh, uống canh nhiều vào để bồi bổ cơ thể”“Cảm ơn.”Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng không khách khí, cô cúi đầu xuống uống canh.Sau khi ăn uống no nê xong, cô buông chén xuống, ngồi bất động.“Không ăn nữa sao?”Nhìn thấy thái độ ăn cơm của cô không giống với thường ngày, Kiều Minh Húc bèn dừng động tác ăn của mình lại, hỏi.“No rồi, anh cứ từ từ mà ăi Mạch Tiểu Miên nói.“Bình thường em ăn ít nhất cũng phải là hai chén cơm, hai chén canh, thêm vô số thịt thà thức ăn nữa mới no, hôm nay chỉ mới húp một chén canh, sao lại no rồi? Chuyện này không khoa học, nhất định là đợi tôi gắp thức ăn cho em đúng không. Được rồi, trông em đáng thương như vậy, tôi đành gắp thức ăn cho em vậy. Tôm hấp em thích ăn nhất này…”Kiều Minh Húc vừa nói, vừa gắp một con tôm hùm lên, định bỏ vào trong chén của cô, lại bị cô nhanh chóng lấy chén đi, nói: “Thật đấy, tôi không hề đói chút nào. Có thể là do di chứng sau khi bị bệnh, không đói bụng chút nào cả.”“Dạ dày không thoải mái sao?”Kiều Minh Húc thả tôm lại vào đĩa, ân cần hỏi.“Cũng không có gì không thoải mái cả, chỉ là không muốn ăn gì cả”“Không muốn ăn không có nghĩa là không ăn gì. Không được, cho dù em không có khẩu vị thì vẫn phải ăn nhiều vào.”Kiều Minh Húc lấy chén của cô lại, múc thêm một chén canh nữa, nói: “Ít nhất cũng phải uống thêm một chén canh nữa, nếu không, không bổ sung đủ năng lượng, vi rút trong cơ thể sẽ phản công lại.”“Không ăn được nữa, thật sự không ăn được nữa mà.”Mạch Tiểu Miên rất cố gắng uống một ngụm canh, sau đó ói: “Cảm giác canh thịt có hơi ngấy, dạ dày khó chịu lắm.”“Thiếu phu nhân, cô thích ăn cháo hải sản, để tôi làm cho cô ăn nhé, món đó giúp k*ch th*ch vị giác lắm.”Thím Trương ở bên cạnh vội vàng nói.“Thím Trương à, không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ, cháu thật sự không muốn ăn.”Mạch Tiểu Miên đứng lên, rời khỏi bàn ăn.“Để tôi nấu cho em ăn, sẽ dùng cách thức riêng để làm. Em ra ngoài xem tivi trước đi.”Kiều Minh Húc bỏ chén đũa trong tay xuống, nói.Mạch Tiểu Miên nhìn anh, nói: “Không cần đâu.”“Cần hay không cũng không phải do em nói. Có tôi ở đây, em phải ăn!”