Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 440

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 440Những lời này giống như một con dao nhọn, đâm mạnh vào trái tim Kiều Minh Húc vậy, toàn thân đột nhiên co quắp lại, té xuống đất…Bệnh động kinh lại tái phát rồi!Mạch Tiểu Miên kinh hãi, vội vàng móc khăn tay của anh ra, nhé vào trong miệng anh, để tránh cho anh không cắn vào đầu lưỡi, làm bị thương..Xoa bóp mát xa cho anh tỉnh táo lại.Chỉ khoảng 20 phút ngắn ngủi, Kiều Minh Húc đã tỉnh hồn lại sau cơn động kinh, dần dần phục hồi về bình thường.Mạch Tiểu Miên thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất.Kiều Minh Húc rút khăn tay ra khỏi miệng mình, ném đi, nhìn Mạch Tiểu Miên đang nhễ nhại mồ hôi ngồi dưới đất, ánh mắt thâm trầm phức tạp.Bệnh động kinh của anh tái phát, anh càng khiến cô chán ghét hơn đúng không?Nghĩ tới đây, trái tim của anh càng trở nên u sầu.Anh không nói lời nào cả, mở cửa xe, sau đó ngồi vào ghế lái, bấm còi hai tiếng.Mạch Tiểu Miên thở hổn hển đứng lên, lên xe nói: “Nghỉ ngơi một lát rồi hẵng lái xe!”Kiều Minh Húc không trả lời cô, tuy nhiên, cũng không lái xe.Bệnh động kinh của anh vừa tái phát, thân thể còn tương đối không có sức, vẫn chưa thích hợp để lái xe đường dài.Chiếc xe lặng lẽ nằm đó.Hai người bọn họ cũng ngồi yên lặng.Ánh hoàng hôn buông xuống trên xe, soi rõ gương mặt của Kiều Minh Húc ngồi trên ghế lái, nhưng không cách nào chiếu sáng được con tim đầy u ám của anh.Ánh mắt anh nhàn nhạt nhìn về nắng chiều phía trước giống như một quả cầu lửa, chậm rãi buông xuống.Còn Mạch Tiểu Miên ở phía sau nhìn ngắm gương mặt anh…Thời gian dường như ngừng lại vậy.Khi nắng chiều thu cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống sau dãy núi, Kiều Minh Húc mới khôi phục lại sức lực. Dưới cảnh tờ mờ tối, anh đạp ga phóng vào dòng xe cộ trên đường cao tốc.Lần này, anh không lái xe như bão táp nữa, mà vững vàng lái xe về phía trước.Nhưng Mạch Tiểu Miên, vẫn cảm thấy anh có vẻ hơi bồn chồn.Là vì anh cưỡng hôn cô, nhưng lại bị cô cắn rách môi nên mới cáu kỉnh vậy sao?Hay là vì anh phát bệnh động kinh ở trước mặt cô, nên mới cảm thấy lúng túng?Trên đường cao tốc, sợ làm phiền anh lái xe, Mạch Tiểu Miên không dám nói chuyện với anh.Kiều Minh Húc bật nhạc lên, là bản tình cả “Shape-of-my-Heart” của Sting.Giọng của Sting trầm thấp, từ tính, hơi buồn bã vang lên quanh quẩn trong xe…Mạch Tiểu Miên cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, rốt cuộc không nhịn được mà gọi một tiếng: “Minh Húc…”

Chương 440

Những lời này giống như một con dao nhọn, đâm mạnh vào trái tim Kiều Minh Húc vậy, toàn thân đột nhiên co quắp lại, té xuống đất…

Bệnh động kinh lại tái phát rồi!

Mạch Tiểu Miên kinh hãi, vội vàng móc khăn tay của anh ra, nhé vào trong miệng anh, để tránh cho anh không cắn vào đầu lưỡi, làm bị thương..

Xoa bóp mát xa cho anh tỉnh táo lại.

Chỉ khoảng 20 phút ngắn ngủi, Kiều Minh Húc đã tỉnh hồn lại sau cơn động kinh, dần dần phục hồi về bình thường.

Mạch Tiểu Miên thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất.

Kiều Minh Húc rút khăn tay ra khỏi miệng mình, ném đi, nhìn Mạch Tiểu Miên đang nhễ nhại mồ hôi ngồi dưới đất, ánh mắt thâm trầm phức tạp.

Bệnh động kinh của anh tái phát, anh càng khiến cô chán ghét hơn đúng không?

Nghĩ tới đây, trái tim của anh càng trở nên u sầu.

Anh không nói lời nào cả, mở cửa xe, sau đó ngồi vào ghế lái, bấm còi hai tiếng.

Mạch Tiểu Miên thở hổn hển đứng lên, lên xe nói: “Nghỉ ngơi một lát rồi hẵng lái xe!”

Kiều Minh Húc không trả lời cô, tuy nhiên, cũng không lái xe.

Bệnh động kinh của anh vừa tái phát, thân thể còn tương đối không có sức, vẫn chưa thích hợp để lái xe đường dài.

Chiếc xe lặng lẽ nằm đó.

Hai người bọn họ cũng ngồi yên lặng.

Ánh hoàng hôn buông xuống trên xe, soi rõ gương mặt của Kiều Minh Húc ngồi trên ghế lái, nhưng không cách nào chiếu sáng được con tim đầy u ám của anh.

Ánh mắt anh nhàn nhạt nhìn về nắng chiều phía trước giống như một quả cầu lửa, chậm rãi buông xuống.

Còn Mạch Tiểu Miên ở phía sau nhìn ngắm gương mặt anh…

Thời gian dường như ngừng lại vậy.

Khi nắng chiều thu cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống sau dãy núi, Kiều Minh Húc mới khôi phục lại sức lực. Dưới cảnh tờ mờ tối, anh đạp ga phóng vào dòng xe cộ trên đường cao tốc.

Lần này, anh không lái xe như bão táp nữa, mà vững vàng lái xe về phía trước.

Nhưng Mạch Tiểu Miên, vẫn cảm thấy anh có vẻ hơi bồn chồn.

Là vì anh cưỡng hôn cô, nhưng lại bị cô cắn rách môi nên mới cáu kỉnh vậy sao?

Hay là vì anh phát bệnh động kinh ở trước mặt cô, nên mới cảm thấy lúng túng?

Trên đường cao tốc, sợ làm phiền anh lái xe, Mạch Tiểu Miên không dám nói chuyện với anh.

Kiều Minh Húc bật nhạc lên, là bản tình cả “Shape-of-my-Heart” của Sting.

Giọng của Sting trầm thấp, từ tính, hơi buồn bã vang lên quanh quẩn trong xe…

Mạch Tiểu Miên cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, rốt cuộc không nhịn được mà gọi một tiếng: “Minh Húc…”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 440Những lời này giống như một con dao nhọn, đâm mạnh vào trái tim Kiều Minh Húc vậy, toàn thân đột nhiên co quắp lại, té xuống đất…Bệnh động kinh lại tái phát rồi!Mạch Tiểu Miên kinh hãi, vội vàng móc khăn tay của anh ra, nhé vào trong miệng anh, để tránh cho anh không cắn vào đầu lưỡi, làm bị thương..Xoa bóp mát xa cho anh tỉnh táo lại.Chỉ khoảng 20 phút ngắn ngủi, Kiều Minh Húc đã tỉnh hồn lại sau cơn động kinh, dần dần phục hồi về bình thường.Mạch Tiểu Miên thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất.Kiều Minh Húc rút khăn tay ra khỏi miệng mình, ném đi, nhìn Mạch Tiểu Miên đang nhễ nhại mồ hôi ngồi dưới đất, ánh mắt thâm trầm phức tạp.Bệnh động kinh của anh tái phát, anh càng khiến cô chán ghét hơn đúng không?Nghĩ tới đây, trái tim của anh càng trở nên u sầu.Anh không nói lời nào cả, mở cửa xe, sau đó ngồi vào ghế lái, bấm còi hai tiếng.Mạch Tiểu Miên thở hổn hển đứng lên, lên xe nói: “Nghỉ ngơi một lát rồi hẵng lái xe!”Kiều Minh Húc không trả lời cô, tuy nhiên, cũng không lái xe.Bệnh động kinh của anh vừa tái phát, thân thể còn tương đối không có sức, vẫn chưa thích hợp để lái xe đường dài.Chiếc xe lặng lẽ nằm đó.Hai người bọn họ cũng ngồi yên lặng.Ánh hoàng hôn buông xuống trên xe, soi rõ gương mặt của Kiều Minh Húc ngồi trên ghế lái, nhưng không cách nào chiếu sáng được con tim đầy u ám của anh.Ánh mắt anh nhàn nhạt nhìn về nắng chiều phía trước giống như một quả cầu lửa, chậm rãi buông xuống.Còn Mạch Tiểu Miên ở phía sau nhìn ngắm gương mặt anh…Thời gian dường như ngừng lại vậy.Khi nắng chiều thu cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống sau dãy núi, Kiều Minh Húc mới khôi phục lại sức lực. Dưới cảnh tờ mờ tối, anh đạp ga phóng vào dòng xe cộ trên đường cao tốc.Lần này, anh không lái xe như bão táp nữa, mà vững vàng lái xe về phía trước.Nhưng Mạch Tiểu Miên, vẫn cảm thấy anh có vẻ hơi bồn chồn.Là vì anh cưỡng hôn cô, nhưng lại bị cô cắn rách môi nên mới cáu kỉnh vậy sao?Hay là vì anh phát bệnh động kinh ở trước mặt cô, nên mới cảm thấy lúng túng?Trên đường cao tốc, sợ làm phiền anh lái xe, Mạch Tiểu Miên không dám nói chuyện với anh.Kiều Minh Húc bật nhạc lên, là bản tình cả “Shape-of-my-Heart” của Sting.Giọng của Sting trầm thấp, từ tính, hơi buồn bã vang lên quanh quẩn trong xe…Mạch Tiểu Miên cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, rốt cuộc không nhịn được mà gọi một tiếng: “Minh Húc…”

Chương 440