“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 428
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 428Mạch Tiểu Miên lại nhớ tới dáng vẻ anh ăn lòng già heo xào nghệ, không nhịn được cười lớn.Kiều Minh Húc dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được cô đang suy nghĩ tới chuyện gì, mặt liền tối đen lại.Tuy nhiên, có thể nhìn thấy được nụ cười của cô, cho dù cô có hơi giảo hoạt một tí, anh cũng cam tâm tình nguyện.Sau khi giúp Mạch Tiểu Miên chải tóc xong, anh liền hỏi cô muốn ăn gì, anh làm cho cô ăn.Cả ngày hôm nay Mạch Tiểu Miên đều ở đây để giám định và thu thập những mảnh thịt bị bằm thây kia, căn bản không có thời gian rảnh rỗi, cũng không có cảm giác đói bụng. Bây giờ anh vừa nói ra, cô chợt phát hiện đúng là đói bụng thật.“Muốn ăn chút cháo.”“Cháo hải sản sao?”“Hôm nay không muốn ăn thịt, ăn cháo hải sản hoặc cháo trắng thôi đều được.”“Được, để tôi xuống làm cho em ăn ngay, em đợi một lát.”Kiều Minh Húc xuống dưới lầu.Mạch Tiểu Miên có cảm giác hơi mệt, bèn nằm nhoài người về phía mặt bàn ngủ.Cuối cùng lại ngủ thật…Kiều Minh Húc ninh nồi cháo trắng mang lên, nhìn thấy cô uể oải nằm sấp trên mặt bàn, nghiêng mặt, lông mi dài đậm giống như một chú bươm bướm bị thương, hơi cử động nhẹ, khiến người ta sinh ra cảm giác luyến tiếc.Vì bị bệnh mà môi cô có hơi trắng bệch, mở nhẹ ra, hô hấp từ từ.Kiều Minh Húc nhìn đôi môi của cô, nuốt nước bọt, đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng quệt lên trên một cái…Mạch Tiểu Miên cũng chưa tiến vào trạng thái ngủ say, bị anh chạm vào một cái như vậy, lập tức tỉnh dậy, mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy khớp xương rõ ràng kia của anh, ngón tay thon dài đặt trên môi mình…Trái tim cô đầu tiên hơi khựng lại, sau đó nảy lên mãnh liệt, toàn thân mềm nhũn ra…Cô vẫn không nhúc nhích!Tuy nhiên Kiều Minh Húc bị hành động đột nhiên mở mắt ra của cô hù dọa, vội vàng rụt tay về, đỏ mặt giải thích nói: “Thấy khóe miệng em ch** n**c miếng, nên mới muốn giúp em lau một chút.”“A?”Mạch Tiểu Miên lúng túng kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay ra lau miệng, phát hiện cũng không có ướt, liền trợn trắng mắt nói với anh: “Kiều Minh Húc, làm người không được không phúc hậu như vậy, người ta cũng không phải là con chó nhỏ, ngủ thôi sao có thể ch** n**c miếng được cơ chứ?”“Khụ, đó là vì tôi đã lau khô giúp em rồi.”Kiều Minh Húc vì che giấu bản thân, mà vội vàng đổi đề tài, nói: “Cháo trắng tôi nấu ngon lắm, mau xuống ăn đi, ăn xong thì đi ngủ sớm một chút.”“Ừ.”Mạch Tiểu Miên theo thói quen đưa tay ra gãi đầu, đứng lên.Ai ngờ, bởi vì trước đó cô nằm sấp trên mặt bàn, nên máu không lên não kịp, bước chân lập tức loạng choạng, lảo đảo vài bước.Kiều Minh Húc vội vàng đưa tay ôm lấy cô, khẩn trương hỏi: “Sao vậy?”
Chương 428
Mạch Tiểu Miên lại nhớ tới dáng vẻ anh ăn lòng già heo xào nghệ, không nhịn được cười lớn.
Kiều Minh Húc dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được cô đang suy nghĩ tới chuyện gì, mặt liền tối đen lại.
Tuy nhiên, có thể nhìn thấy được nụ cười của cô, cho dù cô có hơi giảo hoạt một tí, anh cũng cam tâm tình nguyện.
Sau khi giúp Mạch Tiểu Miên chải tóc xong, anh liền hỏi cô muốn ăn gì, anh làm cho cô ăn.
Cả ngày hôm nay Mạch Tiểu Miên đều ở đây để giám định và thu thập những mảnh thịt bị bằm thây kia, căn bản không có thời gian rảnh rỗi, cũng không có cảm giác đói bụng. Bây giờ anh vừa nói ra, cô chợt phát hiện đúng là đói bụng thật.
“Muốn ăn chút cháo.”
“Cháo hải sản sao?”
“Hôm nay không muốn ăn thịt, ăn cháo hải sản hoặc cháo trắng thôi đều được.”
“Được, để tôi xuống làm cho em ăn ngay, em đợi một lát.”
Kiều Minh Húc xuống dưới lầu.
Mạch Tiểu Miên có cảm giác hơi mệt, bèn nằm nhoài người về phía mặt bàn ngủ.
Cuối cùng lại ngủ thật…
Kiều Minh Húc ninh nồi cháo trắng mang lên, nhìn thấy cô uể oải nằm sấp trên mặt bàn, nghiêng mặt, lông mi dài đậm giống như một chú bươm bướm bị thương, hơi cử động nhẹ, khiến người ta sinh ra cảm giác luyến tiếc.
Vì bị bệnh mà môi cô có hơi trắng bệch, mở nhẹ ra, hô hấp từ từ.
Kiều Minh Húc nhìn đôi môi của cô, nuốt nước bọt, đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng quệt lên trên một cái…
Mạch Tiểu Miên cũng chưa tiến vào trạng thái ngủ say, bị anh chạm vào một cái như vậy, lập tức tỉnh dậy, mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy khớp xương rõ ràng kia của anh, ngón tay thon dài đặt trên môi mình…
Trái tim cô đầu tiên hơi khựng lại, sau đó nảy lên mãnh liệt, toàn thân mềm nhũn ra…
Cô vẫn không nhúc nhích!
Tuy nhiên Kiều Minh Húc bị hành động đột nhiên mở mắt ra của cô hù dọa, vội vàng rụt tay về, đỏ mặt giải thích nói: “Thấy khóe miệng em ch** n**c miếng, nên mới muốn giúp em lau một chút.”
“A?”
Mạch Tiểu Miên lúng túng kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay ra lau miệng, phát hiện cũng không có ướt, liền trợn trắng mắt nói với anh: “Kiều Minh Húc, làm người không được không phúc hậu như vậy, người ta cũng không phải là con chó nhỏ, ngủ thôi sao có thể ch** n**c miếng được cơ chứ?”
“Khụ, đó là vì tôi đã lau khô giúp em rồi.”
Kiều Minh Húc vì che giấu bản thân, mà vội vàng đổi đề tài, nói: “Cháo trắng tôi nấu ngon lắm, mau xuống ăn đi, ăn xong thì đi ngủ sớm một chút.”
“Ừ.”
Mạch Tiểu Miên theo thói quen đưa tay ra gãi đầu, đứng lên.
Ai ngờ, bởi vì trước đó cô nằm sấp trên mặt bàn, nên máu không lên não kịp, bước chân lập tức loạng choạng, lảo đảo vài bước.
Kiều Minh Húc vội vàng đưa tay ôm lấy cô, khẩn trương hỏi: “Sao vậy?”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 428Mạch Tiểu Miên lại nhớ tới dáng vẻ anh ăn lòng già heo xào nghệ, không nhịn được cười lớn.Kiều Minh Húc dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được cô đang suy nghĩ tới chuyện gì, mặt liền tối đen lại.Tuy nhiên, có thể nhìn thấy được nụ cười của cô, cho dù cô có hơi giảo hoạt một tí, anh cũng cam tâm tình nguyện.Sau khi giúp Mạch Tiểu Miên chải tóc xong, anh liền hỏi cô muốn ăn gì, anh làm cho cô ăn.Cả ngày hôm nay Mạch Tiểu Miên đều ở đây để giám định và thu thập những mảnh thịt bị bằm thây kia, căn bản không có thời gian rảnh rỗi, cũng không có cảm giác đói bụng. Bây giờ anh vừa nói ra, cô chợt phát hiện đúng là đói bụng thật.“Muốn ăn chút cháo.”“Cháo hải sản sao?”“Hôm nay không muốn ăn thịt, ăn cháo hải sản hoặc cháo trắng thôi đều được.”“Được, để tôi xuống làm cho em ăn ngay, em đợi một lát.”Kiều Minh Húc xuống dưới lầu.Mạch Tiểu Miên có cảm giác hơi mệt, bèn nằm nhoài người về phía mặt bàn ngủ.Cuối cùng lại ngủ thật…Kiều Minh Húc ninh nồi cháo trắng mang lên, nhìn thấy cô uể oải nằm sấp trên mặt bàn, nghiêng mặt, lông mi dài đậm giống như một chú bươm bướm bị thương, hơi cử động nhẹ, khiến người ta sinh ra cảm giác luyến tiếc.Vì bị bệnh mà môi cô có hơi trắng bệch, mở nhẹ ra, hô hấp từ từ.Kiều Minh Húc nhìn đôi môi của cô, nuốt nước bọt, đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng quệt lên trên một cái…Mạch Tiểu Miên cũng chưa tiến vào trạng thái ngủ say, bị anh chạm vào một cái như vậy, lập tức tỉnh dậy, mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy khớp xương rõ ràng kia của anh, ngón tay thon dài đặt trên môi mình…Trái tim cô đầu tiên hơi khựng lại, sau đó nảy lên mãnh liệt, toàn thân mềm nhũn ra…Cô vẫn không nhúc nhích!Tuy nhiên Kiều Minh Húc bị hành động đột nhiên mở mắt ra của cô hù dọa, vội vàng rụt tay về, đỏ mặt giải thích nói: “Thấy khóe miệng em ch** n**c miếng, nên mới muốn giúp em lau một chút.”“A?”Mạch Tiểu Miên lúng túng kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay ra lau miệng, phát hiện cũng không có ướt, liền trợn trắng mắt nói với anh: “Kiều Minh Húc, làm người không được không phúc hậu như vậy, người ta cũng không phải là con chó nhỏ, ngủ thôi sao có thể ch** n**c miếng được cơ chứ?”“Khụ, đó là vì tôi đã lau khô giúp em rồi.”Kiều Minh Húc vì che giấu bản thân, mà vội vàng đổi đề tài, nói: “Cháo trắng tôi nấu ngon lắm, mau xuống ăn đi, ăn xong thì đi ngủ sớm một chút.”“Ừ.”Mạch Tiểu Miên theo thói quen đưa tay ra gãi đầu, đứng lên.Ai ngờ, bởi vì trước đó cô nằm sấp trên mặt bàn, nên máu không lên não kịp, bước chân lập tức loạng choạng, lảo đảo vài bước.Kiều Minh Húc vội vàng đưa tay ôm lấy cô, khẩn trương hỏi: “Sao vậy?”