Tác giả:

Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn…

Chương 59: 59: Em Rất Nhớ Anh!

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thảo chột dạ ngước lên nhìn Phúc một cái rồi lại nhìn vào máy ảnh đáp- Đối tượng gì, tao đang lo không bắt kịp công việc ấy.Phúc khẽ mỉm cười, lại lên tiếng châm chọc - Sao, không có anh nào để ý à?Thảo ngẩng lên trợn mắt nhìn Phúc, ánh mắt như nói là "mày có thôi đi không".Phúc hiểu ý chỉ bật cười rồi búng một cái vào trán Thảo.Điện thoại Thảo đổ chuông trong túi xách nhưng vì lúc ở công ty về vẫn còn để chế độ im lặng nên cô không biết, vẫn đang trêu đùa cùng Phúc.La Thái Mẫn đang ngồi trong xe đỗ lại bên đường, ánh mắt trở nên sắc lạnh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, anh đã cố gắng hoàn thành Xong công việc thật nhanh để ghé qua gặp Thảo, không ngờ trên đường về lại bắt gặp cô đang ngồi cười đùa vui vẻ với một người đàn ông khác, Mẫn có chút tức giận, không lẽ cô không cảm thấy nhớ anh giống như anh đang mong nhớ cô.Mẫn không kiên nhẫn được nữa, anh mở cửa xe bước xuống, tiến về phía hai người.Thảo và Phúc đang bàn luận về bức ảnh thì thấy có người đứng bên cạnh mới ngẩng đầu lên.Thảo bất ngờ đứng bật dậy- Sao anh lại ở đây? Phúc nghi hoặc nhìn qua Mẫn rồi nhìn về phíaThảo, anh đang tò mò không biết người đàn ông đang đứng trước mặt là ai thì Mẫn lên tiếng.- Xin lỗi tôi có việc cần gặp cô ấy!Mẫn nói rồi cầm lấy túi xách dưới ghế của Thảo sau đó kéo tay cô ra ngoài, hành động của anh quá gấp gáp khiến Thảo chưa kịp phản ứng, cứ thế bị Mẫn kéo đi.Phúc đơ người chưa hiểu sự tình nhìn theo bóng hai người họ, vài giây sau thì Phúc đuổi theo, giữ tay Thảo lại, lên tiếng.- Xin hỏi anh là ai?La Thái Mẫn đưa mắt nhìn về cánh tay bị Phúc giữa lại của Thảo, rồi lại nhìn lên mặt cô, khẽ chau mày lại, như kiểu muốn nghe câu trả lời từ Thảo.Thảo đành lên tiếng giải thích.- À anh ấy là người quen của tao.Bây giờ tao có việc chút, rảnh sẽ gọi điện cho mày nha.- Thảo tỏ ra có lỗi rồi tươi cười đế xóa tan bầu không khí căng thẳng này, lại nhìn về phía La Thái Mẫn nói- Đây là Phúc, bạn thân của em.IMẫn gật nhẹ đầu với Phúc, vẻ mặt vẫn lạnh băng, rồi cầm tay dắt Thảo lên xe.Phúc đứng nhìn theo hình bóng hai người, nhìn biểu hiện của Mẫn, Phúc biết đó không phải là người quen bình thường, liệu Thảo có điều gì khó nói không? trong lòng anh không ngừng lo lắng.La Thái Mẫn tâm trạng không vui, anh nhìn ra ngoài cửa kính im lặng, có vẻ anh cần bình tĩnh lại chút, đó không phải tác phong của anh, hấp tấp và Vội vã như vậy.Thảo thấy được tâm tình Mẫn không tốt, khẽ lên tiếng- Bọn em là bạn thân lâu năm rồi, sao anh biết em ở đây thế?Mẫn cầm lấy túi xách của Thảo, mở ra xem, chiếc điện thoại vẫn nằm im ắng bên trong mà anh đã gọi hơn 5 cuộc không được, Thảo thấy vậy liền cầm lấy điện thoại mở ra xem, Mẫn nhìn thấy trên màn hình chờ số của anh vẫn chưa được lưu.Anh cười trừ.Thảo cảm thấy có lỗi đưa ánh mắt ăn năn nhìn Mẫn.- Em xin lỗi, do đi làm em để yên lặng mà.Em đợi tin nhắn từ anh cả ngày cứ nghĩ là anh sẽ không gọi cho em nữa..La Thái Mẫn có chút nhẹ lòng, anh đưa tay lên xoa đầu Thảo, ôn nhu nói- Anh mới về lại công ty nên có nhiều việc cần giải quyết, anh đã cố xong sớm để đến gặp em..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thảo chột dạ ngước lên nhìn Phúc một cái rồi lại nhìn vào máy ảnh đáp

- Đối tượng gì, tao đang lo không bắt kịp công việc ấy.

Phúc khẽ mỉm cười, lại lên tiếng châm chọc - Sao, không có anh nào để ý à?

Thảo ngẩng lên trợn mắt nhìn Phúc, ánh mắt như nói là "mày có thôi đi không".

Phúc hiểu ý chỉ bật cười rồi búng một cái vào trán Thảo.

Điện thoại Thảo đổ chuông trong túi xách nhưng vì lúc ở công ty về vẫn còn để chế độ im lặng nên cô không biết, vẫn đang trêu đùa cùng Phúc.

La Thái Mẫn đang ngồi trong xe đỗ lại bên đường, ánh mắt trở nên sắc lạnh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, anh đã cố gắng hoàn thành Xong công việc thật nhanh để ghé qua gặp Thảo, không ngờ trên đường về lại bắt gặp cô đang ngồi cười đùa vui vẻ với một người đàn ông khác, Mẫn có chút tức giận, không lẽ cô không cảm thấy nhớ anh giống như anh đang mong nhớ cô.

Mẫn không kiên nhẫn được nữa, anh mở cửa xe bước xuống, tiến về phía hai người.

Thảo và Phúc đang bàn luận về bức ảnh thì thấy có người đứng bên cạnh mới ngẩng đầu lên.

Thảo bất ngờ đứng bật dậy

- Sao anh lại ở đây? Phúc nghi hoặc nhìn qua Mẫn rồi nhìn về phía

Thảo, anh đang tò mò không biết người đàn ông đang đứng trước mặt là ai thì Mẫn lên tiếng.

- Xin lỗi tôi có việc cần gặp cô ấy!

Mẫn nói rồi cầm lấy túi xách dưới ghế của Thảo sau đó kéo tay cô ra ngoài, hành động của anh quá gấp gáp khiến Thảo chưa kịp phản ứng, cứ thế bị Mẫn kéo đi.

Phúc đơ người chưa hiểu sự tình nhìn theo bóng hai người họ, vài giây sau thì Phúc đuổi theo, giữ tay Thảo lại, lên tiếng.

- Xin hỏi anh là ai?

La Thái Mẫn đưa mắt nhìn về cánh tay bị Phúc giữa lại của Thảo, rồi lại nhìn lên mặt cô, khẽ chau mày lại, như kiểu muốn nghe câu trả lời từ Thảo.

Thảo đành lên tiếng giải thích.

- À anh ấy là người quen của tao.

Bây giờ tao có việc chút, rảnh sẽ gọi điện cho mày nha.

- Thảo tỏ ra có lỗi rồi tươi cười đế xóa tan bầu không khí căng thẳng này, lại nhìn về phía La Thái Mẫn nói

- Đây là Phúc, bạn thân của em.

IMẫn gật nhẹ đầu với Phúc, vẻ mặt vẫn lạnh băng, rồi cầm tay dắt Thảo lên xe.

Phúc đứng nhìn theo hình bóng hai người, nhìn biểu hiện của Mẫn, Phúc biết đó không phải là người quen bình thường, liệu Thảo có điều gì khó nói không? trong lòng anh không ngừng lo lắng.

La Thái Mẫn tâm trạng không vui, anh nhìn ra ngoài cửa kính im lặng, có vẻ anh cần bình tĩnh lại chút, đó không phải tác phong của anh, hấp tấp và Vội vã như vậy.

Thảo thấy được tâm tình Mẫn không tốt, khẽ lên tiếng

- Bọn em là bạn thân lâu năm rồi, sao anh biết em ở đây thế?

Mẫn cầm lấy túi xách của Thảo, mở ra xem, chiếc điện thoại vẫn nằm im ắng bên trong mà anh đã gọi hơn 5 cuộc không được, Thảo thấy vậy liền cầm lấy điện thoại mở ra xem, Mẫn nhìn thấy trên màn hình chờ số của anh vẫn chưa được lưu.

Anh cười trừ.Thảo cảm thấy có lỗi đưa ánh mắt ăn năn nhìn Mẫn.

- Em xin lỗi, do đi làm em để yên lặng mà.

Em đợi tin nhắn từ anh cả ngày cứ nghĩ là anh sẽ không gọi cho em nữa..

La Thái Mẫn có chút nhẹ lòng, anh đưa tay lên xoa đầu Thảo, ôn nhu nói

- Anh mới về lại công ty nên có nhiều việc cần giải quyết, anh đã cố xong sớm để đến gặp em.

Image removed.

.

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thảo chột dạ ngước lên nhìn Phúc một cái rồi lại nhìn vào máy ảnh đáp- Đối tượng gì, tao đang lo không bắt kịp công việc ấy.Phúc khẽ mỉm cười, lại lên tiếng châm chọc - Sao, không có anh nào để ý à?Thảo ngẩng lên trợn mắt nhìn Phúc, ánh mắt như nói là "mày có thôi đi không".Phúc hiểu ý chỉ bật cười rồi búng một cái vào trán Thảo.Điện thoại Thảo đổ chuông trong túi xách nhưng vì lúc ở công ty về vẫn còn để chế độ im lặng nên cô không biết, vẫn đang trêu đùa cùng Phúc.La Thái Mẫn đang ngồi trong xe đỗ lại bên đường, ánh mắt trở nên sắc lạnh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, anh đã cố gắng hoàn thành Xong công việc thật nhanh để ghé qua gặp Thảo, không ngờ trên đường về lại bắt gặp cô đang ngồi cười đùa vui vẻ với một người đàn ông khác, Mẫn có chút tức giận, không lẽ cô không cảm thấy nhớ anh giống như anh đang mong nhớ cô.Mẫn không kiên nhẫn được nữa, anh mở cửa xe bước xuống, tiến về phía hai người.Thảo và Phúc đang bàn luận về bức ảnh thì thấy có người đứng bên cạnh mới ngẩng đầu lên.Thảo bất ngờ đứng bật dậy- Sao anh lại ở đây? Phúc nghi hoặc nhìn qua Mẫn rồi nhìn về phíaThảo, anh đang tò mò không biết người đàn ông đang đứng trước mặt là ai thì Mẫn lên tiếng.- Xin lỗi tôi có việc cần gặp cô ấy!Mẫn nói rồi cầm lấy túi xách dưới ghế của Thảo sau đó kéo tay cô ra ngoài, hành động của anh quá gấp gáp khiến Thảo chưa kịp phản ứng, cứ thế bị Mẫn kéo đi.Phúc đơ người chưa hiểu sự tình nhìn theo bóng hai người họ, vài giây sau thì Phúc đuổi theo, giữ tay Thảo lại, lên tiếng.- Xin hỏi anh là ai?La Thái Mẫn đưa mắt nhìn về cánh tay bị Phúc giữa lại của Thảo, rồi lại nhìn lên mặt cô, khẽ chau mày lại, như kiểu muốn nghe câu trả lời từ Thảo.Thảo đành lên tiếng giải thích.- À anh ấy là người quen của tao.Bây giờ tao có việc chút, rảnh sẽ gọi điện cho mày nha.- Thảo tỏ ra có lỗi rồi tươi cười đế xóa tan bầu không khí căng thẳng này, lại nhìn về phía La Thái Mẫn nói- Đây là Phúc, bạn thân của em.IMẫn gật nhẹ đầu với Phúc, vẻ mặt vẫn lạnh băng, rồi cầm tay dắt Thảo lên xe.Phúc đứng nhìn theo hình bóng hai người, nhìn biểu hiện của Mẫn, Phúc biết đó không phải là người quen bình thường, liệu Thảo có điều gì khó nói không? trong lòng anh không ngừng lo lắng.La Thái Mẫn tâm trạng không vui, anh nhìn ra ngoài cửa kính im lặng, có vẻ anh cần bình tĩnh lại chút, đó không phải tác phong của anh, hấp tấp và Vội vã như vậy.Thảo thấy được tâm tình Mẫn không tốt, khẽ lên tiếng- Bọn em là bạn thân lâu năm rồi, sao anh biết em ở đây thế?Mẫn cầm lấy túi xách của Thảo, mở ra xem, chiếc điện thoại vẫn nằm im ắng bên trong mà anh đã gọi hơn 5 cuộc không được, Thảo thấy vậy liền cầm lấy điện thoại mở ra xem, Mẫn nhìn thấy trên màn hình chờ số của anh vẫn chưa được lưu.Anh cười trừ.Thảo cảm thấy có lỗi đưa ánh mắt ăn năn nhìn Mẫn.- Em xin lỗi, do đi làm em để yên lặng mà.Em đợi tin nhắn từ anh cả ngày cứ nghĩ là anh sẽ không gọi cho em nữa..La Thái Mẫn có chút nhẹ lòng, anh đưa tay lên xoa đầu Thảo, ôn nhu nói- Anh mới về lại công ty nên có nhiều việc cần giải quyết, anh đã cố xong sớm để đến gặp em..

Chương 59: 59: Em Rất Nhớ Anh!