Tác giả:

Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn…

Chương 81: 81: Em Cứ Uống Đi Anh Sẽ Gọi Thêm!

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thảo nhìn xung quanh cũng lo sợ ánh mắt của mọi người nên đành bước theo anh vào trong, sau khi ngồi xuống, Tuấn Anh đưa menu (thực đơn) sang cho Thảo.- Em thích ăn gì gọi nhé!Thảo cầm lấy menu, nhìn những món ăn trong đây quả thực rất hấp dẫn, nhưng giá cũng không hề rẻ, cô chọn đại món mì ý sốt cà chua bò bằm có giá 79 ngàn có vẻ ổn nhất, song đưa lại menu cho Tuấn Anh.- Em gọi thêm đi! - anh đây lại menu về phía Thảo- Dạ thôi được rồi, anh gọi món đi!Tuấn Anh khẽ cười cầm lấy menu, anh gọi thêm một phần salad, một phần bò bít tết, một phần cá hồi sốt chanh dây, một phần sườn cừunướng...Vừa định gọi thêm thì Thảo ngăn lại, cô đột nhiên đặt tay lên bàn tay đang đặt trên bàn của anh.- Em thấy nhiều rồi đó anh! - nói rồi vội rụt tay về, do Thảo VỆi vàng ngăn anh lại nên đã hành động theo quán tính như vậy, bởi người ta mới nói thói quen đúng là thật đáng sợ.Tuấn Anh vì hành động bất ngờ của Thảo mà có chút vui trong lòng, anh gấp menu lại rồi nói với nhân viên.- Cho anh thêm hai ly merlot (rượu vang).Nhà hàng được thiết kế với phong cách cổ điển, với những ánh đèn vàng, bản nhạc du dương, mọi người ngồi trong quán điều có phong thái điềm đạm, nói chuyện nhẹ nhàng, thưởng thức đồ ăn.Khi chờ đồ ăn lên Thảo có chút ngại ngùng, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho Nga, tối nay có thể về muộn một chút, Tuấn Anh chợt lên tiếng hỏi.- Em nhắn tin cho bạn trai à?Nghe câu hỏi của anh, tay Thảo dừng lại một nhịp, có vẻ Tuấn Anh vẫn chưa biết việc cô và La Thái Mẫn đã không còn bên nhau nữa, Thảo chỉ nhẹ lắc đầu - em nhắn cho Nga, không nó lại lo.Tuấn Anh tiếp tục lên tiếng - Em đi ăn với anh như vậy bạn trai sẽ không ghen chứ?Thảo khá khó chịu khi anh cứ liên tục hỏi vềchủ đề này, nói đúng hơn là cảm thấy xấu hổ, cô đã từng nói với anh là cô đã cảm thấy hạnh phúc bên người đàn ông đấy vậy mà chưa đầy một tháng đã bị bỏ rơi thê thảm thế này, đúng lúc nhân viên phục vụ bưng đến hai ly rượu vang, Thảo bèn nhanh chóng đổi chủ đề.- Anh lái xe mà uống rượu không sao chứ? - Không sao, rượu này rất nhẹ.Thảo cầm lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi mùi hưởng của nó - WOW thơm quá! - nói rồi đưa lên miệng nhấp nhẹ một miếng - ngon quá! - Thảo đưa ánh mắt sáng rực nhìn về phía Tuấn Anh, vị hơi đắng nhẹ đầu lưỡi sau đó lại ngọt khi trôi xuống cổ họng, cộng thêm hương thơm phảng phất lên mũi, làm Thảo khá phấn khích, những hành động của cô làm khóe môi anh khẽ nhấc lên.- Em cứ uống đi anh sẽ gọi thêm!- Dạ thôi, uống như vậy được rồi, anh còn phải lái xe nữa.Một vài phút sau thì phục vụ bưng lên hai món đầu tiên là mì ý và bò bít tết, Tuấn Anh nhẹ nhàng cắt thịt đưa qua cho Thảo.- Em ăn đi.Vẻ ân cần dịu dàng của anh làm Thảo nhớ lại ngày xưa, trái tim lại có chút ấm áp, ít ra thì trong cuộc sống mỏi mệt này vẫn còn nhiều người tốtVới mình như vậy, việc gì phải vì một người mà tự làm mình đau khổ chứ..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thảo nhìn xung quanh cũng lo sợ ánh mắt của mọi người nên đành bước theo anh vào trong, sau khi ngồi xuống, Tuấn Anh đưa menu (thực đơn) sang cho Thảo.

- Em thích ăn gì gọi nhé!

Thảo cầm lấy menu, nhìn những món ăn trong đây quả thực rất hấp dẫn, nhưng giá cũng không hề rẻ, cô chọn đại món mì ý sốt cà chua bò bằm có giá 79 ngàn có vẻ ổn nhất, song đưa lại menu cho Tuấn Anh.

- Em gọi thêm đi! - anh đây lại menu về phía Thảo

- Dạ thôi được rồi, anh gọi món đi!

Tuấn Anh khẽ cười cầm lấy menu, anh gọi thêm một phần salad, một phần bò bít tết, một phần cá hồi sốt chanh dây, một phần sườn cừu

nướng...Vừa định gọi thêm thì Thảo ngăn lại, cô đột nhiên đặt tay lên bàn tay đang đặt trên bàn của anh.

- Em thấy nhiều rồi đó anh! - nói rồi vội rụt tay về, do Thảo VỆi vàng ngăn anh lại nên đã hành động theo quán tính như vậy, bởi người ta mới nói thói quen đúng là thật đáng sợ.

Tuấn Anh vì hành động bất ngờ của Thảo mà có chút vui trong lòng, anh gấp menu lại rồi nói với nhân viên.

- Cho anh thêm hai ly merlot (rượu vang).

Nhà hàng được thiết kế với phong cách cổ điển, với những ánh đèn vàng, bản nhạc du dương, mọi người ngồi trong quán điều có phong thái điềm đạm, nói chuyện nhẹ nhàng, thưởng thức đồ ăn.

Khi chờ đồ ăn lên Thảo có chút ngại ngùng, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho Nga, tối nay có thể về muộn một chút, Tuấn Anh chợt lên tiếng hỏi.

- Em nhắn tin cho bạn trai à?

Nghe câu hỏi của anh, tay Thảo dừng lại một nhịp, có vẻ Tuấn Anh vẫn chưa biết việc cô và La Thái Mẫn đã không còn bên nhau nữa, Thảo chỉ nhẹ lắc đầu - em nhắn cho Nga, không nó lại lo.

Tuấn Anh tiếp tục lên tiếng - Em đi ăn với anh như vậy bạn trai sẽ không ghen chứ?

Thảo khá khó chịu khi anh cứ liên tục hỏi về

chủ đề này, nói đúng hơn là cảm thấy xấu hổ, cô đã từng nói với anh là cô đã cảm thấy hạnh phúc bên người đàn ông đấy vậy mà chưa đầy một tháng đã bị bỏ rơi thê thảm thế này, đúng lúc nhân viên phục vụ bưng đến hai ly rượu vang, Thảo bèn nhanh chóng đổi chủ đề.

- Anh lái xe mà uống rượu không sao chứ? - Không sao, rượu này rất nhẹ.

Thảo cầm lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi mùi hưởng của nó - WOW thơm quá! - nói rồi đưa lên miệng nhấp nhẹ một miếng - ngon quá! - Thảo đưa ánh mắt sáng rực nhìn về phía Tuấn Anh, vị hơi đắng nhẹ đầu lưỡi sau đó lại ngọt khi trôi xuống cổ họng, cộng thêm hương thơm phảng phất lên mũi, làm Thảo khá phấn khích, những hành động của cô làm khóe môi anh khẽ nhấc lên.

- Em cứ uống đi anh sẽ gọi thêm!

- Dạ thôi, uống như vậy được rồi, anh còn phải lái xe nữa.

Một vài phút sau thì phục vụ bưng lên hai món đầu tiên là mì ý và bò bít tết, Tuấn Anh nhẹ nhàng cắt thịt đưa qua cho Thảo.

- Em ăn đi.

Vẻ ân cần dịu dàng của anh làm Thảo nhớ lại ngày xưa, trái tim lại có chút ấm áp, ít ra thì trong cuộc sống mỏi mệt này vẫn còn nhiều người tốt

Với mình như vậy, việc gì phải vì một người mà tự làm mình đau khổ chứ.

Image removed.

.

Mùi Hương Mê HoặcTác giả: SaraTruyện Ngôn TìnhHôm nay là một ngày đẹp trời, tâm hồn thơ mộng của cô gái 22 tuổi bay bổng như trên mây, vừa ngân nga câu hát vừa chọn quần áo, phải vui thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thảo sau hai tháng chạy ngược xuôi phỏng vấn, cuối cùng cô cũng đậu vào phòng marketing của công ty Cổ Phần Kim Nhất, công ty chuyên sản xuất các loại trang sức cao cấp. Đáng lẽ ra đây sẽ là một ngày vui đáng ăn mừng nếu cô không gặp phải người đàn ông đấy, người mà cô mong cả đời sẽ không bao giờ gặp lại. [Quay lại thời gian một tuần trước] Thảo được Lan, bạn gái của Phúc (Phúc là bạn thân từ nhỏ của Thảo) giới thiệu cho một chàng trai để xem mắt, vì nể tình bạn thân nên Thảo cũng nhận lời cho vui nhưng không ngờ đó lại là cái bẫy mà Lan sắp đặt dành cho cô. Vì Thảo và Phúc rất hợp tính, đi đâu mọi người cũng nghĩ hai người là một đôi nên Lan luôn xem Thảo như cái gai trong mắt, là kì đà cản mũi trong cuộc tình của hai người, Lan còn cãi nhau với Phúc rất nhiều lần vì cho rằng anh xem trọng Thảo hơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thảo nhìn xung quanh cũng lo sợ ánh mắt của mọi người nên đành bước theo anh vào trong, sau khi ngồi xuống, Tuấn Anh đưa menu (thực đơn) sang cho Thảo.- Em thích ăn gì gọi nhé!Thảo cầm lấy menu, nhìn những món ăn trong đây quả thực rất hấp dẫn, nhưng giá cũng không hề rẻ, cô chọn đại món mì ý sốt cà chua bò bằm có giá 79 ngàn có vẻ ổn nhất, song đưa lại menu cho Tuấn Anh.- Em gọi thêm đi! - anh đây lại menu về phía Thảo- Dạ thôi được rồi, anh gọi món đi!Tuấn Anh khẽ cười cầm lấy menu, anh gọi thêm một phần salad, một phần bò bít tết, một phần cá hồi sốt chanh dây, một phần sườn cừunướng...Vừa định gọi thêm thì Thảo ngăn lại, cô đột nhiên đặt tay lên bàn tay đang đặt trên bàn của anh.- Em thấy nhiều rồi đó anh! - nói rồi vội rụt tay về, do Thảo VỆi vàng ngăn anh lại nên đã hành động theo quán tính như vậy, bởi người ta mới nói thói quen đúng là thật đáng sợ.Tuấn Anh vì hành động bất ngờ của Thảo mà có chút vui trong lòng, anh gấp menu lại rồi nói với nhân viên.- Cho anh thêm hai ly merlot (rượu vang).Nhà hàng được thiết kế với phong cách cổ điển, với những ánh đèn vàng, bản nhạc du dương, mọi người ngồi trong quán điều có phong thái điềm đạm, nói chuyện nhẹ nhàng, thưởng thức đồ ăn.Khi chờ đồ ăn lên Thảo có chút ngại ngùng, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho Nga, tối nay có thể về muộn một chút, Tuấn Anh chợt lên tiếng hỏi.- Em nhắn tin cho bạn trai à?Nghe câu hỏi của anh, tay Thảo dừng lại một nhịp, có vẻ Tuấn Anh vẫn chưa biết việc cô và La Thái Mẫn đã không còn bên nhau nữa, Thảo chỉ nhẹ lắc đầu - em nhắn cho Nga, không nó lại lo.Tuấn Anh tiếp tục lên tiếng - Em đi ăn với anh như vậy bạn trai sẽ không ghen chứ?Thảo khá khó chịu khi anh cứ liên tục hỏi vềchủ đề này, nói đúng hơn là cảm thấy xấu hổ, cô đã từng nói với anh là cô đã cảm thấy hạnh phúc bên người đàn ông đấy vậy mà chưa đầy một tháng đã bị bỏ rơi thê thảm thế này, đúng lúc nhân viên phục vụ bưng đến hai ly rượu vang, Thảo bèn nhanh chóng đổi chủ đề.- Anh lái xe mà uống rượu không sao chứ? - Không sao, rượu này rất nhẹ.Thảo cầm lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi mùi hưởng của nó - WOW thơm quá! - nói rồi đưa lên miệng nhấp nhẹ một miếng - ngon quá! - Thảo đưa ánh mắt sáng rực nhìn về phía Tuấn Anh, vị hơi đắng nhẹ đầu lưỡi sau đó lại ngọt khi trôi xuống cổ họng, cộng thêm hương thơm phảng phất lên mũi, làm Thảo khá phấn khích, những hành động của cô làm khóe môi anh khẽ nhấc lên.- Em cứ uống đi anh sẽ gọi thêm!- Dạ thôi, uống như vậy được rồi, anh còn phải lái xe nữa.Một vài phút sau thì phục vụ bưng lên hai món đầu tiên là mì ý và bò bít tết, Tuấn Anh nhẹ nhàng cắt thịt đưa qua cho Thảo.- Em ăn đi.Vẻ ân cần dịu dàng của anh làm Thảo nhớ lại ngày xưa, trái tim lại có chút ấm áp, ít ra thì trong cuộc sống mỏi mệt này vẫn còn nhiều người tốtVới mình như vậy, việc gì phải vì một người mà tự làm mình đau khổ chứ..

Chương 81: 81: Em Cứ Uống Đi Anh Sẽ Gọi Thêm!