Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 391

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 391“Mời vào!”Kiều Minh Húc lên tiếng nói.Mạch Tiểu Miên tưởng là y tá, nên cũng không nhìn ra cửa, mà cúi đầu kiểm tra cánh tay mình.Khi cô ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, một đôi mắt quen thuộc, đang nhìn cô.Mạch Tiểu Miên hoàn toàn sững sờ, có cảm giác như đang ở trong mộng.Cô ngẩn người nhìn anh ấy, không dám phát ra tiếng động.Cô sợ nếu mình vừa lên tiếng, người đàn ông trước mặt này sẽ biến mất không dấu vết, sau đó lại nở một nụ cười thảm thiết đãm máu.Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, trong lòng hoàn toàn không cảm giác được mùi vị gì, bắt đầu hối hận về quyết định này của mình.Kể từ khi Mạch Tiểu Miên nói đã gặp lại Trình Đông Thành, anh đã treo thưởng lớn, sai người đi tìm kiếm Trình Đông Thành.Cuối cùng anh cũng tìm được, cũng dò hỏi rõ ràng về quá khứ của Trình Đông Thành và Mạch Tiểu Miên, còn có cái chết của anh ấy.Vì để giải thoát cho Mạch Tiểu Miên khỏi cơn ác mộng đó, anh quyết định để Mạch Tiểu Miên gặp Trình Đông Thành.Vì vậy, hôm nay, ngay khi nhận được cuộc gọi đã tìm được Trình Đông Thành, anh mới nóng lòng muốn đưa cô đến gặp.Nhưng không ngờ, ở trên đường lại gặp phải vụ nổ súng.Suốt hai tiếng đồng hồ cô hôn mê, anh vẫn luôn nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, quấn quít hồi lâu, cuối cùng vẫn nhờ người đưa Trình Đông Thành đến đây.“Đông Thành…”Mạch Tiểu Miên thử nhỏ giọng cố gắng thì thào gọi tên anh ấy: “Anh còn sống sai?”“ừ”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!Trịnh Đông Thành trả lời, nhưng cách anh nhìn cô có chút kỳ lạ, như thể anh chưa từng quen biết Mạch Tiểu Miên vậy.Cho dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, lấy sự quen thuộc của Mạch Tiểu Miên với anh, cô sẽ không nhận nhầm người được.Tất nhiên, so với trong quá khứ, anh ấy già hơn một chút.Nhưng nốt ruồi lệ màu đỏ bên khóe mắt vẫn có thể nhận ra rõ ràng.Còn nữa, mùi hương trên người anh vẫn là mùi hương mà Mạch Tiểu Miên quen thuộc.Sao có thể nhận nhầm được chứ?“Đông Thành, anh không nhận ra em sao?”Mạch Tiểu Miên có chút thất vọng nhìn anh ấy hỏi.Sau ngần ấy năm, cô vẫn luôn mơ về anh. Nếu như anh đã quên mất cô, như vậy thật sự không công bằng.Quả nhiên, Trình Đông Thành thật sự lắc đầu, mờ mịt nhìn cô nói: “Nhìn em rất quen mắt, nhưng tôi không nhớ là ai cả, xin lỗi.”

Chương 391

“Mời vào!”

Kiều Minh Húc lên tiếng nói.

Mạch Tiểu Miên tưởng là y tá, nên cũng không nhìn ra cửa, mà cúi đầu kiểm tra cánh tay mình.

Khi cô ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, một đôi mắt quen thuộc, đang nhìn cô.

Mạch Tiểu Miên hoàn toàn sững sờ, có cảm giác như đang ở trong mộng.

Cô ngẩn người nhìn anh ấy, không dám phát ra tiếng động.

Cô sợ nếu mình vừa lên tiếng, người đàn ông trước mặt này sẽ biến mất không dấu vết, sau đó lại nở một nụ cười thảm thiết đãm máu.

Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, trong lòng hoàn toàn không cảm giác được mùi vị gì, bắt đầu hối hận về quyết định này của mình.

Kể từ khi Mạch Tiểu Miên nói đã gặp lại Trình Đông Thành, anh đã treo thưởng lớn, sai người đi tìm kiếm Trình Đông Thành.

Cuối cùng anh cũng tìm được, cũng dò hỏi rõ ràng về quá khứ của Trình Đông Thành và Mạch Tiểu Miên, còn có cái chết của anh ấy.

Vì để giải thoát cho Mạch Tiểu Miên khỏi cơn ác mộng đó, anh quyết định để Mạch Tiểu Miên gặp Trình Đông Thành.

Vì vậy, hôm nay, ngay khi nhận được cuộc gọi đã tìm được Trình Đông Thành, anh mới nóng lòng muốn đưa cô đến gặp.

Nhưng không ngờ, ở trên đường lại gặp phải vụ nổ súng.

Suốt hai tiếng đồng hồ cô hôn mê, anh vẫn luôn nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, quấn quít hồi lâu, cuối cùng vẫn nhờ người đưa Trình Đông Thành đến đây.

“Đông Thành…”

Mạch Tiểu Miên thử nhỏ giọng cố gắng thì thào gọi tên anh ấy: “Anh còn sống sai?”

“ừ”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Trịnh Đông Thành trả lời, nhưng cách anh nhìn cô có chút kỳ lạ, như thể anh chưa từng quen biết Mạch Tiểu Miên vậy.

Cho dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, lấy sự quen thuộc của Mạch Tiểu Miên với anh, cô sẽ không nhận nhầm người được.

Tất nhiên, so với trong quá khứ, anh ấy già hơn một chút.

Nhưng nốt ruồi lệ màu đỏ bên khóe mắt vẫn có thể nhận ra rõ ràng.

Còn nữa, mùi hương trên người anh vẫn là mùi hương mà Mạch Tiểu Miên quen thuộc.

Sao có thể nhận nhầm được chứ?

“Đông Thành, anh không nhận ra em sao?”

Mạch Tiểu Miên có chút thất vọng nhìn anh ấy hỏi.

Sau ngần ấy năm, cô vẫn luôn mơ về anh. Nếu như anh đã quên mất cô, như vậy thật sự không công bằng.

Quả nhiên, Trình Đông Thành thật sự lắc đầu, mờ mịt nhìn cô nói: “Nhìn em rất quen mắt, nhưng tôi không nhớ là ai cả, xin lỗi.”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 391“Mời vào!”Kiều Minh Húc lên tiếng nói.Mạch Tiểu Miên tưởng là y tá, nên cũng không nhìn ra cửa, mà cúi đầu kiểm tra cánh tay mình.Khi cô ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, một đôi mắt quen thuộc, đang nhìn cô.Mạch Tiểu Miên hoàn toàn sững sờ, có cảm giác như đang ở trong mộng.Cô ngẩn người nhìn anh ấy, không dám phát ra tiếng động.Cô sợ nếu mình vừa lên tiếng, người đàn ông trước mặt này sẽ biến mất không dấu vết, sau đó lại nở một nụ cười thảm thiết đãm máu.Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, trong lòng hoàn toàn không cảm giác được mùi vị gì, bắt đầu hối hận về quyết định này của mình.Kể từ khi Mạch Tiểu Miên nói đã gặp lại Trình Đông Thành, anh đã treo thưởng lớn, sai người đi tìm kiếm Trình Đông Thành.Cuối cùng anh cũng tìm được, cũng dò hỏi rõ ràng về quá khứ của Trình Đông Thành và Mạch Tiểu Miên, còn có cái chết của anh ấy.Vì để giải thoát cho Mạch Tiểu Miên khỏi cơn ác mộng đó, anh quyết định để Mạch Tiểu Miên gặp Trình Đông Thành.Vì vậy, hôm nay, ngay khi nhận được cuộc gọi đã tìm được Trình Đông Thành, anh mới nóng lòng muốn đưa cô đến gặp.Nhưng không ngờ, ở trên đường lại gặp phải vụ nổ súng.Suốt hai tiếng đồng hồ cô hôn mê, anh vẫn luôn nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, quấn quít hồi lâu, cuối cùng vẫn nhờ người đưa Trình Đông Thành đến đây.“Đông Thành…”Mạch Tiểu Miên thử nhỏ giọng cố gắng thì thào gọi tên anh ấy: “Anh còn sống sai?”“ừ”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!Trịnh Đông Thành trả lời, nhưng cách anh nhìn cô có chút kỳ lạ, như thể anh chưa từng quen biết Mạch Tiểu Miên vậy.Cho dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, lấy sự quen thuộc của Mạch Tiểu Miên với anh, cô sẽ không nhận nhầm người được.Tất nhiên, so với trong quá khứ, anh ấy già hơn một chút.Nhưng nốt ruồi lệ màu đỏ bên khóe mắt vẫn có thể nhận ra rõ ràng.Còn nữa, mùi hương trên người anh vẫn là mùi hương mà Mạch Tiểu Miên quen thuộc.Sao có thể nhận nhầm được chứ?“Đông Thành, anh không nhận ra em sao?”Mạch Tiểu Miên có chút thất vọng nhìn anh ấy hỏi.Sau ngần ấy năm, cô vẫn luôn mơ về anh. Nếu như anh đã quên mất cô, như vậy thật sự không công bằng.Quả nhiên, Trình Đông Thành thật sự lắc đầu, mờ mịt nhìn cô nói: “Nhìn em rất quen mắt, nhưng tôi không nhớ là ai cả, xin lỗi.”

Chương 391