“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 435
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 435Mạch Tiểu Miên ký tên mình vào biên bản thẩm định hồ sơ, ngẩng đầu nở nụ cười khen ngợi.“Cảm ơn.”Đàm Thủy Minh không hề vui mừng trước lời khen ngợi của cô, vẻ mặt nhàn nhạt, thái độ đúng mực, giống như tất cả vinh quang cùng tủi nhục trên đời này đều không liên quan đến cô ấy vậy. Cô ấy chỉ tập trung vào công việc của mình.Điều này cũng giống với Mạch Tiểu Miên.Hai người bắt đầu cúi đầu hoàn thành công việc của mình, bầu không khí tương đối hòa hợp.Gần đến giờ tan việc, Mạch Tiểu Miên nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc, nói: “Hôm nay không đi ra ngoài làm việc phải không, tôi ở cổng chờ em tan làm.”“Được.”Mạch Tiểu Miên sắp xếp lại đồ đạc cần thu xếp, chuẩn bị đứng dậy tan làm.Khi thấy Đàm Thủy Minh vẫn còn ngồi lật xem hồ sơ của các vụ án thẩm định trước đó, cô bèn hỏi: “Tiểu Minh, em không tan làm sao?”“Không gấp ạ, chị Mạch cứ tan làm trước đi, em xem thêm một vài vụ án nữa để nâng cao kiến thức chuyên môn.”Đàm Thủy Minh trả lời: “Dù sao em cũng tan làm tự về mà.”“Tiểu Minh à, em có bạn trai chưa?”Mạch Tiểu Miên nghĩ đến lịch sử hẹn hò đẫm máu cùng nước mắt trước đây của mình, không khỏi tò mò hỏi một câu.Đàm Thủy Minh ngẩng đầu cười với cô, nói: “Từ khi quyết định gắn bó với nghề pháp y, em đã không định yêu đương hay kết hôn gì rồi.”Nghe cô ấy nói như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên chợt hơi chấn động, không biết nên nói gì cho phải.Lúc trước, cô không nghĩ đến chuyện kết hôn, là vì sau chuyện của Trình Đông Thành, đối với người khác cô đều có tâm lý tránh xa.Nhưng hiện tại, khi đã trải qua cuộc sống hôn nhân hợp đồng cùng Kiều Minh Húc, ngược lại lúc nào cô cũng cảm thấy tràn đầy vui vẻ cùng ấm áp.Cô thật lòng cảm thấy, là một người phụ nữ, dù có mạnh mẽ cỡ nào đi nữa, cuối cùng vẫn phải cần có một người đàn ông tới bao bọc che chở cả.“Khi em gặp được một người đàn ông tốt thích hợp, chị vẫn khuyên em nên cân nhắc đến việc yêu và kết hôn thôi.”Mạch Tiểu Miên vỗ vỗ vai cô, nói: “Đừng tan làm muộn quá đấy, một mình nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, chị về trước.”“Được, chị Mạch đi thong thả!”Đàm Thủy Minh nhìn bóng lưng Mạch Tiểu Miên rời đi, trong con ngươi lạnh lẽo kia lóe lên chút ánh sáng kỳ lạ…Kiều Minh Húc vừa nhìn thấy cô, liền theo thói quen đưa tay sờ trán cô, sau đó thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tôi còn lo tối qua em bị cảm lạnh, sẽ lại phát sốt cơ đấy.”Được bàn tay ấm áp của anh chạm vào trán, ấm áp truyền thẳng tới trái tim, Mạch Tiểu Miên híp mắt cười nói: “Tôi còn không đến nỗi mỏng manh như vậy đâu.”“Cánh tay của em còn đau nhiều không?”Kiều Minh Húc lại hỏi.
Chương 435
Mạch Tiểu Miên ký tên mình vào biên bản thẩm định hồ sơ, ngẩng đầu nở nụ cười khen ngợi.
“Cảm ơn.”
Đàm Thủy Minh không hề vui mừng trước lời khen ngợi của cô, vẻ mặt nhàn nhạt, thái độ đúng mực, giống như tất cả vinh quang cùng tủi nhục trên đời này đều không liên quan đến cô ấy vậy. Cô ấy chỉ tập trung vào công việc của mình.
Điều này cũng giống với Mạch Tiểu Miên.
Hai người bắt đầu cúi đầu hoàn thành công việc của mình, bầu không khí tương đối hòa hợp.
Gần đến giờ tan việc, Mạch Tiểu Miên nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc, nói: “Hôm nay không đi ra ngoài làm việc phải không, tôi ở cổng chờ em tan làm.”
“Được.”
Mạch Tiểu Miên sắp xếp lại đồ đạc cần thu xếp, chuẩn bị đứng dậy tan làm.
Khi thấy Đàm Thủy Minh vẫn còn ngồi lật xem hồ sơ của các vụ án thẩm định trước đó, cô bèn hỏi: “Tiểu Minh, em không tan làm sao?”
“Không gấp ạ, chị Mạch cứ tan làm trước đi, em xem thêm một vài vụ án nữa để nâng cao kiến thức chuyên môn.”
Đàm Thủy Minh trả lời: “Dù sao em cũng tan làm tự về mà.”
“Tiểu Minh à, em có bạn trai chưa?”
Mạch Tiểu Miên nghĩ đến lịch sử hẹn hò đẫm máu cùng nước mắt trước đây của mình, không khỏi tò mò hỏi một câu.
Đàm Thủy Minh ngẩng đầu cười với cô, nói: “Từ khi quyết định gắn bó với nghề pháp y, em đã không định yêu đương hay kết hôn gì rồi.”
Nghe cô ấy nói như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên chợt hơi chấn động, không biết nên nói gì cho phải.
Lúc trước, cô không nghĩ đến chuyện kết hôn, là vì sau chuyện của Trình Đông Thành, đối với người khác cô đều có tâm lý tránh xa.
Nhưng hiện tại, khi đã trải qua cuộc sống hôn nhân hợp đồng cùng Kiều Minh Húc, ngược lại lúc nào cô cũng cảm thấy tràn đầy vui vẻ cùng ấm áp.
Cô thật lòng cảm thấy, là một người phụ nữ, dù có mạnh mẽ cỡ nào đi nữa, cuối cùng vẫn phải cần có một người đàn ông tới bao bọc che chở cả.
“Khi em gặp được một người đàn ông tốt thích hợp, chị vẫn khuyên em nên cân nhắc đến việc yêu và kết hôn thôi.”
Mạch Tiểu Miên vỗ vỗ vai cô, nói: “Đừng tan làm muộn quá đấy, một mình nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, chị về trước.”
“Được, chị Mạch đi thong thả!”
Đàm Thủy Minh nhìn bóng lưng Mạch Tiểu Miên rời đi, trong con ngươi lạnh lẽo kia lóe lên chút ánh sáng kỳ lạ…
Kiều Minh Húc vừa nhìn thấy cô, liền theo thói quen đưa tay sờ trán cô, sau đó thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tôi còn lo tối qua em bị cảm lạnh, sẽ lại phát sốt cơ đấy.”
Được bàn tay ấm áp của anh chạm vào trán, ấm áp truyền thẳng tới trái tim, Mạch Tiểu Miên híp mắt cười nói: “Tôi còn không đến nỗi mỏng manh như vậy đâu.”
“Cánh tay của em còn đau nhiều không?”
Kiều Minh Húc lại hỏi.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 435Mạch Tiểu Miên ký tên mình vào biên bản thẩm định hồ sơ, ngẩng đầu nở nụ cười khen ngợi.“Cảm ơn.”Đàm Thủy Minh không hề vui mừng trước lời khen ngợi của cô, vẻ mặt nhàn nhạt, thái độ đúng mực, giống như tất cả vinh quang cùng tủi nhục trên đời này đều không liên quan đến cô ấy vậy. Cô ấy chỉ tập trung vào công việc của mình.Điều này cũng giống với Mạch Tiểu Miên.Hai người bắt đầu cúi đầu hoàn thành công việc của mình, bầu không khí tương đối hòa hợp.Gần đến giờ tan việc, Mạch Tiểu Miên nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc, nói: “Hôm nay không đi ra ngoài làm việc phải không, tôi ở cổng chờ em tan làm.”“Được.”Mạch Tiểu Miên sắp xếp lại đồ đạc cần thu xếp, chuẩn bị đứng dậy tan làm.Khi thấy Đàm Thủy Minh vẫn còn ngồi lật xem hồ sơ của các vụ án thẩm định trước đó, cô bèn hỏi: “Tiểu Minh, em không tan làm sao?”“Không gấp ạ, chị Mạch cứ tan làm trước đi, em xem thêm một vài vụ án nữa để nâng cao kiến thức chuyên môn.”Đàm Thủy Minh trả lời: “Dù sao em cũng tan làm tự về mà.”“Tiểu Minh à, em có bạn trai chưa?”Mạch Tiểu Miên nghĩ đến lịch sử hẹn hò đẫm máu cùng nước mắt trước đây của mình, không khỏi tò mò hỏi một câu.Đàm Thủy Minh ngẩng đầu cười với cô, nói: “Từ khi quyết định gắn bó với nghề pháp y, em đã không định yêu đương hay kết hôn gì rồi.”Nghe cô ấy nói như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên chợt hơi chấn động, không biết nên nói gì cho phải.Lúc trước, cô không nghĩ đến chuyện kết hôn, là vì sau chuyện của Trình Đông Thành, đối với người khác cô đều có tâm lý tránh xa.Nhưng hiện tại, khi đã trải qua cuộc sống hôn nhân hợp đồng cùng Kiều Minh Húc, ngược lại lúc nào cô cũng cảm thấy tràn đầy vui vẻ cùng ấm áp.Cô thật lòng cảm thấy, là một người phụ nữ, dù có mạnh mẽ cỡ nào đi nữa, cuối cùng vẫn phải cần có một người đàn ông tới bao bọc che chở cả.“Khi em gặp được một người đàn ông tốt thích hợp, chị vẫn khuyên em nên cân nhắc đến việc yêu và kết hôn thôi.”Mạch Tiểu Miên vỗ vỗ vai cô, nói: “Đừng tan làm muộn quá đấy, một mình nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, chị về trước.”“Được, chị Mạch đi thong thả!”Đàm Thủy Minh nhìn bóng lưng Mạch Tiểu Miên rời đi, trong con ngươi lạnh lẽo kia lóe lên chút ánh sáng kỳ lạ…Kiều Minh Húc vừa nhìn thấy cô, liền theo thói quen đưa tay sờ trán cô, sau đó thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tôi còn lo tối qua em bị cảm lạnh, sẽ lại phát sốt cơ đấy.”Được bàn tay ấm áp của anh chạm vào trán, ấm áp truyền thẳng tới trái tim, Mạch Tiểu Miên híp mắt cười nói: “Tôi còn không đến nỗi mỏng manh như vậy đâu.”“Cánh tay của em còn đau nhiều không?”Kiều Minh Húc lại hỏi.