Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 400

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 400“Em muốn ăn gì? Tôi mua cho eml”Kiều Minh Húc vội vàng nói.“Tôi muốn ăn…”Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang nhớ đến món lòng già xào.nghệ ở chợ đêm, bèn do dự một chút rồi nói: “Chợ đêm.”“Bây giờ em còn bị thương, không thể đi ra ngoài, tôi đi mua về cho em.”Kiều Minh Húc nhìn cánh tay của cô rồi nói.“Tôi chỉ bị thương ở tay, chứ không phải bị thương ở chân.”Mạch Tiểu Miên bước xuống giường, đi vài bước rồi nói: “Nhìn xem, tôi vẫn còn có thể đi được này.”“Không được!”Kiều Minh Húc vẫn cực tuyệt.“Không được, tôi muốn đi ăn ở chợ đêm! Kiều Minh Húc, anh đổi ý rồi, không muốn giữ lời hứa sao? Anh làm người không thể không biết xấu hổ như thế này được!”Mạch Tiểu Miên mặt đầy khinh bỉ nhìn anh, nói.“Tôi đây đang làm vì sức khỏe của em đấy!”Kiều Minh Húc mặt mày đen lại nói: “Chuyện tôi đã đáp ứng với em, tôi nhất định sẽ thực hiện. Nhưng mà, bây giờ với vết thương hiện tại của em, lỡ lúc đi ra ngoài không cẩn thận bị người ta đụng phải thì sao đây?”“Vậy anh cẩn thận bảo vệ tôi là được rồi. Dù sao tôi cũng phải đi ra ngoài, nếu không, tôi ngồi ở chỗ này, sẽ đột nhiên nghĩ đến Trình Đông Thành, sau đó lại rất khó chịu…”“Được được được rồi, bây giờ tôi đi với em ngay!”Kiều Minh Húc vội vàng gật đầu nói.Đôi mắt u ám của Mạch Tiểu Miên nhanh chóng sáng lên, nói: “Tôi ăn cái gì, anh cũng phải ăn cái đó!”“Được!”“Vậy thì được rồi! Đi thôi!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!“Em mặc áo bệnh viện ra ngoài như thế này à?”Kiều Minh Húc đổ mồ hôi hỏi.“Tôi vốn chính là bệnh nhận, chuyện này có liên quan gì chứ? Vừa vặn nhắc nhở người khác không nên đụng vào tôi!”Mạch Tiểu Miên không cho là đúng nói.Kiều Minh Húc không thể làm gì khác, đành mặc kệ cô.Hai người đi ra khỏi phòng bệnh, xin phép y tá rồi đi xuống cầu thang.Dọc đường đi, Kiều Minh Húc đều đứng ở phía bên tay trái đang bị thương của Mạch Tiểu Miên, cẩn thận chú ý để người khác không va vào cô.Đi tới trước đầu xe.Lần này Kiều Minh Húc không chịu để cô ngồi vào ghế phụ.Mạch Tiểu Miên cũng không ép bản thân mình nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi ở phía sau.

Chương 400

“Em muốn ăn gì? Tôi mua cho eml”

Kiều Minh Húc vội vàng nói.

“Tôi muốn ăn…”

Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang nhớ đến món lòng già xào.

nghệ ở chợ đêm, bèn do dự một chút rồi nói: “Chợ đêm.”

“Bây giờ em còn bị thương, không thể đi ra ngoài, tôi đi mua về cho em.”

Kiều Minh Húc nhìn cánh tay của cô rồi nói.

“Tôi chỉ bị thương ở tay, chứ không phải bị thương ở chân.”

Mạch Tiểu Miên bước xuống giường, đi vài bước rồi nói: “Nhìn xem, tôi vẫn còn có thể đi được này.”

“Không được!”

Kiều Minh Húc vẫn cực tuyệt.

“Không được, tôi muốn đi ăn ở chợ đêm! Kiều Minh Húc, anh đổi ý rồi, không muốn giữ lời hứa sao? Anh làm người không thể không biết xấu hổ như thế này được!”

Mạch Tiểu Miên mặt đầy khinh bỉ nhìn anh, nói.

“Tôi đây đang làm vì sức khỏe của em đấy!”

Kiều Minh Húc mặt mày đen lại nói: “Chuyện tôi đã đáp ứng với em, tôi nhất định sẽ thực hiện. Nhưng mà, bây giờ với vết thương hiện tại của em, lỡ lúc đi ra ngoài không cẩn thận bị người ta đụng phải thì sao đây?”

“Vậy anh cẩn thận bảo vệ tôi là được rồi. Dù sao tôi cũng phải đi ra ngoài, nếu không, tôi ngồi ở chỗ này, sẽ đột nhiên nghĩ đến Trình Đông Thành, sau đó lại rất khó chịu…”

“Được được được rồi, bây giờ tôi đi với em ngay!”

Kiều Minh Húc vội vàng gật đầu nói.

Đôi mắt u ám của Mạch Tiểu Miên nhanh chóng sáng lên, nói: “Tôi ăn cái gì, anh cũng phải ăn cái đó!”

“Được!”

“Vậy thì được rồi! Đi thôi!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

“Em mặc áo bệnh viện ra ngoài như thế này à?”

Kiều Minh Húc đổ mồ hôi hỏi.

“Tôi vốn chính là bệnh nhận, chuyện này có liên quan gì chứ? Vừa vặn nhắc nhở người khác không nên đụng vào tôi!”

Mạch Tiểu Miên không cho là đúng nói.

Kiều Minh Húc không thể làm gì khác, đành mặc kệ cô.

Hai người đi ra khỏi phòng bệnh, xin phép y tá rồi đi xuống cầu thang.

Dọc đường đi, Kiều Minh Húc đều đứng ở phía bên tay trái đang bị thương của Mạch Tiểu Miên, cẩn thận chú ý để người khác không va vào cô.

Đi tới trước đầu xe.

Lần này Kiều Minh Húc không chịu để cô ngồi vào ghế phụ.

Mạch Tiểu Miên cũng không ép bản thân mình nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi ở phía sau.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 400“Em muốn ăn gì? Tôi mua cho eml”Kiều Minh Húc vội vàng nói.“Tôi muốn ăn…”Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang nhớ đến món lòng già xào.nghệ ở chợ đêm, bèn do dự một chút rồi nói: “Chợ đêm.”“Bây giờ em còn bị thương, không thể đi ra ngoài, tôi đi mua về cho em.”Kiều Minh Húc nhìn cánh tay của cô rồi nói.“Tôi chỉ bị thương ở tay, chứ không phải bị thương ở chân.”Mạch Tiểu Miên bước xuống giường, đi vài bước rồi nói: “Nhìn xem, tôi vẫn còn có thể đi được này.”“Không được!”Kiều Minh Húc vẫn cực tuyệt.“Không được, tôi muốn đi ăn ở chợ đêm! Kiều Minh Húc, anh đổi ý rồi, không muốn giữ lời hứa sao? Anh làm người không thể không biết xấu hổ như thế này được!”Mạch Tiểu Miên mặt đầy khinh bỉ nhìn anh, nói.“Tôi đây đang làm vì sức khỏe của em đấy!”Kiều Minh Húc mặt mày đen lại nói: “Chuyện tôi đã đáp ứng với em, tôi nhất định sẽ thực hiện. Nhưng mà, bây giờ với vết thương hiện tại của em, lỡ lúc đi ra ngoài không cẩn thận bị người ta đụng phải thì sao đây?”“Vậy anh cẩn thận bảo vệ tôi là được rồi. Dù sao tôi cũng phải đi ra ngoài, nếu không, tôi ngồi ở chỗ này, sẽ đột nhiên nghĩ đến Trình Đông Thành, sau đó lại rất khó chịu…”“Được được được rồi, bây giờ tôi đi với em ngay!”Kiều Minh Húc vội vàng gật đầu nói.Đôi mắt u ám của Mạch Tiểu Miên nhanh chóng sáng lên, nói: “Tôi ăn cái gì, anh cũng phải ăn cái đó!”“Được!”“Vậy thì được rồi! Đi thôi!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!“Em mặc áo bệnh viện ra ngoài như thế này à?”Kiều Minh Húc đổ mồ hôi hỏi.“Tôi vốn chính là bệnh nhận, chuyện này có liên quan gì chứ? Vừa vặn nhắc nhở người khác không nên đụng vào tôi!”Mạch Tiểu Miên không cho là đúng nói.Kiều Minh Húc không thể làm gì khác, đành mặc kệ cô.Hai người đi ra khỏi phòng bệnh, xin phép y tá rồi đi xuống cầu thang.Dọc đường đi, Kiều Minh Húc đều đứng ở phía bên tay trái đang bị thương của Mạch Tiểu Miên, cẩn thận chú ý để người khác không va vào cô.Đi tới trước đầu xe.Lần này Kiều Minh Húc không chịu để cô ngồi vào ghế phụ.Mạch Tiểu Miên cũng không ép bản thân mình nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi ở phía sau.

Chương 400