Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 457

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 457Còn suy nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ?Chỉ làm cho bản thân càng thêm khổ não mà thôi.Tâm phiền ý loạn, bèn mở điện thoại di động lên xem, không nhịn được mà bấm vào hộp thư đến của Trình Đông Thành.Bên trong lại có thêm một thư mới, ngày gửi là xế chiều ngày hôm nay, còn có ký hiệu chưa đọc.“Tiểu Miên, em đã xem được những bức thư này của anh sao? Không nghĩ tới, vẫn bị em phát hiện được. Thật xin lỗi, Tiểu Miên, là anh đã lừa em, để em cảm thấy là anh đã chết, ở bệnh viện cũng không chịu nhận em. Nhưng mà, anh có nỗi khổ riêng, xin đừng hỏi nguyên nhân. Hôm nay ở cửa đơn vị lại nhìn thấy em, trông anh ta đối xử với em thật sự không tệ lắm, bọn em hẳn là có thể hạnh phúc ở bên nhau. Tiểu Miên à, hãy quên anh đi, hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Đây là bức thư cuối cùng mà anh gửi cho em, từ đây, giữa hai chúng ta xem như không có quan hệ gì với nhau nữa. Anh chỉ là một Trình Tây Thành, một người không yêu em nữa, cũng không xứng đáng được em yêu. Giữ sức khỏe nhé.”Mạch Tiểu Miên nhìn điện thư, có chút hít thở không thông.Trình Đông Thành cuối cùng vẫn muốn cách xa cô.Anh đã sớm không còn thương cô nữa rồi, vì vậy, mới có cái lý do gọi là chúc em hạnh phúc như thế này.Cô bấm lui khỏi hộp thư đến, ném điện thoại di động sang một bên, kéo chăn trùm đầu lại, lăn lộn qua lại, nhưng thế nào cũng không thể ngủ được.Kiều Minh Húc bên kia cũng như vậy, ở trong trạng thái mất ngủ.Đoán chừng hai người bọn họ cứ thế dày vò đến hai ba giờ sáng mới ngủ được.Ngày hôm sau, Mạch Tiểu Miên không cần đồng hồ báo thức mà đã tỉnh dậy thật sớm.Cô đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong, kéo cửa ra, nhìn thấy Kiều Minh Húc vừa lúc mở cửa từ bên kia.Hai người đưa mắt nhìn nhau.“Chào buổi sáng!”Kiều Minh Húc chủ động lên tiếng.“Chào buổi sáng!” Mạch Tiểu Miên cũng nhàn nhạt hỏi thăm một tiếng.Đây là lần đầu tiên hai người bọn họ chào nhau buổi sáng.Trước kia, vẫn luôn là Kiều Minh Húc dậy sớm rời giường trước, đợi cô thức dậy, anh đã đi làm rồi.Giữa bọn họ, chưa từng có cơ hội chào buổi sáng nhau.Bây giờ có cơ hội, nhưng lại ở trong trạng thái mất tự nhiên.Hai người cứ như người xa lạ vậy, nói chào buổi xong, liền mạnh ai người nấy xuống lầu.Lúc ăn điểm tâm, hai người cũng không nói gì với nhau cả, mỗi người đều cúi đầu xuống ăn phần của mình. Không xuất hiện hình ảnh anh gắp cho em, em gắp lại cho anh vui vẻ như trước đó nữa.Thím Trương ở bên cạnh không ngừng lắc đầu.“Tôi đi làm.”Kiều Minh Húc cầm cặp táp lên, nói với cô.“Ồ.”

Chương 457

Còn suy nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ?

Chỉ làm cho bản thân càng thêm khổ não mà thôi.

Tâm phiền ý loạn, bèn mở điện thoại di động lên xem, không nhịn được mà bấm vào hộp thư đến của Trình Đông Thành.

Bên trong lại có thêm một thư mới, ngày gửi là xế chiều ngày hôm nay, còn có ký hiệu chưa đọc.

“Tiểu Miên, em đã xem được những bức thư này của anh sao? Không nghĩ tới, vẫn bị em phát hiện được. Thật xin lỗi, Tiểu Miên, là anh đã lừa em, để em cảm thấy là anh đã chết, ở bệnh viện cũng không chịu nhận em. Nhưng mà, anh có nỗi khổ riêng, xin đừng hỏi nguyên nhân. Hôm nay ở cửa đơn vị lại nhìn thấy em, trông anh ta đối xử với em thật sự không tệ lắm, bọn em hẳn là có thể hạnh phúc ở bên nhau. Tiểu Miên à, hãy quên anh đi, hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Đây là bức thư cuối cùng mà anh gửi cho em, từ đây, giữa hai chúng ta xem như không có quan hệ gì với nhau nữa. Anh chỉ là một Trình Tây Thành, một người không yêu em nữa, cũng không xứng đáng được em yêu. Giữ sức khỏe nhé.”

Mạch Tiểu Miên nhìn điện thư, có chút hít thở không thông.

Trình Đông Thành cuối cùng vẫn muốn cách xa cô.

Anh đã sớm không còn thương cô nữa rồi, vì vậy, mới có cái lý do gọi là chúc em hạnh phúc như thế này.

Cô bấm lui khỏi hộp thư đến, ném điện thoại di động sang một bên, kéo chăn trùm đầu lại, lăn lộn qua lại, nhưng thế nào cũng không thể ngủ được.

Kiều Minh Húc bên kia cũng như vậy, ở trong trạng thái mất ngủ.

Đoán chừng hai người bọn họ cứ thế dày vò đến hai ba giờ sáng mới ngủ được.

Ngày hôm sau, Mạch Tiểu Miên không cần đồng hồ báo thức mà đã tỉnh dậy thật sớm.

Cô đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong, kéo cửa ra, nhìn thấy Kiều Minh Húc vừa lúc mở cửa từ bên kia.

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

“Chào buổi sáng!”

Kiều Minh Húc chủ động lên tiếng.

“Chào buổi sáng!” Mạch Tiểu Miên cũng nhàn nhạt hỏi thăm một tiếng.

Đây là lần đầu tiên hai người bọn họ chào nhau buổi sáng.

Trước kia, vẫn luôn là Kiều Minh Húc dậy sớm rời giường trước, đợi cô thức dậy, anh đã đi làm rồi.

Giữa bọn họ, chưa từng có cơ hội chào buổi sáng nhau.

Bây giờ có cơ hội, nhưng lại ở trong trạng thái mất tự nhiên.

Hai người cứ như người xa lạ vậy, nói chào buổi xong, liền mạnh ai người nấy xuống lầu.

Lúc ăn điểm tâm, hai người cũng không nói gì với nhau cả, mỗi người đều cúi đầu xuống ăn phần của mình. Không xuất hiện hình ảnh anh gắp cho em, em gắp lại cho anh vui vẻ như trước đó nữa.

Thím Trương ở bên cạnh không ngừng lắc đầu.

“Tôi đi làm.”

Kiều Minh Húc cầm cặp táp lên, nói với cô.

“Ồ.”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 457Còn suy nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ?Chỉ làm cho bản thân càng thêm khổ não mà thôi.Tâm phiền ý loạn, bèn mở điện thoại di động lên xem, không nhịn được mà bấm vào hộp thư đến của Trình Đông Thành.Bên trong lại có thêm một thư mới, ngày gửi là xế chiều ngày hôm nay, còn có ký hiệu chưa đọc.“Tiểu Miên, em đã xem được những bức thư này của anh sao? Không nghĩ tới, vẫn bị em phát hiện được. Thật xin lỗi, Tiểu Miên, là anh đã lừa em, để em cảm thấy là anh đã chết, ở bệnh viện cũng không chịu nhận em. Nhưng mà, anh có nỗi khổ riêng, xin đừng hỏi nguyên nhân. Hôm nay ở cửa đơn vị lại nhìn thấy em, trông anh ta đối xử với em thật sự không tệ lắm, bọn em hẳn là có thể hạnh phúc ở bên nhau. Tiểu Miên à, hãy quên anh đi, hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Đây là bức thư cuối cùng mà anh gửi cho em, từ đây, giữa hai chúng ta xem như không có quan hệ gì với nhau nữa. Anh chỉ là một Trình Tây Thành, một người không yêu em nữa, cũng không xứng đáng được em yêu. Giữ sức khỏe nhé.”Mạch Tiểu Miên nhìn điện thư, có chút hít thở không thông.Trình Đông Thành cuối cùng vẫn muốn cách xa cô.Anh đã sớm không còn thương cô nữa rồi, vì vậy, mới có cái lý do gọi là chúc em hạnh phúc như thế này.Cô bấm lui khỏi hộp thư đến, ném điện thoại di động sang một bên, kéo chăn trùm đầu lại, lăn lộn qua lại, nhưng thế nào cũng không thể ngủ được.Kiều Minh Húc bên kia cũng như vậy, ở trong trạng thái mất ngủ.Đoán chừng hai người bọn họ cứ thế dày vò đến hai ba giờ sáng mới ngủ được.Ngày hôm sau, Mạch Tiểu Miên không cần đồng hồ báo thức mà đã tỉnh dậy thật sớm.Cô đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong, kéo cửa ra, nhìn thấy Kiều Minh Húc vừa lúc mở cửa từ bên kia.Hai người đưa mắt nhìn nhau.“Chào buổi sáng!”Kiều Minh Húc chủ động lên tiếng.“Chào buổi sáng!” Mạch Tiểu Miên cũng nhàn nhạt hỏi thăm một tiếng.Đây là lần đầu tiên hai người bọn họ chào nhau buổi sáng.Trước kia, vẫn luôn là Kiều Minh Húc dậy sớm rời giường trước, đợi cô thức dậy, anh đã đi làm rồi.Giữa bọn họ, chưa từng có cơ hội chào buổi sáng nhau.Bây giờ có cơ hội, nhưng lại ở trong trạng thái mất tự nhiên.Hai người cứ như người xa lạ vậy, nói chào buổi xong, liền mạnh ai người nấy xuống lầu.Lúc ăn điểm tâm, hai người cũng không nói gì với nhau cả, mỗi người đều cúi đầu xuống ăn phần của mình. Không xuất hiện hình ảnh anh gắp cho em, em gắp lại cho anh vui vẻ như trước đó nữa.Thím Trương ở bên cạnh không ngừng lắc đầu.“Tôi đi làm.”Kiều Minh Húc cầm cặp táp lên, nói với cô.“Ồ.”

Chương 457