Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 410

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 410Thật may Kiều Minh Húc xuất hiện kịp tới, kéo cô từ cửa tử trở về.Cô vội vàng leo dậy khỏi người anh, nhưng lại phát hiện đầu anh đầy mồ hôi, chay mày, mặt mũi đầy vẻ thống khổ, bèn vội vàng hỏi: “Có phải anh bị thương chỗ nào rồi không?”“Mạch Tiểu Miên, em có sao không?”Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà hỏi đồn dập.“Em không có sao?”“Tay tô bị em đè nên trật khớp mất rồi, còn có trây nữa.”Kiều Minh Húc chậm chạp rũ tay đứng lên.Kiều Mai Kim cùng Lâm Ngọc chạy như bay tới.“Minh Húc, cánh tay của anh…”Lâm Ngọc nhìn bộ âu phục bị va chạm rách bươm kia của anh, cánh tay thì nhỏ máu, hoảng sợ kêu lên, nước mắt lưng tròng.Mạch Tiểu Miên ngược lại vẫn giữ được tỉnh táo, nhanh chóng đưa tay, bắt lấy cánh tay của anh, dùng sức kéo một cái.Rắc rắc!Cánh tay trật khớp kia của Kiều Minh Húc được kéo về vị trí cũ, anh đau đến nỗi phải hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em muốn mưu sát chồng sao!”“Đúng là muốn như vậy đấy.”Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Thả tay ra nhìn thử xem.Kiều Minh Húc thử hất tay, phát hiện nơi trật khớp đã trở về vị trí cũ, chỉ còn lại nơi trầy da hơi nhói lên thôi. Tuy nhiên, cũng không đáng ngại lắm.“Mạch Tiểu Miên, sao cô có thể độc ác với MH như vậy?MH, anh có đau không? Bây giờ chúng ta phải đến bệnh viện ngay.”Lâm Ngọc hung dữ trợn mắt nhìn Mạch Tiểu Miên, sau đó lại đau lòng ôm cánh tay không bị thương bên kia của Kiều Minh Húc, ân cần nói.“Không sao, chỉ trầy da chút thôi, em không cần lo lắng.”Kiều Minh Húc nhẹ nhàng an ủi cô ta, sau đó lại sậm mặt hét lên với Mạch Tiểu Miên: “Mạch Tiểu Miên, em đã 28 tuổi rồi đấy, băng qua đường mà cũng không biết nhìn ngó xung quanh sao?”Nhìn thấy anh lúc nói chuyện với Lâm Ngọc thì dịu dàng, còn đối với mình lại mang vẻ mặt đen thui, như hung thần vậy. Trái tim Mạch Tiểu Miên đã lạnh nay lại càng lạnh hơn, nói: “Tôi không biết nhìn ngó xung quanh thì liên quan quái gì đến anh? Tôi 28 tuổi cũng liên quan con mẹ gì tới anh chứ? Anh chê tôi già thì cứ nói! Chúng ta liền ly hôn!”“Mạch Tiểu Miên, em có thể đừng suy diễn mỗi lần nói được không? Tôi chê em già lúc nào cơ chứ?”Kiều Minh Húc bị những lời này của cô làm giận đến phát điên lên, gầm to đến rát cả cổ họng.“Mới vừa rồi anh chê tôi già đấy thôi! Chê tôi liều lĩnh không hiểu chuyện! Tôi biết rồi, tôi có làm gì thì anh cũng nhìn tôi không vừa mắt mài”Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh tức giận mắng mình, giọng điệu cũng tăng lên quãng tám!Kiều Mai Kim trợn mắt hốc mồm nhìn đôi nam nữ rõ ràng là vô cùng thành thục trầm ổn, nay lại giống những những đôi vợ chồng bình thường khác, ở ngoài đường phố cãi vã, cảm giác rất khó mà tin nổi.

Chương 410

Thật may Kiều Minh Húc xuất hiện kịp tới, kéo cô từ cửa tử trở về.

Cô vội vàng leo dậy khỏi người anh, nhưng lại phát hiện đầu anh đầy mồ hôi, chay mày, mặt mũi đầy vẻ thống khổ, bèn vội vàng hỏi: “Có phải anh bị thương chỗ nào rồi không?”

“Mạch Tiểu Miên, em có sao không?”

Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà hỏi đồn dập.

“Em không có sao?”

“Tay tô bị em đè nên trật khớp mất rồi, còn có trây nữa.”

Kiều Minh Húc chậm chạp rũ tay đứng lên.

Kiều Mai Kim cùng Lâm Ngọc chạy như bay tới.

“Minh Húc, cánh tay của anh…”

Lâm Ngọc nhìn bộ âu phục bị va chạm rách bươm kia của anh, cánh tay thì nhỏ máu, hoảng sợ kêu lên, nước mắt lưng tròng.

Mạch Tiểu Miên ngược lại vẫn giữ được tỉnh táo, nhanh chóng đưa tay, bắt lấy cánh tay của anh, dùng sức kéo một cái.

Rắc rắc!

Cánh tay trật khớp kia của Kiều Minh Húc được kéo về vị trí cũ, anh đau đến nỗi phải hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em muốn mưu sát chồng sao!”

“Đúng là muốn như vậy đấy.”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Thả tay ra nhìn thử xem.

Kiều Minh Húc thử hất tay, phát hiện nơi trật khớp đã trở về vị trí cũ, chỉ còn lại nơi trầy da hơi nhói lên thôi. Tuy nhiên, cũng không đáng ngại lắm.

“Mạch Tiểu Miên, sao cô có thể độc ác với MH như vậy?

MH, anh có đau không? Bây giờ chúng ta phải đến bệnh viện ngay.”

Lâm Ngọc hung dữ trợn mắt nhìn Mạch Tiểu Miên, sau đó lại đau lòng ôm cánh tay không bị thương bên kia của Kiều Minh Húc, ân cần nói.

“Không sao, chỉ trầy da chút thôi, em không cần lo lắng.”

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng an ủi cô ta, sau đó lại sậm mặt hét lên với Mạch Tiểu Miên: “Mạch Tiểu Miên, em đã 28 tuổi rồi đấy, băng qua đường mà cũng không biết nhìn ngó xung quanh sao?”

Nhìn thấy anh lúc nói chuyện với Lâm Ngọc thì dịu dàng, còn đối với mình lại mang vẻ mặt đen thui, như hung thần vậy. Trái tim Mạch Tiểu Miên đã lạnh nay lại càng lạnh hơn, nói: “Tôi không biết nhìn ngó xung quanh thì liên quan quái gì đến anh? Tôi 28 tuổi cũng liên quan con mẹ gì tới anh chứ? Anh chê tôi già thì cứ nói! Chúng ta liền ly hôn!”

“Mạch Tiểu Miên, em có thể đừng suy diễn mỗi lần nói được không? Tôi chê em già lúc nào cơ chứ?”

Kiều Minh Húc bị những lời này của cô làm giận đến phát điên lên, gầm to đến rát cả cổ họng.

“Mới vừa rồi anh chê tôi già đấy thôi! Chê tôi liều lĩnh không hiểu chuyện! Tôi biết rồi, tôi có làm gì thì anh cũng nhìn tôi không vừa mắt mài”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh tức giận mắng mình, giọng điệu cũng tăng lên quãng tám!

Kiều Mai Kim trợn mắt hốc mồm nhìn đôi nam nữ rõ ràng là vô cùng thành thục trầm ổn, nay lại giống những những đôi vợ chồng bình thường khác, ở ngoài đường phố cãi vã, cảm giác rất khó mà tin nổi.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 410Thật may Kiều Minh Húc xuất hiện kịp tới, kéo cô từ cửa tử trở về.Cô vội vàng leo dậy khỏi người anh, nhưng lại phát hiện đầu anh đầy mồ hôi, chay mày, mặt mũi đầy vẻ thống khổ, bèn vội vàng hỏi: “Có phải anh bị thương chỗ nào rồi không?”“Mạch Tiểu Miên, em có sao không?”Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà hỏi đồn dập.“Em không có sao?”“Tay tô bị em đè nên trật khớp mất rồi, còn có trây nữa.”Kiều Minh Húc chậm chạp rũ tay đứng lên.Kiều Mai Kim cùng Lâm Ngọc chạy như bay tới.“Minh Húc, cánh tay của anh…”Lâm Ngọc nhìn bộ âu phục bị va chạm rách bươm kia của anh, cánh tay thì nhỏ máu, hoảng sợ kêu lên, nước mắt lưng tròng.Mạch Tiểu Miên ngược lại vẫn giữ được tỉnh táo, nhanh chóng đưa tay, bắt lấy cánh tay của anh, dùng sức kéo một cái.Rắc rắc!Cánh tay trật khớp kia của Kiều Minh Húc được kéo về vị trí cũ, anh đau đến nỗi phải hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em muốn mưu sát chồng sao!”“Đúng là muốn như vậy đấy.”Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Thả tay ra nhìn thử xem.Kiều Minh Húc thử hất tay, phát hiện nơi trật khớp đã trở về vị trí cũ, chỉ còn lại nơi trầy da hơi nhói lên thôi. Tuy nhiên, cũng không đáng ngại lắm.“Mạch Tiểu Miên, sao cô có thể độc ác với MH như vậy?MH, anh có đau không? Bây giờ chúng ta phải đến bệnh viện ngay.”Lâm Ngọc hung dữ trợn mắt nhìn Mạch Tiểu Miên, sau đó lại đau lòng ôm cánh tay không bị thương bên kia của Kiều Minh Húc, ân cần nói.“Không sao, chỉ trầy da chút thôi, em không cần lo lắng.”Kiều Minh Húc nhẹ nhàng an ủi cô ta, sau đó lại sậm mặt hét lên với Mạch Tiểu Miên: “Mạch Tiểu Miên, em đã 28 tuổi rồi đấy, băng qua đường mà cũng không biết nhìn ngó xung quanh sao?”Nhìn thấy anh lúc nói chuyện với Lâm Ngọc thì dịu dàng, còn đối với mình lại mang vẻ mặt đen thui, như hung thần vậy. Trái tim Mạch Tiểu Miên đã lạnh nay lại càng lạnh hơn, nói: “Tôi không biết nhìn ngó xung quanh thì liên quan quái gì đến anh? Tôi 28 tuổi cũng liên quan con mẹ gì tới anh chứ? Anh chê tôi già thì cứ nói! Chúng ta liền ly hôn!”“Mạch Tiểu Miên, em có thể đừng suy diễn mỗi lần nói được không? Tôi chê em già lúc nào cơ chứ?”Kiều Minh Húc bị những lời này của cô làm giận đến phát điên lên, gầm to đến rát cả cổ họng.“Mới vừa rồi anh chê tôi già đấy thôi! Chê tôi liều lĩnh không hiểu chuyện! Tôi biết rồi, tôi có làm gì thì anh cũng nhìn tôi không vừa mắt mài”Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh tức giận mắng mình, giọng điệu cũng tăng lên quãng tám!Kiều Mai Kim trợn mắt hốc mồm nhìn đôi nam nữ rõ ràng là vô cùng thành thục trầm ổn, nay lại giống những những đôi vợ chồng bình thường khác, ở ngoài đường phố cãi vã, cảm giác rất khó mà tin nổi.

Chương 410